0 chữ
Chương 17
Chương 17
Anh từ từ mở mắt, xung quanh một màu tối đen. Trời vẫn chưa sáng, vậy là có thể ngủ thêm vài tiếng nữa.
Anh hài lòng cuộn chăn, lật người định ngủ tiếp.
Đúng lúc sắp nhắm mắt lại, đột nhiên một khuôn mặt lớn trắng bệch phóng to ngay trước mắt!
Tống Dã đã bịt chặt tai chuẩn bị hứng chịu sóng âm chói tai từ Lục Minh, nhưng người kia chỉ bình tĩnh nhìn anh, lông mi không hề lay động, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười.
“…” Một nụ cười đầy mỉa mai.
Anh tắt đèn pin, bật đèn ngủ ấm áp ở đầu giường: “Không sợ à?”
Hồi cấp ba, Lục Minh đã từng dọa anh một lần như vậy, khiến anh ám ảnh cho đến tận bây giờ, mãi mới có cơ hội báo thù rửa hận.
Sự bình tĩnh của Lục Minh chẳng khác nào một cái tát vào mặt anh.
Ánh sáng quá đột ngột, Lục Minh giơ tay che mắt, kinh ngạc phát hiện lần này tỉnh dậy anh lại không hề đau đầu.
Ngược lại còn thấy sảng khoái, đầu óc minh mẫn, khớp xương linh hoạt, cảm giác như có thể giải xong một đề toán thi đại học trong nháy mắt.
Tình trạng này, đã mười năm rồi anh chưa từng có, vừa kinh ngạc vừa vui mừng, mãi một lúc lâu sau mới buông tay xuống.
“Lại ngủ rồi à? Anh là đồ cá heo hồng à?” Tống Dã đẩy anh: “Dậy đi dậy đi, anh đã ngủ mười hai tiếng rồi, ngủ nữa có thể dẫn đến suy tim, rất nguy hiểm cho anh đấy.”
Càng giục Lục Minh càng không muốn chiều theo ý anh, mắt không thèm mở: “Cá heo không đáng yêu à?”
Tống Dã: “…” Đúng là gậy ông đập lưng ông.
Tính cách thù dai của Lục Minh y như một con nhím, không trả đũa lại thì thề không bỏ qua.
“…Đáng yêu.” Anh nghiến răng nghiến lợi.
Anh từ đẩy nhẹ đã chuyển sang lay mạnh, nhất quyết phải lắc cho cái con vật màu hồng thích ngủ nướng kia dậy.
“Được rồi được rồi, dậy dậy dậy.” Lục Minh chịu không nổi chóng mặt hoa mắt, mượn lực kéo của cậu mà ngồi dậy.
Ngủ quá lâu khiến cơ bắp mỏi nhừ, anh nửa nhắm mắt từ từ tỉnh táo lại, sau đó mở hé một mắt, nhìn thấy một con chó to lớn đang ngồi xổm dưới giường.
Đột nhiên anh nảy ra ý nghĩ xấu xa muốn trêu chọc: “Nửa đêm không ngủ lại bò lên giường tôi, định làm gì tôi đây?”
Năm giác quan của Tống Dã nhăn nhó lộn xộn, ghét bỏ nhích người về phía đầu giường: “Sợ anh ngủ một giấc dài không dậy nổi, tôi lại phải đến khâm liệm cho anh.”
Lục Minh khẽ bật cười, nghe ra hàm ý khác lạ, cúi người đến gần hơn: “Cậu lo cho tôi à?”
“…” Tống Dã thán phục khả năng suy luận của anh, vặn vẹo đến mức khó hiểu: “Tôi bị lệch múi giờ nên không ngủ được, giờ này ở nước A là giờ ăn trưa, nhìn anh tôi thấy chán ăn.”
Lục Minh: “…”
Từ khi sinh ra, anh liên tục nhận được lời khen ngợi và yêu thích từ mọi lứa tuổi về khuôn mặt này, chỉ có mỗi Tống Dã là khác với thẩm mỹ của đại chúng.
Anh vươn vai, nhìn đồng hồ, một giờ sáng.
Đột nhiên trong bóng tối vang lên tiếng “réo” rõ ràng, anh tò mò nhìn về phía phát ra âm thanh.
Tống Dã xấu hổ ra mặt, ôm bụng: “Nhìn gì mà nhìn, mau kiếm gì cho tôi ăn đi, vì canh chừng anh mà tôi chưa ăn tối đó!”
Lục Minh cười: “Nói cứ như tôi cầm súng bắt cậu canh chừng tôi vậy.”
Vậy rốt cuộc là “nhìn”… hay là “trông chừng”? Một từ mà hai nghĩa khác nhau hoàn toàn đấy.
Anh nhìn Tống Dã đầy ẩn ý, nhìn đến mức cậu sởn gai ốc, cậu trừng mắt lại, tức giận đi ra khỏi phòng ngủ.
Anh hài lòng cuộn chăn, lật người định ngủ tiếp.
Đúng lúc sắp nhắm mắt lại, đột nhiên một khuôn mặt lớn trắng bệch phóng to ngay trước mắt!
Tống Dã đã bịt chặt tai chuẩn bị hứng chịu sóng âm chói tai từ Lục Minh, nhưng người kia chỉ bình tĩnh nhìn anh, lông mi không hề lay động, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười.
“…” Một nụ cười đầy mỉa mai.
Anh tắt đèn pin, bật đèn ngủ ấm áp ở đầu giường: “Không sợ à?”
Hồi cấp ba, Lục Minh đã từng dọa anh một lần như vậy, khiến anh ám ảnh cho đến tận bây giờ, mãi mới có cơ hội báo thù rửa hận.
Sự bình tĩnh của Lục Minh chẳng khác nào một cái tát vào mặt anh.
Ánh sáng quá đột ngột, Lục Minh giơ tay che mắt, kinh ngạc phát hiện lần này tỉnh dậy anh lại không hề đau đầu.
Tình trạng này, đã mười năm rồi anh chưa từng có, vừa kinh ngạc vừa vui mừng, mãi một lúc lâu sau mới buông tay xuống.
“Lại ngủ rồi à? Anh là đồ cá heo hồng à?” Tống Dã đẩy anh: “Dậy đi dậy đi, anh đã ngủ mười hai tiếng rồi, ngủ nữa có thể dẫn đến suy tim, rất nguy hiểm cho anh đấy.”
Càng giục Lục Minh càng không muốn chiều theo ý anh, mắt không thèm mở: “Cá heo không đáng yêu à?”
Tống Dã: “…” Đúng là gậy ông đập lưng ông.
Tính cách thù dai của Lục Minh y như một con nhím, không trả đũa lại thì thề không bỏ qua.
“…Đáng yêu.” Anh nghiến răng nghiến lợi.
Anh từ đẩy nhẹ đã chuyển sang lay mạnh, nhất quyết phải lắc cho cái con vật màu hồng thích ngủ nướng kia dậy.
Ngủ quá lâu khiến cơ bắp mỏi nhừ, anh nửa nhắm mắt từ từ tỉnh táo lại, sau đó mở hé một mắt, nhìn thấy một con chó to lớn đang ngồi xổm dưới giường.
Đột nhiên anh nảy ra ý nghĩ xấu xa muốn trêu chọc: “Nửa đêm không ngủ lại bò lên giường tôi, định làm gì tôi đây?”
Năm giác quan của Tống Dã nhăn nhó lộn xộn, ghét bỏ nhích người về phía đầu giường: “Sợ anh ngủ một giấc dài không dậy nổi, tôi lại phải đến khâm liệm cho anh.”
Lục Minh khẽ bật cười, nghe ra hàm ý khác lạ, cúi người đến gần hơn: “Cậu lo cho tôi à?”
“…” Tống Dã thán phục khả năng suy luận của anh, vặn vẹo đến mức khó hiểu: “Tôi bị lệch múi giờ nên không ngủ được, giờ này ở nước A là giờ ăn trưa, nhìn anh tôi thấy chán ăn.”
Từ khi sinh ra, anh liên tục nhận được lời khen ngợi và yêu thích từ mọi lứa tuổi về khuôn mặt này, chỉ có mỗi Tống Dã là khác với thẩm mỹ của đại chúng.
Anh vươn vai, nhìn đồng hồ, một giờ sáng.
Đột nhiên trong bóng tối vang lên tiếng “réo” rõ ràng, anh tò mò nhìn về phía phát ra âm thanh.
Tống Dã xấu hổ ra mặt, ôm bụng: “Nhìn gì mà nhìn, mau kiếm gì cho tôi ăn đi, vì canh chừng anh mà tôi chưa ăn tối đó!”
Lục Minh cười: “Nói cứ như tôi cầm súng bắt cậu canh chừng tôi vậy.”
Vậy rốt cuộc là “nhìn”… hay là “trông chừng”? Một từ mà hai nghĩa khác nhau hoàn toàn đấy.
Anh nhìn Tống Dã đầy ẩn ý, nhìn đến mức cậu sởn gai ốc, cậu trừng mắt lại, tức giận đi ra khỏi phòng ngủ.
5
0
1 tuần trước
14 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
