0 chữ
Chương 6
Chương 6
Bóng người màu đỏ sẫm thoắt ẩn thoắt hiện, chớp mắt đã xuất hiện trước mặt cô, lạnh lùng chĩa kiếm về phía cô.
"Tôi có phải nam chính của cuốn sách này không?"
"Đúng."
"Tôi có phải người võ công cao cường nhất ở đây không?"
"Không."
"Vậy tôi muốn độc bá võ lâm, trở thành kẻ mạnh nhất, cô có cách nào không?"
Trong truyện này, dù Lục Yến Thanh chiến lực cực cao nhưng đến cuối cùng hắn ta vẫn không phải người mạnh nhất.
Lưỡi kiếm lại tiến thêm một tấc: "Này, tốt nhất cô nên chứng minh mình có ích, không thì ông đây chém chết cô ngay bây giờ."
Khương Cẩm khẽ cười, dùng tay đẩy lưỡi kiếm trước cổ ra từng chút: "Đương nhiên có cách, lại còn rất nhiều cách." Cô đứng dậy, từ từ bước về phía Triều Sơn Nhai.(từ đây đổi xưng hô n9 thành nàng.)
Từ đây vẫn có thể nhìn thấy Cẩm Tú Sơn Trang phía xa. Phụ thân nàng là thần y danh chấn giang hồ, nhưng cũng vì cứu quá nhiều người mà kết thù vô số.
Nàng là thiên kim tiểu thư của Cẩm Tú Sơn Trang, lẽ ra nàng phải tinh thông y thuật, nhưng tác giả hoàn toàn không có thiết lập này cho nàng. Về y thuật, đầu óc nàng trống rỗng.
Lúc này, Sơn Trang đã chìm trong biển lửa. Khương Cẩm biết rõ, tất cả người thân của nàng trong truyện đều chết trong đêm nay.
"Này, con ngốc..."
"Ta có thể giúp ngươi, nhưng ngươi cũng phải hứa với ta một điều." Ánh lửa xa xa in đậm trong đôi mắt Khương Cẩm.
"Giúp ngươi báo thù?"
Khương Cẩm quay đầu nhìn hắn ta: "Cấm gọi ta là con ngốc nữa, phải gọi ta là đại tiểu thư."
Trong truyện, trước khi kết hôn với nàng, Lục Yến Thanh luôn gọi nàng như vậy. Yêu cầu này không có gì quá đáng.
Lục Yến Thanh suy nghĩ một lát, miễn cưỡng đồng ý.
Để đổi lại, Khương Cẩm đã chỉ cho hắn ta cách trở nên mạnh hơn.
Trong truyện có một bí kíp võ công lợi hại nhất.
Bí kíp này vốn thuộc về nhân vật phản diện lớn nhất.
Nhưng Khương Cẩm biết nó ở đâu, bọn họ có thể đến lấy trước khi kẻ kia có cơ hội.
"Ngươi chắc chắn là ở đây?"
Khương Cẩm đảo mắt nhìn quanh, kiểm tra lại lần nữa.
"Phản diện chính trong truyện thuộc dạng trưởng thành. Hắn ta bị truy sát đến đây, rơi xuống vực rồi tình cờ có được bí kíp võ công này."
"Tác giả từng miêu tả, lúc đó hắn ta từ Thành Hoài Dương một mạch chạy trốn đến Thôn Bách Điểu, ngay phía nam ngôi làng, trong sách còn nói... nơi đây bốn bề núi non bao bọc, có một vách đá cheo leo..."
Khương Cẩm bước đến mép vực, cúi đầu nhìn xuống: "Nếu ta không đoán nhầm, từ đây nhảy xuống ngươi sẽ bị mắc vào một cái cây, ngay bên cạnh đó có một hang động, ngươi chỉ cần... Aaaa!!!"
"Tôi có phải nam chính của cuốn sách này không?"
"Đúng."
"Tôi có phải người võ công cao cường nhất ở đây không?"
"Không."
"Vậy tôi muốn độc bá võ lâm, trở thành kẻ mạnh nhất, cô có cách nào không?"
Trong truyện này, dù Lục Yến Thanh chiến lực cực cao nhưng đến cuối cùng hắn ta vẫn không phải người mạnh nhất.
Lưỡi kiếm lại tiến thêm một tấc: "Này, tốt nhất cô nên chứng minh mình có ích, không thì ông đây chém chết cô ngay bây giờ."
Khương Cẩm khẽ cười, dùng tay đẩy lưỡi kiếm trước cổ ra từng chút: "Đương nhiên có cách, lại còn rất nhiều cách." Cô đứng dậy, từ từ bước về phía Triều Sơn Nhai.(từ đây đổi xưng hô n9 thành nàng.)
Từ đây vẫn có thể nhìn thấy Cẩm Tú Sơn Trang phía xa. Phụ thân nàng là thần y danh chấn giang hồ, nhưng cũng vì cứu quá nhiều người mà kết thù vô số.
Lúc này, Sơn Trang đã chìm trong biển lửa. Khương Cẩm biết rõ, tất cả người thân của nàng trong truyện đều chết trong đêm nay.
"Này, con ngốc..."
"Ta có thể giúp ngươi, nhưng ngươi cũng phải hứa với ta một điều." Ánh lửa xa xa in đậm trong đôi mắt Khương Cẩm.
"Giúp ngươi báo thù?"
Khương Cẩm quay đầu nhìn hắn ta: "Cấm gọi ta là con ngốc nữa, phải gọi ta là đại tiểu thư."
Trong truyện, trước khi kết hôn với nàng, Lục Yến Thanh luôn gọi nàng như vậy. Yêu cầu này không có gì quá đáng.
Lục Yến Thanh suy nghĩ một lát, miễn cưỡng đồng ý.
Để đổi lại, Khương Cẩm đã chỉ cho hắn ta cách trở nên mạnh hơn.
Bí kíp này vốn thuộc về nhân vật phản diện lớn nhất.
Nhưng Khương Cẩm biết nó ở đâu, bọn họ có thể đến lấy trước khi kẻ kia có cơ hội.
"Ngươi chắc chắn là ở đây?"
Khương Cẩm đảo mắt nhìn quanh, kiểm tra lại lần nữa.
"Phản diện chính trong truyện thuộc dạng trưởng thành. Hắn ta bị truy sát đến đây, rơi xuống vực rồi tình cờ có được bí kíp võ công này."
"Tác giả từng miêu tả, lúc đó hắn ta từ Thành Hoài Dương một mạch chạy trốn đến Thôn Bách Điểu, ngay phía nam ngôi làng, trong sách còn nói... nơi đây bốn bề núi non bao bọc, có một vách đá cheo leo..."
Khương Cẩm bước đến mép vực, cúi đầu nhìn xuống: "Nếu ta không đoán nhầm, từ đây nhảy xuống ngươi sẽ bị mắc vào một cái cây, ngay bên cạnh đó có một hang động, ngươi chỉ cần... Aaaa!!!"
5
0
1 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
