TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 63
Chương 63

Nét mặt khi ngủ có thể nói là rất yên bình.

“Phù…” Tống Dã thở phào một hơi, nhẹ nhàng rón rén đứng dậy.

Nếu để tên này biết mình suýt nữa lao vào, chắc sẽ bị chê cười cả đời mất.

Đứng dậy đi lấy máy sấy tóc.

Nhưng anh không thấy, người lẽ ra đang ngủ trên giường bỗng mở choàng mắt, trong mắt tràn đầy kinh ngạc và hoảng sợ, thở hổn hển dữ dội, hàng mi chớp nhanh liên hồi một cách bất an.

Quỷ mới biết cậu đã nhịn khó khăn đến mức nào.

Vừa nãy đứng quá gần, mùi hương chanh tươi mát trên người Tống Dã cứ quanh quẩn nơi chóp mũi, cố ý hít thở chậm lại cũng không ngăn được.

Mang theo mùi nắng trên chăn, trao đổi không khí trong phổi.

Nghe thấy tiếng bước chân, cậu lập tức kéo chăn trùm kín đầu, giả vờ ngủ.

Tống Dã cắm máy sấy tóc vào ổ cắm đầu giường, để lộ một nụ cười ranh mãnh: “Cái này là cậu tự chuốc lấy, đừng trách tôi nhé.”

Tony phái tự do cuồng nhiệt phục vụ cậu đây.

Khiến người kia dựa lưng vào mình.

Ngón tay xuyên qua mái tóc mềm mượt, vén hết tóc mái lên, búng một cái vào cái trán bóng loáng, Tống Dã cố nín cười đến nỗi vai run bần bật.

Anh cứ thế không theo quy tắc nào mà vò loạn xạ, lúc thì chải thành chỏm nhọn, lúc thì dựng lên như núi Ngũ Chỉ, lúc lại ép thành “tổ chim”…

Anh cười tủm tỉm, say sưa trong “tác phẩm”: “Đảm bảo đẹp…”

Chỉ là anh không thấy, nắm đấm siết chặt của Lục Minh giấu dưới chăn và sắc mặt càng lúc càng tối sầm của cậu.

Ngón tay ấm áp lướt qua da đầu, cậu dùng hết sức lực để kiềm chế sự run rẩy, một hơi thở ra từng chút một, dần dần thả lỏng dựa vào người kia, lông mày cũng dần giãn ra.

Thế này… cũng không tệ.

Tống Dã nhìn kiểu tóc tai mèo thành hình cuối cùng, hài lòng gật đầu: “Không hổ là tôi.”

Anh đã bắt đầu mong chờ vẻ mặt của Lục Minh khi thấy kiểu tóc mới vào sáng mai, chắc chắn sẽ rất đặc sắc…

Chiếm tổ chim cúc cu, anh đành bất lực trải đệm nằm dưới sàn, nhìn cái cục phồng lên trên giường, mím môi không nói nên lời.

Sáng sớm ngày mai, sẽ tống cổ tên xấu xa này ra ngoài.

Cơn buồn ngủ ập đến, anh ngáp một cái rồi chìm vào giấc ngủ sâu.

Lục Minh lại không ngủ được thoải mái như anh, buồn ngủ thì có, nhưng ngọn lửa cháy trong lòng đang thiêu đốt từng dây thần kinh, những đυ.ng chạm của Tống Dã cứ như đổ thêm một ly rượu mạnh nồng độ cao vào đó.

Nghe thấy tiếng thở nhẹ nhàng bên cạnh, cậu không kìm được cuộn chăn lại gần, nằm sấp ở mép giường, nghiêng người nhìn xuống.

Tống Dã chỉ đắp một chiếc chăn mỏng, đến vị trí bụng dưới, hai cánh tay vắt ra ngoài, một chiếc áo thun trắng rất tôn dáng, cơ ngực căng phồng.

Ngũ quan của anh góc cạnh, vừa có nét trẻ trung vừa có sức hút trưởng thành, tất cả đều tùy thuộc vào tâm trạng anh muốn thể hiện mặt nào.

Lúc này đang ngủ say, không biết mơ thấy gì mà khóe môi hơi cong lên, hít hít mũi, đuôi lông mày hất lên cũng viết đầy sự vui vẻ, sau đó liếʍ liếʍ môi, chóp chép.

Giống như một đứa trẻ thơ ngây vô hại vừa ăn trộm được kẹo.

Lục Minh khẽ cười một tiếng, cứ như thể trở về mười năm trước, lúc cậu lén nhìn anh ngủ trong lớp học.

Đang định điều chỉnh tư thế chuẩn bị ngủ, nhưng chiếc chăn dày không biết vướng vào đâu, cậu vừa động đậy thì nó kéo cậu lật nhào xuống dưới.

“Ư!” Tống Dã kêu lên một tiếng đau đớn, lơ mơ tỉnh giấc.

Thấy người đang luống cuống bò dậy từ trên người mình, ngũ quan nhăn nhúm lộn xộn, vẻ mặt đầy khó hiểu: “Đêm hôm không ngủ, bị bóng đè sao?”

1

0

1 tuần trước

6 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.