0 chữ
Chương 57
Chương 57
Nhưng móng tay lại tái xanh vì lạnh.
Không biết vô tình hay cố ý chạm vào tay Tống Dã, lạnh buốt.
Anh nhíu mày, nhìn sâu vào người đang khoanh tay dựa vào cửa, vừa khuấy mì vừa giả vờ vô tình nhắc tới: "Cậu sẽ không đợi tôi tám tiếng ở ngoài đó đấy chứ?"
Phía sau truyền đến tiếng cười mang ý chế giễu: "Cậu thật sự quá coi trọng bản thân rồi đấy, cậu biết tám tiếng tôi có thể kiếm được bao nhiêu không? Đợi cậu à? Không đáng đâu."
Tống Dã thở phào nhẹ nhõm.
Cũng được, còn có chút ý thức của bệnh nhân.
Anh cầm gói gia vị bò kho lên rồi lại đặt xuống, dùng kéo cắt gói gia vị nước xương rồi đổ vào.
Anh vứt mạnh gói mì rỗng về phía sau: "Đồ thừa, ăn đi."
Lục Minh lắc lắc bao bì, kêu leng keng, tiến lên mấy bước, vỗ vào lòng bàn tay Tống Dã: "Trẻ con mới ăn."
Hai người nhìn nhau, đồng loạt lườm nguýt một cái đầy khinh bỉ.
"..." Tống Dã cầm một nắm rau mùi, treo lơ lửng trên nồi, dùng tay bẻ đôi ra, chậm rãi định thả xuống.
Nụ cười giả tạo trên mặt Lục Minh vỡ vụn, lộ ra vẻ hoảng hốt và kích động: "Bỏ cái thứ bẩn thỉu đó ra!"
Anh ta đưa tay ra định giật lấy, nhưng lại không muốn chạm vào rau mùi hôi hám, sốt ruột đến mức nắm chặt tay vung loạn xạ trong không trung, nghiến răng nghiến lợi: "Cậu dám!"
Tống Dã đắc ý nhướng mày, thản nhiên bẻ rau mùi thành bốn phần: Cậu xem tôi có dám không.
Đột nhiên mặt anh bị véo một cái thật mạnh, đau đến mức anh lập tức nhe răng trợn mắt: "Buông cái móng vuốt thối tha ra!"
Mặt bị kéo biến dạng, cơ thể không kiểm soát được mà nghiêng về phía Lục Minh, ngón chân cũng đang dùng sức bám chặt lấy sàn nhà.
Hai cổ tay bị một bàn tay lạnh buốt nắm lấy kéo ra ngoài, anh dùng sức bẻ ngược lại, đứng tư thế cung bộ, hung dữ trừng mắt nhìn người trước mặt, ra vẻ muốn chiến đấu đến cùng.
Lục Minh bóp bóp má anh, nheo mắt cười đe dọa: "Muốn đánh nhau à? Lát nữa thua rồi đừng có mà ầm ĩ khóc lóc gọi anh xin tha đấy nhé."
"Hừ." Tống Dã khịt mũi cười, nhướng mày: "Mười năm rồi, sao cậu vẫn chỉ véo mặt, giật tóc, véo tai, dẫm chân thế hả? Chẳng có tiến bộ gì cả, mấy đứa con gái tiểu học còn không trẻ con như thế nữa là."
Chiêu thức tiếp theo bị đoán trước, mặt Lục Minh có chút mất tự nhiên, nụ cười cứng đờ một thoáng, anh ta cố gắng mở to mắt, mũi khẽ hừ mấy tiếng đầy bất phục.
Không cam lòng nhưng thực sự đã lộ ra sự chùn bước.
Tống Dã càng thêm đắc ý, lắc đầu nguây nguẩy lè lưỡi.
Bị tôi cãi cho không nói được lời nào rồi chứ gì.
Trên gương mặt tuấn tú, khí chất phi phàm kia lộ ra nụ cười đơn thuần thẳng thắn, mắt sáng răng đều, trong đôi mắt tựa cún con lấp lánh ánh sao, vẻ thanh xuân rạng rỡ ùa đến.
Lục Minh ngây người một thoáng.
Lực tay anh ta thả lỏng.
Tống Dã còn chưa kịp trào phúng về việc anh ta nhận thua, cũng chẳng màng vuốt ve bên má đang đau nhức của mình, vội vàng lao tới nồi mì đang sôi sùng sục: "Mì của tôi!"
Anh vội vàng vớt những sợi mì sắp nát ra, nhưng lại bỏ lỡ thoáng buồn bã xẹt qua trong mắt Lục Minh.
Tống Dã than vãn: "Quả nhiên ở bên cậu thì chẳng có chuyện gì tốt lành, chắc chắn là bát tự không hợp, lại gần là có họa đổ máu."
Lục Minh lùi lại mấy bước, dựa vào cửa, điều chỉnh lại nụ cười nửa giễu cợt: "Còn không phải do mệnh cậu quá yếu, bát tự không đủ cứng cáp, không chịu nổi tôi “tạo tác” sao."
Không biết vô tình hay cố ý chạm vào tay Tống Dã, lạnh buốt.
Anh nhíu mày, nhìn sâu vào người đang khoanh tay dựa vào cửa, vừa khuấy mì vừa giả vờ vô tình nhắc tới: "Cậu sẽ không đợi tôi tám tiếng ở ngoài đó đấy chứ?"
Phía sau truyền đến tiếng cười mang ý chế giễu: "Cậu thật sự quá coi trọng bản thân rồi đấy, cậu biết tám tiếng tôi có thể kiếm được bao nhiêu không? Đợi cậu à? Không đáng đâu."
Tống Dã thở phào nhẹ nhõm.
Cũng được, còn có chút ý thức của bệnh nhân.
Anh cầm gói gia vị bò kho lên rồi lại đặt xuống, dùng kéo cắt gói gia vị nước xương rồi đổ vào.
Anh vứt mạnh gói mì rỗng về phía sau: "Đồ thừa, ăn đi."
Lục Minh lắc lắc bao bì, kêu leng keng, tiến lên mấy bước, vỗ vào lòng bàn tay Tống Dã: "Trẻ con mới ăn."
"..." Tống Dã cầm một nắm rau mùi, treo lơ lửng trên nồi, dùng tay bẻ đôi ra, chậm rãi định thả xuống.
Nụ cười giả tạo trên mặt Lục Minh vỡ vụn, lộ ra vẻ hoảng hốt và kích động: "Bỏ cái thứ bẩn thỉu đó ra!"
Anh ta đưa tay ra định giật lấy, nhưng lại không muốn chạm vào rau mùi hôi hám, sốt ruột đến mức nắm chặt tay vung loạn xạ trong không trung, nghiến răng nghiến lợi: "Cậu dám!"
Tống Dã đắc ý nhướng mày, thản nhiên bẻ rau mùi thành bốn phần: Cậu xem tôi có dám không.
Đột nhiên mặt anh bị véo một cái thật mạnh, đau đến mức anh lập tức nhe răng trợn mắt: "Buông cái móng vuốt thối tha ra!"
Mặt bị kéo biến dạng, cơ thể không kiểm soát được mà nghiêng về phía Lục Minh, ngón chân cũng đang dùng sức bám chặt lấy sàn nhà.
Lục Minh bóp bóp má anh, nheo mắt cười đe dọa: "Muốn đánh nhau à? Lát nữa thua rồi đừng có mà ầm ĩ khóc lóc gọi anh xin tha đấy nhé."
"Hừ." Tống Dã khịt mũi cười, nhướng mày: "Mười năm rồi, sao cậu vẫn chỉ véo mặt, giật tóc, véo tai, dẫm chân thế hả? Chẳng có tiến bộ gì cả, mấy đứa con gái tiểu học còn không trẻ con như thế nữa là."
Chiêu thức tiếp theo bị đoán trước, mặt Lục Minh có chút mất tự nhiên, nụ cười cứng đờ một thoáng, anh ta cố gắng mở to mắt, mũi khẽ hừ mấy tiếng đầy bất phục.
Không cam lòng nhưng thực sự đã lộ ra sự chùn bước.
Tống Dã càng thêm đắc ý, lắc đầu nguây nguẩy lè lưỡi.
Trên gương mặt tuấn tú, khí chất phi phàm kia lộ ra nụ cười đơn thuần thẳng thắn, mắt sáng răng đều, trong đôi mắt tựa cún con lấp lánh ánh sao, vẻ thanh xuân rạng rỡ ùa đến.
Lục Minh ngây người một thoáng.
Lực tay anh ta thả lỏng.
Tống Dã còn chưa kịp trào phúng về việc anh ta nhận thua, cũng chẳng màng vuốt ve bên má đang đau nhức của mình, vội vàng lao tới nồi mì đang sôi sùng sục: "Mì của tôi!"
Anh vội vàng vớt những sợi mì sắp nát ra, nhưng lại bỏ lỡ thoáng buồn bã xẹt qua trong mắt Lục Minh.
Tống Dã than vãn: "Quả nhiên ở bên cậu thì chẳng có chuyện gì tốt lành, chắc chắn là bát tự không hợp, lại gần là có họa đổ máu."
Lục Minh lùi lại mấy bước, dựa vào cửa, điều chỉnh lại nụ cười nửa giễu cợt: "Còn không phải do mệnh cậu quá yếu, bát tự không đủ cứng cáp, không chịu nổi tôi “tạo tác” sao."
1
0
1 tuần trước
6 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
