0 chữ
Chương 55
Chương 55
Mượn chút ánh sáng lờ mờ, cậu ta thấy Lục Minh dường như đầu mũi đã hơi ửng đỏ vì lạnh.
Trời lạnh thế này, mặc phong phanh đứng đây hóng gió, cơ thể bằng sắt cũng không chịu nổi.
Thân xe đầy vẻ kim loại, nhìn một cái là người ta đã rùng mình, thế mà người đó cứ tùy tiện dựa vào xe, như thể không cảm thấy gì.
Cậu ta có chút bực bội: "Anh có phải hiểu lầm gì về tình trạng sức khỏe của mình không, người lớn rồi mà lạnh thì không biết về à, không liên lạc được với tôi thì không biết hẹn lần sau sao?"
Lục Minh rất hưởng thụ sự quan tâm mang đầy mùi thuốc súng ấy, nhưng nói ra miệng lại vẫn là lời trêu chọc như thường lệ: "Anh mà còn lằng nhằng với tôi ở đây, tôi thật sự sẽ cảm cúm đấy, anh có thể cho tôi một số khám chuyên gia vào sáng mai không?"
"..." Tống Dã siết chặt nắm đấm, thở dài thườn thượt, quay người bỏ đi: "Lần sau không có ngoại lệ đâu đấy."
Lục Minh hoạt động những ngón tay đông cứng, hai tay đút túi, nhún nhảy một chút, rồi lẽo đẽo theo sau.
Anh đi theo đến tận cửa hàng tiện lợi, cau mày khẽ hỏi: "Cậu còn chưa ăn cơm à?"
Tống Dã đang chọn mì gói trong dãy kệ, thản nhiên đáp: "Tình huống khẩn cấp mà, cũng không ngờ lại phức tạp đến thế. Đã lên bàn mổ thì không có chuyện bỏ dở giữa chừng, may mà đã cứu được người rồi."
Lục Minh dựa vào kệ hàng, nhìn nghiêng mặt anh, nụ cười dần tắt, nghiêm túc hỏi: "Vất vả thế này, sao cậu lại học y?"
Lại là câu hỏi này.
Tống Dã cầm hai gói mì bò cay, ra vẻ thâm sâu: "Vì trời đất lập tâm, vì dân sinh lập mệnh, vì các bậc thánh nhân kế tục những điều đã mất, vì vạn đời khai thái bình."
Nghiêm túc chưa đầy một giây, anh quay đầu lại cười tủm tỉm nói: "Đừng có sùng bái tôi quá nhé."
Lục Minh khẽ hừ cười: "Tôi không ăn cay."
Tống Dã vừa lúc bóp gói mì khô kêu lốp bốp, bỏ lỡ chút xíu u oán trong giọng nói của anh ta.
Anh đi được nửa bước lại quay lại, khẽ nhíu mày: "Cậu cũng chưa ăn cơm à?"
Trước đó anh tưởng Lục Minh là loại công tử nhà giàu, chắc đói rồi thì sẽ ra ngoài ăn một bữa ngon lành, rồi quay lại chờ.
Chẳng lẽ...
Lục Minh lập tức dời ánh mắt: "Ăn khuya chứ. Giờ đã hai giờ rồi, tôi ăn nhiều cũng không béo lên được, mà có béo cũng không béo bằng cậu đâu."
Tống Dã cầm vội hai gói mì nước xương bên cạnh, im lặng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn hàng mi Lục Minh không ngừng chớp động.
Học theo điệu cười hừ của Lục Minh.
Lục Minh bị nhìn đến mức tai nóng bừng, vội vàng đi vòng qua kệ hàng, giấu mình đi, giả vờ sốt ruột giục: "Nhanh lên."
Tống Dã đang định đi thanh toán thì nghe thấy giọng Lục Minh lững thững bay tới từ phía sau: "Thêm một cây xúc xích nữa."
Tống Dã không muốn đôi co với anh ta xem có phải do anh ta lười cúi người không, thấy người kia đang nhàn nhã dựa vào kệ hàng, trong lòng đã có đáp án.
Đành cúi người, lấy cây xúc xích tinh bột ở dưới cùng kệ hàng.
"Không phải, cây xúc xích thịt nguyên chất ở bên cạnh ấy."
Tống Dã: "...Tôi thấy cậu giống xúc xích thịt ấy."
Ngay bên tay là củ cải muối, anh vốn đã cầm lên nhưng lại đặt xuống.
Nếu Lục Minh mà ngửi thấy mùi củ cải muối rồi nôn ra cạnh bàn ăn, anh sẽ thấy buồn nôn mà không ăn nổi cơm mất.
Chuyển sang khu đồ ăn sáng, anh lại lấy hai chiếc bánh mì và một hộp sữa, nhớ đến chuyện bị ăn trộm buổi sáng, anh lấy thêm một phần nữa, rồi quay người lại lườm nguýt người kia một cái.
Trời lạnh thế này, mặc phong phanh đứng đây hóng gió, cơ thể bằng sắt cũng không chịu nổi.
Thân xe đầy vẻ kim loại, nhìn một cái là người ta đã rùng mình, thế mà người đó cứ tùy tiện dựa vào xe, như thể không cảm thấy gì.
Cậu ta có chút bực bội: "Anh có phải hiểu lầm gì về tình trạng sức khỏe của mình không, người lớn rồi mà lạnh thì không biết về à, không liên lạc được với tôi thì không biết hẹn lần sau sao?"
Lục Minh rất hưởng thụ sự quan tâm mang đầy mùi thuốc súng ấy, nhưng nói ra miệng lại vẫn là lời trêu chọc như thường lệ: "Anh mà còn lằng nhằng với tôi ở đây, tôi thật sự sẽ cảm cúm đấy, anh có thể cho tôi một số khám chuyên gia vào sáng mai không?"
Lục Minh hoạt động những ngón tay đông cứng, hai tay đút túi, nhún nhảy một chút, rồi lẽo đẽo theo sau.
Anh đi theo đến tận cửa hàng tiện lợi, cau mày khẽ hỏi: "Cậu còn chưa ăn cơm à?"
Tống Dã đang chọn mì gói trong dãy kệ, thản nhiên đáp: "Tình huống khẩn cấp mà, cũng không ngờ lại phức tạp đến thế. Đã lên bàn mổ thì không có chuyện bỏ dở giữa chừng, may mà đã cứu được người rồi."
Lục Minh dựa vào kệ hàng, nhìn nghiêng mặt anh, nụ cười dần tắt, nghiêm túc hỏi: "Vất vả thế này, sao cậu lại học y?"
Lại là câu hỏi này.
Tống Dã cầm hai gói mì bò cay, ra vẻ thâm sâu: "Vì trời đất lập tâm, vì dân sinh lập mệnh, vì các bậc thánh nhân kế tục những điều đã mất, vì vạn đời khai thái bình."
Lục Minh khẽ hừ cười: "Tôi không ăn cay."
Tống Dã vừa lúc bóp gói mì khô kêu lốp bốp, bỏ lỡ chút xíu u oán trong giọng nói của anh ta.
Anh đi được nửa bước lại quay lại, khẽ nhíu mày: "Cậu cũng chưa ăn cơm à?"
Trước đó anh tưởng Lục Minh là loại công tử nhà giàu, chắc đói rồi thì sẽ ra ngoài ăn một bữa ngon lành, rồi quay lại chờ.
Chẳng lẽ...
Lục Minh lập tức dời ánh mắt: "Ăn khuya chứ. Giờ đã hai giờ rồi, tôi ăn nhiều cũng không béo lên được, mà có béo cũng không béo bằng cậu đâu."
Tống Dã cầm vội hai gói mì nước xương bên cạnh, im lặng không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn hàng mi Lục Minh không ngừng chớp động.
Học theo điệu cười hừ của Lục Minh.
Lục Minh bị nhìn đến mức tai nóng bừng, vội vàng đi vòng qua kệ hàng, giấu mình đi, giả vờ sốt ruột giục: "Nhanh lên."
Tống Dã không muốn đôi co với anh ta xem có phải do anh ta lười cúi người không, thấy người kia đang nhàn nhã dựa vào kệ hàng, trong lòng đã có đáp án.
Đành cúi người, lấy cây xúc xích tinh bột ở dưới cùng kệ hàng.
"Không phải, cây xúc xích thịt nguyên chất ở bên cạnh ấy."
Tống Dã: "...Tôi thấy cậu giống xúc xích thịt ấy."
Ngay bên tay là củ cải muối, anh vốn đã cầm lên nhưng lại đặt xuống.
Nếu Lục Minh mà ngửi thấy mùi củ cải muối rồi nôn ra cạnh bàn ăn, anh sẽ thấy buồn nôn mà không ăn nổi cơm mất.
Chuyển sang khu đồ ăn sáng, anh lại lấy hai chiếc bánh mì và một hộp sữa, nhớ đến chuyện bị ăn trộm buổi sáng, anh lấy thêm một phần nữa, rồi quay người lại lườm nguýt người kia một cái.
0
0
1 tuần trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
