0 chữ
Chương 65
Chương 65
“Tôi…” Khí thế trừng mắt của Lục Minh yếu đi rất nhiều, mu bàn tay áp vào bên má đang nóng ran, chột dạ nói: “Tôi… bị sốt rồi.”
Nụ cười của Tống Dã tắt hẳn, lập tức nghiêm túc trở lại, đã giơ tay định chạm vào trán đối phương, nhưng nhớ ra điều gì đó, đột nhiên dừng lại, xuống giường tìm súng đo nhiệt độ.
“Cậu…” Vừa quay người lại, trên giường lại là một ụ nhỏ kín mít.
Cứ nghĩ đến cái người dưới chăn đang co mình lại như quả bóng, nhưng bình thường lại mặc vest chỉnh tề, nghiêm túc họp hành với cấp cao của công ty, anh lại muốn cười.
Vị tổng tài này sao mà trẻ con thế không biết.
Anh nhặt quần áo bị vứt ở chân giường lên, từng món đặt lên cái ụ chăn, vỗ nhẹ: “Cậu thay đồ đi, tôi đi lấy thuốc cho cậu.”
Đi được hai bước lại quay người cười: “Nếu tôi về mà cậu chưa động đậy, tôi sẽ đổ súp gừng vào miệng cậu, loại siêu đậm đặc luôn đó nha.”
Lục Minh: “…” Người dưới mái hiên nhà người, không thể không cúi đầu.
Cũng đâu nói là thay cái gì…
Trong mắt cậu xẹt qua một tia cười đầy ẩn ý.
Khi Tống Dã cầm hộp thuốc trở về, vừa mở cửa liền sững sờ.
Lục Minh quay lưng về phía cửa, ngồi trên giường, đôi chân dài thon nuột, trắng ngần vắt ngang, bàn tay ngọc ngà từ vai gạt nhẹ áo choàng tắm, để lộ bờ vai và tấm lưng trần mịn màng, không gầy yếu cũng không quá vạm vỡ, cơ bắp săn chắc, đường nét mềm mại.
Áo choàng tắm chất đống ở eo, nửa che nửa lộ hõm eo sâu hút.
Cậu vớ lấy chiếc sơ mi bên cạnh, từ tốn mặc vào, nhận thấy người phía sau đã đứng ngẩn ra rất lâu, bèn lén cười.
Ba chiếc cúc áo trên cùng cố tình không cài, áo sơ mi trễ vai, cổ áo mở rộng để lộ một mảng lớn làn da trắng ngần, kết thúc ở vùng bóng đổ của cơ ngực săn chắc.
Anh vung đôi chân dài, xoay người lại, vắt chéo chân ngồi bên mép giường, giấu đi sự riêng tư cuối cùng, tiện tay giật phăng chiếc áo choàng tắm vướng víu, ném cùng với chiếc chăn dưới chân.
Anh búng ngón tay trước mặt người đang ngẩn người ra: “Đây là cái thứ mà cậu nói… “hoàn toàn không quan tâm” đấy à?”
Mắt nhìn thẳng không chớp.
Đồ nhóc con ngoài miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo.
Tống Dã bỗng giật mình hoàn hồn, anh ta vậy mà lại nhìn kẻ thù không đội trời chung thay quần áo lâu đến thế.
Siết chặt hộp thuốc, không muốn nhận thua, tầm mắt dịch đi một giây rồi lại dịch về, giả vờ như không để tâm mà rà soát từ trên xuống dưới một lượt.
“Ờ…” Đầu óc không nghe lời, mất một lúc lâu không nặn ra được lời nào, cực kỳ cứng ngắc nói: “Cũng chỉ có thế thôi.”
Lục Minh đón lấy ánh mắt của anh, ưỡn ngực thẳng lưng, hào phóng để anh nhìn, khóe miệng không tài nào kìm được nụ cười.
“Đừng có vắt chéo chân, dễ…” Tống Dã cuối cùng muốn dùng chiêu cũ, nhưng lại thấy Lục Minh nhướn mày, chuông báo động trong đầu anh vang lên dữ dội.
“Anh không phải… không mặc gì đấy chứ?” Ánh mắt anh giả vờ lướt qua chỗ đó một cách vô tình, không biết có phải do tâm lý không, nhưng quả thật có nhìn thấy một khối nhô ra.
Lục Minh vô tội nhún vai, áo sơ mi lại tụt xuống thêm vài phân, anh cũng chẳng buồn kéo lên, ung dung chống tay trên giường, đung đưa đôi chân dài: “Cậu cũng đâu có đưa cho tôi đâu.”
Tống Dã: “…” Quên mất.
Anh nhìn chiếc chăn cuộn tròn trên đất, chiếc áo choàng tắm nhăn nhúm, ga trải giường, gối, áo sơ mi… đều không dùng được nữa rồi.
Nụ cười của Tống Dã tắt hẳn, lập tức nghiêm túc trở lại, đã giơ tay định chạm vào trán đối phương, nhưng nhớ ra điều gì đó, đột nhiên dừng lại, xuống giường tìm súng đo nhiệt độ.
“Cậu…” Vừa quay người lại, trên giường lại là một ụ nhỏ kín mít.
Cứ nghĩ đến cái người dưới chăn đang co mình lại như quả bóng, nhưng bình thường lại mặc vest chỉnh tề, nghiêm túc họp hành với cấp cao của công ty, anh lại muốn cười.
Vị tổng tài này sao mà trẻ con thế không biết.
Anh nhặt quần áo bị vứt ở chân giường lên, từng món đặt lên cái ụ chăn, vỗ nhẹ: “Cậu thay đồ đi, tôi đi lấy thuốc cho cậu.”
Đi được hai bước lại quay người cười: “Nếu tôi về mà cậu chưa động đậy, tôi sẽ đổ súp gừng vào miệng cậu, loại siêu đậm đặc luôn đó nha.”
Cũng đâu nói là thay cái gì…
Trong mắt cậu xẹt qua một tia cười đầy ẩn ý.
Khi Tống Dã cầm hộp thuốc trở về, vừa mở cửa liền sững sờ.
Lục Minh quay lưng về phía cửa, ngồi trên giường, đôi chân dài thon nuột, trắng ngần vắt ngang, bàn tay ngọc ngà từ vai gạt nhẹ áo choàng tắm, để lộ bờ vai và tấm lưng trần mịn màng, không gầy yếu cũng không quá vạm vỡ, cơ bắp săn chắc, đường nét mềm mại.
Áo choàng tắm chất đống ở eo, nửa che nửa lộ hõm eo sâu hút.
Cậu vớ lấy chiếc sơ mi bên cạnh, từ tốn mặc vào, nhận thấy người phía sau đã đứng ngẩn ra rất lâu, bèn lén cười.
Ba chiếc cúc áo trên cùng cố tình không cài, áo sơ mi trễ vai, cổ áo mở rộng để lộ một mảng lớn làn da trắng ngần, kết thúc ở vùng bóng đổ của cơ ngực săn chắc.
Anh búng ngón tay trước mặt người đang ngẩn người ra: “Đây là cái thứ mà cậu nói… “hoàn toàn không quan tâm” đấy à?”
Mắt nhìn thẳng không chớp.
Đồ nhóc con ngoài miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo.
Tống Dã bỗng giật mình hoàn hồn, anh ta vậy mà lại nhìn kẻ thù không đội trời chung thay quần áo lâu đến thế.
Siết chặt hộp thuốc, không muốn nhận thua, tầm mắt dịch đi một giây rồi lại dịch về, giả vờ như không để tâm mà rà soát từ trên xuống dưới một lượt.
“Ờ…” Đầu óc không nghe lời, mất một lúc lâu không nặn ra được lời nào, cực kỳ cứng ngắc nói: “Cũng chỉ có thế thôi.”
“Đừng có vắt chéo chân, dễ…” Tống Dã cuối cùng muốn dùng chiêu cũ, nhưng lại thấy Lục Minh nhướn mày, chuông báo động trong đầu anh vang lên dữ dội.
“Anh không phải… không mặc gì đấy chứ?” Ánh mắt anh giả vờ lướt qua chỗ đó một cách vô tình, không biết có phải do tâm lý không, nhưng quả thật có nhìn thấy một khối nhô ra.
Lục Minh vô tội nhún vai, áo sơ mi lại tụt xuống thêm vài phân, anh cũng chẳng buồn kéo lên, ung dung chống tay trên giường, đung đưa đôi chân dài: “Cậu cũng đâu có đưa cho tôi đâu.”
Tống Dã: “…” Quên mất.
Anh nhìn chiếc chăn cuộn tròn trên đất, chiếc áo choàng tắm nhăn nhúm, ga trải giường, gối, áo sơ mi… đều không dùng được nữa rồi.
2
0
1 tuần trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
