TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 66
Chương 66

Hả?

Anh đột nhiên sững người.

Áo sơ mi?

Chiếc áo sơ mi trắng rõ ràng quá khổ, rộng đến mức có thể che khuất nửa bắp đùi.

“Anh mặc cái của…” Tống Dã không thể tin nổi trừng lớn mắt, tức đến đầu ngón tay run rẩy, chỉ chỉ chiếc áo sơ mi, chỉ chỉ mình, môi run run không nói nên lời.

Lục Minh cười chớp chớp mắt.

“Anh cởi ra cho tôi!”

“Được thôi.” Lục Minh giơ tay bắt đầu cởi cúc từ dưới lên.

“Không phải…” Tống Dã giơ tay ngăn lại, cảm thấy máu nóng dồn lêи đỉиɦ đầu, dọc đường đốt nóng cổ và má bên đến bỏng rát, tức đến đỏ bừng cả người.

Anh quay đầu bịt mắt.

Không nỡ nhìn, thật sự không nỡ nhìn, mặt người này sao có thể dày đến thế chứ.

Lục Minh dừng ngón tay trên cúc áo nhưng không động đậy, cười nhìn người kia ngại ngùng đỏ mặt, nói lại nguyên văn lời Tống Dã: “Còn nói không ngại, mặt đã đỏ như đít khỉ rồi kìa.”

“Tôi tôi tôi…” Tống Dã nghẹn họng, ngượng ngùng sờ má bên: “Tôi tôi chỉ là… nóng thôi!”

Lục Minh kéo dài âm “ồ” một tiếng.

“Bó tay với anh luôn.” Tống Dã hít một hơi thật sâu, nhón một góc chiếc chăn dưới đất, ghét bỏ ném đi, tìm điện thoại của mình.

Định ngồi xuống giường, nhưng giữa không trung lại bật nảy lên như bị kim chích, cảnh giác dán chặt vào cánh tủ, hung dữ lườm người kia một cái.

Rước sói vào nhà, thể nào cũng chẳng có chuyện tốt.

Mở ứng dụng giao đồ ăn, tìm kiếm cửa hàng đồ lót gần nhất, duy nhất một cái đang mở…

Anh im lặng nhìn tấm biển hiệu màu hồng của cửa hàng đồ người lớn mở cửa 24 giờ, liếc mắt nhìn một lượt các loại đồ vật có hình dáng kỳ lạ không thể miêu tả, sự cạn lời đạt đến đỉnh điểm.

Lần trước ở nhà Lục Minh, nửa đêm anh ta không phải cũng mua đồ lót ở loại cửa hàng này chứ?

Lục Minh chống tay trên giường, ngửa người ra sau nhìn anh: “Cậu biết cỡ của tôi không?”

Tống Dã: “…”

Tại sao anh lại nhất thời mềm lòng mang tên này về nhà chứ, hối hận, hối hận, hối hận quá đi mất!

Nhịn đựng sự kí©h thí©ɧ thị giác, nhanh chóng trượt xuống tìm thứ cần mua, đặt hàng.

“…” Không đạt được số tiền tối thiểu để giao hàng.

Anh lại cạn lời, lại đặt thêm một món cho mình, dù sao sau này cũng dùng được.

Ghi chú: [Gấp]

Anh vừa về nước, tư duy tiêu dùng còn chưa hoàn toàn chuyển đổi, quen tay cho thêm tiền típ, vì quá muộn và lại cần gấp nên cho thêm gần một nửa.

Lạ thật, nhanh nhất cũng phải hai mươi phút mới đến, lần trước Lục Minh làm sao mà năm phút đã lấy được vậy?

Điện thoại còn chưa tắt màn hình, một cuộc gọi lạ gọi đến, anh tưởng là cấp cứu của bệnh viện, vội vàng bắt máy: “Alo?”

Nhưng là một giọng đàn ông trung niên thô ráp: “Thưa anh, đơn hàng của anh tại cửa hàng chúng tôi có chắc chắn không có vấn đề gì chứ?”

Tống Dã hơi ngơ ngác: “Đúng đúng đúng, giao nhanh lên…”

Lục Minh nhìn Tống Dã vẻ mặt khó hiểu, tưởng là anh không quen dùng ứng dụng giao đồ ăn, liền lấy điện thoại của mình từ đầu giường: “Cậu làm được không, không được để tôi?”

Một khi thoát khỏi chế độ đấu võ mồm với Tống Dã, Lục Minh liền cảm thấy mệt mỏi không thể kiểm soát, lúc này anh đang nằm trên giường sắp ngủ gật, giọng nói cũng trở nên trầm thấp khàn khàn.

Người nói vô tình, người nghe hữu ý.

Giọng ông chủ xác nhận chi tiết đơn hàng trong điện thoại ngừng lại, lập tức chuyển giọng: “Thưa anh cứ yên tâm, sẽ giao đến ngay, còn tặng anh thêm một chai dầu nữa, chúc anh một ngày vui vẻ.”

2

0

1 tuần trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.