TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 56
Chương 56

Lục Minh thấy vậy, lén cười một tiếng.

Đi ngang qua khu vực đồ dùng vệ sinh cá nhân, anh ta mắt sáng lên, cầm lấy một đôi bàn chải đánh răng: "Cái bàn chải ở nhà cậu cứng quá, chọc vào lợi tôi đau chết đi được. Lát nữa tôi sẽ gửi cho cậu một cái tốt hơn."

Anh ta cười với Tống Dã, chỉ vào bàn chải trong tay: "Hôm nay dùng tạm đã, cậu dùng màu hồng, tôi dùng màu đen."

Tống Dã nhìn đôi bàn chải đôi mà tối sầm mặt. Đau lợi gì chứ, rõ ràng là muốn dùng màu hồng để làm nhục anh mà.

Anh nghiến răng nghiến lợi: "...Đau răng thì đi gặp nha sĩ, rảnh đến mức “đau trứng” thì hết thuốc chữa rồi."

Tống Dã định xuất trình mã thanh toán thì bị Lục Minh giành trước, anh ta đắc ý cười: "Giúp đỡ người nghèo ấy mà, không cần cảm ơn."

Tống Dã nhìn đống đồ trước mặt, rồi nhìn bóng lưng thanh toán xong liền quay người bỏ đi của người kia, mí mắt cứ giật giật.

"..." Anh ta sẽ không nghĩ mình rất ngầu đâu nhỉ?

Cô nhân viên thu ngân vừa giúp anh bỏ đồ vào túi, vừa thấy những vật dụng sinh hoạt đôi liền đoán: "Có cần bαo ©αo sυ không ạ?"

"!" Mí mắt Tống Dã giật thót, nghi ngờ mình nghe nhầm: "Cái gì cơ?"

Cô nhân viên tưởng anh hỏi có những loại nào, cố nén cười giới thiệu: "Có vị bạc hà, vị dâu tây, vị hoa hồng, vị hoa nhài... loại thông thường, loại hạt nổi, còn có loại gân xoắn nữa ạ. Anh cần loại nào? Size của anh là gì ạ?"

Chắc là cỡ lớn nhất nhỉ.

Tống Dã đã mấy lần muốn ngắt lời, nhưng cô thu ngân quá hưng phấn, không cho anh bất kỳ cơ hội nào.

"Không không không cần, cảm ơn." Anh nhanh chóng thu dọn đồ đạc, gần như là bỏ chạy thục mạng.

Cô nhân viên thò đầu ra nhìn hai người đang sóng vai rời đi, chợt vỡ lẽ: "À, hóa ra là thích vị phô mai."

Tống Dã vừa mở cửa, Lục Minh đã không hề khách sáo chen vào trước, ngắm nghía căn phòng được trang trí lại từ trên xuống dưới, rồi nhàn nhã ngồi dựa vào chiếc ghế sofa da, chống cằm cười nói: "Quý cô Du Du, cậu còn hài lòng không?"

Tống Dã tức đến mức trợn trắng mắt: "..."

Bỏ qua cái tên đáng ghét kia, anh đi vào bếp bắt đầu đun nước.

Đợi anh ăn no rồi sẽ tính sổ sau.

Lục Minh dựa vào khung cửa bếp, khoanh tay nhìn anh thao tác.

Chỉ thấy Tống Dã mở bao bì hút chân không của xúc xích bằng dao chứ không dùng răng, rất thành thạo, nhìn là biết thường xuyên làm.

"Cậu biết làm món gì?"

Tống Dã: "Thức ăn cho heo."

Lục Minh: "..." Ra tay độc ác đến mức tự mắng cả mình à.

"Mẹ tôi mấy hôm nữa muốn mời cậu đến nhà chơi, nếm thử tài nấu ăn của cậu."

Tống Dã ngượng ngùng, ngẩng mắt lườm anh ta một cái đầy bất lực, suy nghĩ một lát rồi bắt đầu trả lời nghiêm túc: "Mấy món cơ bản thì hầu như đều biết, cái nào không biết thì xem hướng dẫn một lần là cũng làm được."

"Dì muốn ăn gì, tôi sẽ chuẩn bị trước."

Lục Minh cười hài lòng: "Cậu cứ tùy ý làm, bà ấy không thích ăn cay."

"?" Tống Dã nhìn anh ta chằm chằm, là cậu muốn ăn chứ gì?

Nước sôi sùng sục, miếng mì trong tay anh còn chưa kịp bỏ vào thì đột nhiên một bàn tay thon dài chen tới bên cạnh, đặt thêm một miếng mì nữa xuống.

Lục Minh nói năng đàng hoàng trịnh trọng: "Nấu của tôi trước."

Tống Dã không khỏi thầm mắng trong bụng: "..." Chẳng phải đều là mì trắng như nhau sao.

Nhưng lại không nói ra lời.

Ánh mắt anh mãi bị bàn tay đó thu hút, hơi nóng bốc lên tạo thành những giọt nước trong suốt đọng trên mu bàn tay trắng nõn, các khớp ngón tay ửng hồng.

1

0

1 tuần trước

12 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.