TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 64
Chương 64

Mặt Lục Minh đỏ bừng, may mà được màn đêm che lấp.

Chăn vướng vào chân cậu, càng vội càng không thể bò dậy, vừa giãy giụa lại lao về phía cũ.

Nghe thấy Tống Dã rên khẽ.

“…” Chết rồi.

Tống Dã bị đập mạnh từ đùi trở lên, cố gắng nghiêng đầu tránh hơi thở đang phả vào cổ mình: “Dậyyyy! Dậyyyy!”

Không biết là do tức giận hay do nóng, cổ anh có chút nóng ran, nhiệt độ còn đang lan dần lên mặt.

Anh vừa rồi ngã có đè trúng Lục Minh đâu, không công bằng!

Không phải là trả thù anh đấy chứ…

Lục Minh hoảng loạn bò dậy, không cần chăn nữa mà trèo lên giường, co rụt lại cách xa Tống Dã, quay lưng lại hít thở dồn dập.

Ôm mặt.

Sao cậu lại…

Tống Dã xoa xoa cơ bắp bị đè đau ngồi dậy, ném chăn lên: “Để cậu ở trên, cậu lại cứ thích chạy xuống dưới, muốn đổi vị trí à?”

Lục Minh bịt tai, mặt càng đỏ hơn.

Tên này có biết mình đang nói gì không?

Tống Dã thấy Lục Minh cuộn tròn người lại, tay ấn vào ngực, lập tức lo lắng, nửa quỳ trên giường định đỡ vai cậu: “Không khỏe à?”

Cảm thấy bị cản trở, anh nhíu mày, dùng sức mạnh hơn để đỡ, cố gắng xoay người kia nằm ngửa: “Đừng cử động, để tôi xem.”

Lục Minh không thể chống lại sức của Tống Dã, lại không muốn anh thấy khuôn mặt đỏ bừng của mình, bèn giơ tay chặn lại, tay kia đẩy anh: “Không sao…”

Không có bác sĩ nào thích người bệnh giấu bệnh hoặc che giấu tình trạng bệnh.

Vẻ mặt vốn không mấy vui vẻ của Tống Dã lập tức sa sầm, thay đổi hẳn vẻ cợt nhả thường ngày, trở nên nghiêm túc.

Anh kéo tay Lục Minh đang đẩy mình, giữ chặt ở đầu giường, tay kia không nói một lời mà khép các ngón tay ấn vào động mạch cảnh, vừa nghe nhịp tim vừa quan sát l*иg ngực phập phồng.

“Thở chậm lại, tim cậu đập nhanh quá.”

L*иg ngực phập phồng lớn, hơi thở gấp gáp, tim đập quá nhanh, nhưng may mắn là nhịp tim đều đặn, lòng bàn tay có mồ hôi, nhưng là mồ hôi nóng.

Xùy…

Tống Dã băn khoăn, không phải phát bệnh, triệu chứng này sao lại giống…

Anh thả lỏng, khoanh chân ngồi trên giường, cười ranh mãnh cúi xuống nhìn khuôn mặt Lục Minh đang che chắn: “Cậu không phải là… ngại ngùng đó chứ?”

Lục Minh giãy tay ra, lăn người, vùi mặt vào gối, tay loạn xạ kéo chăn đắp lên người: “Tôi muốn ngủ.”

Tống Dã nhìn cái bọc nhỏ phồng lên được chăn che mà thấy vui, không ngờ người mặt dày như Lục Minh lại có ngày biết ngại.

Khó khăn lắm mới tìm được cơ hội, đúng là lúc tốt để phản công.

Anh kéo chăn xuống ngược với sức của Lục Minh: “Cậu leo lên người tôi làm gì, không phải là nửa đêm lén nhìn tôi ngủ đấy chứ?”

“Cậu bớt đa tình lại đi!” Lục Minh không chịu buông chăn: “Ai mà thèm nhìn cái tên ngáy ngủ, nghiến răng, chóp chép miệng chứ, cậu ồn ào đến nỗi tôi không ngủ được!”

“Tư thế ngủ của tôi rất tốt!” Tống Dã tức cười: “Ai mà xấu tư thế ngủ như cậu chứ, giường lớn thế này không đủ để cậu lăn lộn, đi mà ngủ giường 500 mét vuông của cậu đi.”

Chiếc chăn bị hai người giằng xé biến dạng, cứ như sắp rách toác ra đến nơi.

Tống Dã dùng sức, việc tập gym quanh năm cuối cùng cũng phát huy tác dụng,

Lộ ra khuôn mặt hơi ửng hồng của Lục Minh, anh kinh ngạc trong chốc lát, suýt nữa để Lục Minh giành lại được chăn.

Anh cười một cách cà khịa: “Còn nói không ngại, mặt đỏ như mông khỉ rồi kìa.”

Nếu không phải điện thoại không có ở đây, chắc chắn sẽ chụp thêm vài tấm, hiếm có khó tìm mà.

1

0

1 tuần trước

17 phút trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.