GIỚI THIỆU TRUYỆN
Giới thiệu:
[Bác sĩ miệng cứng lòng mềm công x Tổng tài ngạo kiều vặn vẹo thụ]
Sau mười năm đèn sách nơi xứ người, Tống Dã chính thức trở về quê hương với tấm bằng phẫu thuật tim mạch danh giá. Vừa đặt chân xuống sân bay, một giọng nói máy móc, vô cảm vang lên trong đầu anh: [Bạn là một liều thuốc ngủ cực mạnh.]
"Hả?" Vốn là một người chỉ tin vào khoa học, Tống Dã tặc lưỡi cho qua, tự nhủ chắc do mình mệt quá nên sinh ra ảo giác.
Anh ngẩng đầu nhìn quanh, ánh mắt ngay lập tức va phải kẻ không đội trời chung, Lục Minh.
Chưa kịp để anh có ấn tượng gì sau bao năm gặp lại, Lục Minh đã tặng ngay một cú đấm như trời giáng vào mặt anh, rồi giáng thêm một cú vào sau gáy.
Lục Minh túm lấy vành tai anh, kéo đi xềnh xệch: "Cậu còn nhớ đường về cơ đấy?"
Tống Dã nghiến răng ken két, cố nuốt cơn giận đã dồn nén suốt mười năm trời: "Cứ chờ đấy cho tôi!"
Trong buổi tiệc đón mừng anh trở về, Tống Dã không ngừng buông lời châm chọc Lục Minh. Tay anh thì liên tục véo mạnh vào đùi Lục Minh dưới gầm bàn, hả hê nhìn vẻ mặt nhăn nhó của hắn, vứt bỏ hết vẻ lạnh lùng thường ngày.
Anh còn chưa kịp đắc ý thì... ngay trước mặt hai bên gia đình, Lục Minh đột nhiên nghiêng đầu, ngã thẳng vào lòng anh... ngủ... ngủ thật rồi? Chẳng phải ai cũng đồn hắn bị mất ngủ kinh niên sao?
Dần dần, Tống Dã phát hiện ra một điều kỳ lạ, chỉ cần anh chạm vào Lục Minh, hắn sẽ lập tức ngủ say, bất kể thời gian, địa điểm. Anh hết lần này đến lần khác phải cõng, phải vác hắn lên giường.
Lục Minh uống cốc nước anh vừa dùng xong, ngủ. Lục Minh chạm vào l*иg ngực đẫm mồ hôi của anh sau buổi tập, ngủ. Lục Minh mυ"ŧ ngón tay bị đứt giúp anh, ngủ.
...
Sau khi thử đủ kiểu, nước bọt, mồ hôi, máu đều vô dụng, chỉ còn lại "thứ kia" cuối cùng... Lục Minh mắt đỏ hoe, run rẩy xé toạc quần áo anh: "Giúp tôi..."
Tống Dã vội vàng né tránh: "Chúng ta là anh em, không thể... cậu đợi tôi đi tắm cái đã!"
Chuyện nên làm và không nên làm, họ đều đã thử qua cả rồi. Ban ngày Tống Dã làm trợ lý kiêm bảo mẫu, buổi tối làm thuốc ngủ kiêm gối ôm.
Tống Dã thực sự không thể chịu đựng thêm được nữa: "Rốt cuộc cậu coi tôi là cái gì hả?"
Đáy mắt Lục Minh thoáng hiện lên một tia cô đơn: "... Bạn bè."
"Bạn bè cái đầu cậu!" Tống Dã lấy hết can đảm, quyết định phá vỡ giới hạn này: "Tôi thề..."
Lục Minh đột nhiên loạng choạng ngã vào lòng anh, nhưng lần này không phải vì buồn ngủ, mà là bệnh tim tái phát...
Tiểu kịch trường:
Thụ: "Có phải cậu thích em trai tôi không? Hồi đi học ngày nào cậu cũng mang bữa sáng cho nó."
Công: "Chỉ tặng mỗi quả trứng luộc mà tính là thích á? Thế tôi ngày nào cũng mua bánh mì kẹp hai trứng cho cậu suốt ba năm thì tính là gì?"
Thụ: "... Coi như con cháu hiếu thảo."
Công: "... Xì, là chăm sóc người già thì có."
Thụ ngủ một giấc tới tận hai giờ đêm mới tỉnh. Vừa mở mắt đã giật mình vì bóng người ngồi bên giường: "Cậu bị điên à? Nửa đêm mò lên giường tôi làm gì? Định giở trò với tôi sao?"
Công: "Sợ cậu ngủ một giấc đi luôn, tôi lại phải khóc lóc đi lo hậu sự cho cậu à."
Thụ: "Cậu đang lo cho tôi đấy à?"
Công: "... Tôi bị lệch múi giờ, bên kia đang là giờ ăn trưa, tôi đói quá, nhìn cậu cho đỡ đói."
Em trai thụ: "Có ai trong nhà này hiểu cho tôi không? Thằng bạn chí cốt của tôi bỗng dưng biến thành chị dâu tôi rồi!"
Hai bà mẹ: "Hai đứa nhóc này hôn nhau sưng cả môi mà vẫn chưa chịu yêu, phải viết fanfic "đẩy thuyền" cho chúng nó mới được!"
Chị gái công: "Em trai mình đối với chị ruột thì gắt như mắm tôm, đối với anh hàng xóm thì lại vẫy đuôi mừng rỡ là sao?"
Ghi chú nhỏ khi đọc:
1. Tất cả kiến thức y học đều lấy từ trên mạng, các bạn nhỏ đừng coi là thật và đừng bắt chước nhé.
2. Thụ có một chút xíu xiu tình tiết giả nữ.
3. Công từng theo đuổi hoa khôi trường mà thụ thích, chỉ là để chọc tức thụ, không có tình cảm thật.
Nhân vật chính: Tống Dã, Lục Minh.
Giới thiệu tóm tắt: Kẻ thù truyền kiếp không thể làm vợ, nhưng anh trai thì có thể.
Ý tưởng: Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, tình yêu lãng mạn bất diệt.
Xem thêm