TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 41
Chương 41: Ghi hận

Các thím từ trên huyện trở về chưa được nửa giờ, tin tức Cố Cảnh Nguyệt tát vào mặt Trương Tồn Chí một cái, đã lan truyền khắp thôn Đại Ngưu.

Đinh Dã Thảo nghe được tin tức này thì vui mừng khôn xiết, Cố Cảnh Nguyệt đã đánh con trai duy nhất của đại đội trưởng.

Nếu Tạ Xuân Đào mà biết chuyện này còn không xé xác cô ta ra sao, hơn nữa đại đội trưởng lại nổi tiếng là người thích ghi thù.

Nghĩ đến đây, Đinh Dã Thảo hớn hở chạy đến nhà đại đội trưởng: “Xuân Đào, Xuân Đào…”

Tạ Xuân Đào đang phát sầu vì con trai vừa từ trên huyện trở về, liền nhốt mình trong phòng, gọi thế nào cũng không ra.

Nghe có người gọi, bà ta ra ngoài vừa nhìn thấy Đinh Dã Thảo, bực bội hỏi: “Đinh Dã Thảo, cô tìm tôi có việc gì?”

Đinh Dã Thảo không để ý đến sắc mặt của Tạ Xuân Đào: “Ôi, Xuân Đào cô còn chưa biết à. Tồn Chí bị người ta đánh rồi.”

Nghe Đinh Dã Thảo nói vậy, lại liên tưởng đến việc con trai vừa về đã nhốt mình trong phòng, Tạ Xuân Đào còn có gì mà không hiểu nữa chứ.

Tạ Xuân Đào mặt đen lại hỏi: “Ai? Là ai đã đánh con trai tôi?”

Đinh Dã Thảo liền nói: “Xuân Đào à, khắp cái thôn này đều đang đồn rằng thanh niên trí thức Cố đánh Tồn Chí đấy.”

Tạ Xuân Đào không dám tin vào lỗ tai mình: “Cô nói ai? Thanh niên trí thức Cố đánh con trai tôi, cô chắc chứ?”

Đinh Dã Thảo thấy Tạ Xuân Đào không tin mình: “Xuân Đào, tôi có thể lừa cô sao? Không tin cô tự hỏi Tồn Chí đi.” Nói xong Đinh Dã Thảo lại bổ sung thêm một câu: “Thanh niên trí thức Cố đó không phải người tốt đâu, Xuân Đào cô phải cẩn thận đấy.”

Đinh Dã Thảo nói xong liền đi, bà ta nghĩ với tính cách của Tạ Xuân Đào, chắc chắn sẽ tìm Cố Cảnh Nguyệt để gây chuyện, bà ta chỉ cần đứng xem náo nhiệt là được rồi.

“Tồn Chí, con nói cho mẹ biết có phải Cố Cảnh Nguyệt đánh con không.” Trong lòng Tạ Xuân Đào đã ghi hận Cố Cảnh Nguyệt rồi.

Tạ Xuân Đào thấy Trương Tồn Chí không nói lời nào: “Tồn Chí, mẹ sẽ đi tìm Cố Cảnh Nguyệt tính sổ. Cô ta đánh con ở đâu mẹ sẽ thay con đánh lại.”

Trương Tồn Chí nghe mẹ mình nói muốn đi tìm Cố Cảnh Nguyệt tính sổ liền cuống lên: “Mẹ không được đi!”

Tạ Xuân Đào thấy con trai từ trong phòng đi ra thì thở phào nhẹ nhõm một hơi, nhưng lại nhìn thấy khuôn mặt sưng đỏ của con trai, liền nổi giận đùng đùng lao ra cửa.

Trương Tồn Chí đi theo phía sau khuyên: “Mẹ, đừng đi, chúng ta về nhà thôi.”

Đinh Dã Thảo đã sớm chờ để xem Cố Cảnh Nguyệt bị chê cười, thấy mẹ con Tạ Xuân Đào ra liền đi đến đón: “Ôi trời, thanh niên trí thức Cố này ra tay nặng thật đấy. Nhìn mặt Tồn Chí sưng thế kia, thật đau lòng a.”

Trương Tồn Chí cũng biết Đinh Dã Thảo và Cố Cảnh Nguyệt có hiềm khích, làm sao không nghe ra được Đinh Dã Thảo đang xúi giục mẹ mình chứ: “Đinh Dã Thảo, bà câm miệng.”

Lúc này Cố Cảnh Nguyệt đang ở chỗ của thanh niên trí thức, ung dung ăn trái cây, hoàn toàn không biết có người sắp đến gây phiền phức cho mình.

Có cơ hội xem Cố Cảnh Nguyệt gặp rắc rối, Đinh Dã Thảo làm sao bỏ lỡ, lại còn tranh thủ loan tin trong thôn. Những người rảnh rỗi trong thôn đều kéo đến nơi ở của thanh niên trí thức để xem náo nhiệt.

Trương Tồn Chí suốt đường đi đều khuyên Tạ Xuân Đào về nhà, nhưng Tạ Xuân Đào một lòng muốn đòi lại công bằng cho con trai cưng, có nói gì cũng không chịu về.

Tạ Xuân Đào đến nơi ở của thanh niên trí thức, nhìn thấy Cố Cảnh Nguyệt như không có chuyện gì xảy ra, đang ngồi trong sân ăn trái cây.

“Thanh niên trí thức Cố, cô đúng là tự tại thật đấy.”

Cố Cảnh Nguyệt nhìn Tạ Xuân Đào đen mặt, phía sau còn có một đám người đi theo xem náo nhiệt.

Đến gây chuyện đây mà!!!

Cố Cảnh Nguyệt nhìn thấy Đinh Dã Thảo với vẻ mặt hớn hở, người này đến là để xem cô bị chê cười: “Thím Tạ, thím đến đây có chuyện gì sao?”

Tạ Xuân Đào nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Cố Cảnh Nguyệt, không hề có một tia hoảng loạn, chỉ cảm thấy không thể kìm nén được cơn giận trong lòng: “Thanh niên trí thức Cố, thấy tôi đến mà không chột dạ à?”

Cố Cảnh Nguyệt cười nhạt: “Chột dạ? Tôi có gì mà phải chột dạ.”

Tạ Xuân Đào giận dữ nhìn Cố Cảnh Nguyệt: “Nếu thanh niên trí thức Cố đã không chột dạ, thì tôi hỏi cô tại sao lại đánh Tồn Chí nhà tôi?”

Cố Cảnh Nguyệt cười lạnh một tiếng: “Thím hỏi tôi thì không bằng hỏi Trương Tồn Chí, xem anh ta có đáng bị đánh không.”

“Thím có thời gian đến đây trách móc tôi, không bằng về nhà dạy dỗ Trương Tồn Chí cho tốt. Dạy anh ta việc gì nên làm và việc gì không nên làm.”

Tạ Xuân Đào hai mắt đỏ rực nhìn Cố Cảnh Nguyệt nói: “Con trai tôi dù có thế nào, cũng không đến lượt thanh niên trí trí Cố cô đánh nó.”

5

0

3 tháng trước

2 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.