0 chữ
Chương 4
Chương 4
Khương Cẩm nhớ hình như hắn ta bị tuyên án bốn năm.
Vậy mà giờ đây tên này lại lái xe đâm vào cô, còn lớn tiếng chửi rủa không ngớt.
Khương Cẩm nhận ra mình đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, thân phận hiện tại là bạch nguyệt quang sớm qua đời của nam chính.
Cô chết vào đúng ngày thành hôn với nam chính.
Căn phòng chìm vào im lặng ngắn ngủi. Hai người nhìn nhau, mỗi người đều đang sắp xếp lại ký ức trong đầu với những suy nghĩ riêng.
Một lát sau.
Lục Yến Thanh: "Thiên vương cái địa hổ."
Khương Cẩm: "Gà con hầm nấm."
Lục Yến Thanh: "Cung đình ngọc dịch tửu."
Khương Cẩm: "Một trăm tám một ly."
Lục Yến Thanh nheo mắt: "Thì ra là con điên xông ra đâm vào xe tôi!"
"Tại có tên biếи ŧɦái đuổi phía sau nên tôi mới... Không đúng! Rõ ràng là anh say rượu phóng nhanh vượt ẩu! Tôi sẽ kiện anh! Đồ cặn bã! Với lại! Tôi không phải con điên, tôi tên là..."
"Sở Vũ Tuân?"
"..."
Lục Yến Thanh liếc cô một cái đầy khinh bỉ, lật người xuống giường, bực bội kéo lại bộ quần áo rườm rà trên người rồi đi đến bàn ngồi xuống một cách lười nhác, rót một ly rượu.
"Hôm nay là ngày động phòng của chúng ta, không đến đây uống chén rượu giao bôi sao?"
Trong đầu hắn ta cũng có những ký ức không thuộc về mình.
Trong ký ức, người phụ nữ trước mặt là thanh mai trúc mã của hắn ta, hai người yêu nhau và cuối cùng cũng đi đến hôn lễ, đêm nay là đêm động phòng hoa chúc.
Vừa đưa ly rượu lên miệng, Lục Yến Thanh đã bị Khương Cẩm đập mạnh xuống đất.
"Choang" một tiếng, ly rượu vỡ tan, chất lỏng trong suốt đổ ra nền nhà rồi sủi bọt trắng xóa.
Lục Yến Thanh nhướng mày: "Có độc?" Ngẩng lên nhìn cô: "Cô biết?"
Khương Cẩm suy nghĩ rồi gật đầu: "Chúng ta xuyên vào một tiểu thuyết kiếm hiệp, ngay chương đầu đã có cảnh thảm sát Cẩm Tú Sơn Trang." Vừa dứt lời, một tiếng "Vυ"t!" vang lên!
Một mũi tên sắc nhọn xé toạc không khí, lao nhanh qua giữa hai người rồi cắm phập vào tường!
Chưa kịp cho bọn họ thở, mũi tên thứ ba, thứ tư lần lượt bay tới!
Đầu tên bén lửa, trong chớp mắt căn phòng đã bốc cháy dữ dội!
"Trong nguyên tác, anh không bảo vệ được tôi vì bị trúng độc, nhưng bây giờ anh hoàn toàn khỏe mạnh, anh có thể cứu tôi!!!" Nếu không cô sẽ chết trong biển lửa này, thi thể không còn nguyên vẹn!
"Tôi? Tôi lấy cái quái gì để cứu cô? Bản thân tôi còn khó bảo toàn nữa là!!!"
Tiếng bước chân bên ngoài ngày càng nhiều, âm thanh đánh nhau, tiếng hét càng lúc càng lớn, những mũi tên bắn vào phòng cũng ngày càng dày đặc, nhiều lần suýt trúng vào tai khiến cô toát hết cả mồ hôi lạnh!
Vậy mà giờ đây tên này lại lái xe đâm vào cô, còn lớn tiếng chửi rủa không ngớt.
Khương Cẩm nhận ra mình đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, thân phận hiện tại là bạch nguyệt quang sớm qua đời của nam chính.
Cô chết vào đúng ngày thành hôn với nam chính.
Căn phòng chìm vào im lặng ngắn ngủi. Hai người nhìn nhau, mỗi người đều đang sắp xếp lại ký ức trong đầu với những suy nghĩ riêng.
Một lát sau.
Lục Yến Thanh: "Thiên vương cái địa hổ."
Khương Cẩm: "Gà con hầm nấm."
Lục Yến Thanh: "Cung đình ngọc dịch tửu."
Khương Cẩm: "Một trăm tám một ly."
Lục Yến Thanh nheo mắt: "Thì ra là con điên xông ra đâm vào xe tôi!"
"Tại có tên biếи ŧɦái đuổi phía sau nên tôi mới... Không đúng! Rõ ràng là anh say rượu phóng nhanh vượt ẩu! Tôi sẽ kiện anh! Đồ cặn bã! Với lại! Tôi không phải con điên, tôi tên là..."
"..."
Lục Yến Thanh liếc cô một cái đầy khinh bỉ, lật người xuống giường, bực bội kéo lại bộ quần áo rườm rà trên người rồi đi đến bàn ngồi xuống một cách lười nhác, rót một ly rượu.
"Hôm nay là ngày động phòng của chúng ta, không đến đây uống chén rượu giao bôi sao?"
Trong đầu hắn ta cũng có những ký ức không thuộc về mình.
Trong ký ức, người phụ nữ trước mặt là thanh mai trúc mã của hắn ta, hai người yêu nhau và cuối cùng cũng đi đến hôn lễ, đêm nay là đêm động phòng hoa chúc.
Vừa đưa ly rượu lên miệng, Lục Yến Thanh đã bị Khương Cẩm đập mạnh xuống đất.
"Choang" một tiếng, ly rượu vỡ tan, chất lỏng trong suốt đổ ra nền nhà rồi sủi bọt trắng xóa.
Lục Yến Thanh nhướng mày: "Có độc?" Ngẩng lên nhìn cô: "Cô biết?"
Khương Cẩm suy nghĩ rồi gật đầu: "Chúng ta xuyên vào một tiểu thuyết kiếm hiệp, ngay chương đầu đã có cảnh thảm sát Cẩm Tú Sơn Trang." Vừa dứt lời, một tiếng "Vυ"t!" vang lên!
Chưa kịp cho bọn họ thở, mũi tên thứ ba, thứ tư lần lượt bay tới!
Đầu tên bén lửa, trong chớp mắt căn phòng đã bốc cháy dữ dội!
"Trong nguyên tác, anh không bảo vệ được tôi vì bị trúng độc, nhưng bây giờ anh hoàn toàn khỏe mạnh, anh có thể cứu tôi!!!" Nếu không cô sẽ chết trong biển lửa này, thi thể không còn nguyên vẹn!
"Tôi? Tôi lấy cái quái gì để cứu cô? Bản thân tôi còn khó bảo toàn nữa là!!!"
Tiếng bước chân bên ngoài ngày càng nhiều, âm thanh đánh nhau, tiếng hét càng lúc càng lớn, những mũi tên bắn vào phòng cũng ngày càng dày đặc, nhiều lần suýt trúng vào tai khiến cô toát hết cả mồ hôi lạnh!
6
0
1 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
