TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 5
Chương 5

"Lục Yến Thanh! Anh biết võ công! Anh rất mạnh! Anh thử đi!!!"

"Võ công gì? Phi thiềm tẩu bích? Hay tay không đỡ dao găm?"

Bọn họ đều là người hiện đại, ở thời đại của hai người làm gì có những thứ thần kỳ như trong tiểu thuyết võ hiệp?

Ban đầu Khương Cẩm không có chút hy vọng nào, nhưng nhìn cách cô tránh né trong đám tên lửa hỗn loạn này, rồi lại nhìn Lục Yến Thanh...

Dường như hắn ta chỉ là chưa chấp nhận được thân phận mới của mình.

Khương Cẩm ném thanh kiếm treo ở đầu giường cho hắn ta: "Thanh kiếm này tên là Nguyệt Hạ, là bảo kiếm xếp hạng ba trong thiên hạ hiện nay!"

Lục Yến Thanh dễ dàng đón lấy, kiếm ra khỏi vỏ, hắn ta chỉ đưa tay vung nhẹ đã quét sạch những mũi tên bay xung quanh.

Cảm giác cầm kiếm trong tay vô cùng quen thuộc, từng chiêu thức phòng thủ như đã in sâu vào cơ bắp, không cần hắn ta phải suy nghĩ.

Những ký ức về Lục Yến Thanh luyện võ tràn ngập trong đầu, biểu cảm của hắn ta từ hoảng loạn dần chuyển thành phấn khích.

"Nhưng như vậy thì sao? Tại sao tôi phải cứu cô?"

Mấy mũi tên xé toạc tay áo cô, ngọn lửa đang lan nhanh về phía cô, khói đen khiến cô kiệt sức.

"Vì tôi là vợ anh!"

Lục Yến Thanh khinh bỉ cười nhạt: "Cô yên tâm mà đi, tôi sẽ trả thù cho cô."

"Vì tôi vừa mới cứu mạng anh!"

"Tôi vốn thích lấy oán báo ơn."

"Vì anh yêu tôi!"

"Tôi yêu mẹ cô."

Lục Yến Thanh đã phi thân đến bên cửa sổ, chuẩn bị nhảy ra ngoài.

Những mũi tên bắn vào phòng dày đặc như mưa, Khương Cẩm không thể tránh né, cô kiệt sức ngã quỵ xuống đất...

"Vì tôi đã đọc cuốn tiểu thuyết này, tôi biết tất cả diễn biến tiếp theo!!!"

"Đoàng đoàng đoàng!!!"

Trong tích tắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng người màu đỏ sẫm lóe lên xuất hiện bên cạnh cô, thanh kiếm tỏa ánh sáng trắng vung lên nhanh chóng, quét sạch vô số mũi tên đang lao tới.

Tiếp theo, một bàn tay mạnh mẽ ôm chặt lấy cô, cô rơi vào một vòng tay ấm áp.

Ngước mắt nhìn lên, đường nét quai hàm góc cạnh của người đàn ông hiện rõ trước mắt, khóe miệng hắn ta vẫn nở nụ cười ngạo nghễ, bất cần đời.

Trên nền trời đêm, hai bộ áo cưới đỏ thắm phấp phới trong gió.

Lục Yến Thanh ôm cô lêи đỉиɦ núi, đặt cô xuống rồi phi thân đến bờ vực, đưa mắt nhìn ra xa.

Gió trên đỉnh núi thổi ào ào, làm chiếc hỉ phục màu đỏ sẫm của hắn ta bay phần phật. Mái tóc dài buộc sau gáy cùng dải ruy băng đỏ tung bay phóng khoáng, đầy ngạo nghễ.

Trong nguyên tác, Khương Cẩm chỉ sống được một chương, về sau cô chỉ xuất hiện trong hồi ức của Lục Yến Thanh với vài nét phác họa sơ sài.

5

0

1 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.