TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 62
Chương 62

Trước khi vào phòng tắm, anh hất cằm về phía quần áo trên giường: “Thay đồ đi, ướŧ áŧ đừng có chui vào chăn của tôi.”

Lục Minh siết chặt áo choàng tắm, trên đó vẫn còn hơi ấm của người kia, dán vào làn da lạnh lẽo của cậu thì thấy nóng rực, mùi sữa tắm chanh thoang thoảng cứ xộc thẳng vào mũi.

Cậu không nhịn được hít thêm mấy hơi.

Phớt lờ quần áo trên giường, cậu chui thẳng vào chăn mềm mại, một cước đạp văng cái đống áo bông cồng kềnh.

Chăn có lẽ vừa phơi nắng xong, có mùi nắng, ngửi kỹ còn ngửi thấy hương hoa oải hương thanh mát, chắc là mùi nước giặt.

Cơ thể dần thả lỏng, đầu óc bắt đầu mơ màng, cậu cuộn mình trong chăn, sắp ngủ say...

“Ai cho phép cậu lên giường của tôi?”

Đột nhiên một tiếng nói vang lên bên tai, Lục Minh giật mình mở mắt, một khuôn mặt phóng đại dí sát trước mặt, sự tức giận hiện rõ mồn một.

Cậu thở ra một hơi, miễn cưỡng tỉnh táo hơn một chút, nhắm mắt đẩy khuôn mặt đang hậm hực của Tống Dã ra, cổ lại rụt sâu hơn vào trong chăn: “Đừng có keo kiệt thế chứ.”

Giọng cậu trầm khàn, lại vì chưa tỉnh ngủ nên nghe mềm mại như kẹo mạch nha.

Tống Dã nhìn vẻ mệt mỏi giữa hai lông mày cậu, không giống giả vờ, khẽ hừ cười hai tiếng, nhưng giọng lại hạ thấp: “Quả nhiên là già rồi, không thức khuya được nữa.”

Ánh mắt anh rơi xuống chiếc gối đã ướt sũng phân nửa vì nước, lại không cười nổi nữa, đẩy vai Lục Minh: “Dậy đi, tóc thổi khô vào, không thì sẽ bị…”

Anh kịp thời dừng lại, ho nhẹ một tiếng che giấu: “…sẽ làm bẩn giường của tôi.”

Lục Minh bất mãn, lật người: “Của tôi mà, ngủ một chút thì sao?”

Tống Dã kéo chăn muốn lôi cậu dậy, tay luồn qua khe hở chui vào trong chăn: “Cậu mua là của cậu sao? Nhận ra đi, đây là cậu bồi thường cho tôi, vẫn là của tôi.”

“Của cậu là của tôi…” Lục Minh vô thức lẩm bẩm.

Tống Dã: “…”

Tay anh di chuyển đến vị trí đó, nhếch lên một nụ cười ranh mãnh.

Bị cù lét, Lục Minh bị chọc ghẹo đến không thể chịu nổi, cuộn mình trong chăn né tránh khắp nơi, nhất quyết không chịu rời giường nửa bước: “Đừng, không sao, thường xuyên…”

Tống Dã lại một lần nữa làm mới nhận thức về mức độ “tự tìm đường chết” của người này: “Còn thường xuyên? Cậu muốn cảm lạnh hay liệt mặt? Dậy đi!”

Anh nắm hai cánh tay Lục Minh kéo lên, Lục Minh ngả người ra sau ngã xuống giường, cổ cũng gồng sức, để lộ đường cong cổ mềm mại như thiên nga trắng.

Hai người giằng co.

Tống Dã: “…” Ba mươi tuổi rồi mà nằm ỳ trên giường không thua gì học sinh cấp ba ngày xưa.

Không ngờ đã mười năm rồi, anh vẫn phải làm cái nhiệm vụ khó như địa ngục là gọi người ta dậy.

Đột nhiên chân anh trượt một cái, Lục Minh lại đúng lúc này ngả người ra sau, anh không thể kiểm soát mà lao về phía trước!

Bất chợt mở to hai mắt, kịp thời chống tay vào đầu giường.

Suýt nữa…

Tống Dã nhìn khuôn mặt gần ngay trước mắt mà không dám thở mạnh, cú rơi nhanh chóng khiến tim đập nhanh, hơi thở cũng có chút loạn.

Suýt nữa thì hôn phải kẻ tử thù…

Ý nghĩ vừa xuất hiện, anh chợt rùng mình: “ư” một tiếng đầy ghét bỏ.

May mà không hôn phải, không thì anh còn chẳng muốn cái miệng này của cậu ta nữa.

Đến gần hơn, khuôn mặt hoàn hảo 360 độ của Lục Minh chiếm trọn trung tâm võng mạc.

Hàng mi dài cong vυ"t lặng lẽ rũ xuống, cái miệng thường xuyên châm chọc cũng tự nhiên hé mở, ngũ quan nhìn không còn sắc sảo như ban ngày, mềm mại thư thái, rõ ràng là đã ngủ say.

0

0

1 tuần trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.