0 chữ
Chương 40
Chương 40: Đuổi người
Mọi người vừa nghe sao có thể không rõ chứ, Trương Tồn Chí đây là vì thanh niên trí thức Cố mà xin nghỉ. Nghĩ thầm bạn trai của thanh niên trí thức Cố người ta tốt như vậy, căn bản là không có khả năng nhìn trúng cậu đâu.
Tới huyện, Cố Cảnh Nguyệt nói vài câu với các thím rồi trực tiếp đi đến tiệm cơm quốc doanh.
Trương Tồn Chí thấy Cố Cảnh Nguyệt đi một mình thì nhanh chóng đạp xe đạp đuổi theo. Lại sợ chọc Cố Cảnh Nguyệt phiền chán nên vào tiệm cơm quốc doanh không dám ngồi cùng cô, Cố Cảnh Nguyệt ăn cái gì anh ta cũng ăn cái đấy.
Cố Cảnh Nguyệt bị Trương Tồn Chí nhìn chằm chằm đến mức không còn muốn ăn nữa, trực tiếp ra khỏi tiệm cơm quốc doanh.
Chờ Trương Tồn Chí đuổi tới nơi đã không còn thấy bóng dáng Cố Cảnh Nguyệt đâu nữa.
Lúc này Cố Cảnh Nguyệt đang ở trong không gian ăn bánh mì uống sữa bò, nghĩ nên giải quyết Trương Tồn Chí như thế nào. Nếu không phải bố anh ta là đại đội trưởng, cô đã sớm tố cáo anh ta là tên lưu manh, để anh ta bị đưa đi trại cải tạo rồi.
Chờ lúc Cố Cảnh Nguyệt ra khỏi không gian đã biến thành một người đàn ông trung niên.
Đi tới trước cửa nhà Hổ Gia gõ vài cái có tiết tấu lên cửa, Tiểu Vương mở cửa, thấy là Cố Cảnh Nguyệt liền mời cô vào, sau đó nhanh chóng đóng cửa lại.
Hổ Gia thấy là “kho tiền” của mình tới, cười đến mức híp cả mắt: “Ông tới rồi à, mau ngồi đi. Tiểu Quân, dâng trà.”
Cố Cảnh Nguyệt ngồi xuống, bưng trà lên uống một ngụm: “Hổ Gia, trà này thật là ngon.”
Hai người cười cười hàn huyên một hồi, Cố Cảnh Nguyệt mới nói mục đích lần này mình tới đây.
“Hổ Gia, chủ nhân của chúng tôi có một cô con gái là thanh niên trí thức ở thôn Đại Ngưu xã Vệ Dương, gần đây gặp phải chút chuyện phiền toái...” Cố Cảnh Nguyệt dừng một chút.
Hổ Gia đã lăn lộn nhiều năm sao lại không hiểu ý của cô chứ: “Ông cứ nói đi, rốt cuộc là gặp phải chuyện phiền toái gì?”
Cố Cảnh Nguyệt cười cười: “Cũng không phải chuyện lớn gì, không biết là Hổ Gia có quen ai trong xưởng sắt thép ở huyện không?”
Hổ Gia suy nghĩ rồi nói: “Thật ra tôi có quen một người trong đó, tuy chức vị không cao nhưng vẫn có thể nói được hai ba câu.”
Cố Cảnh Nguyệt nghe xong, trong lòng vui vẻ: “Không biết có thể đuổi được một công nhân nho nhỏ hay không?”
Hổ Gia nghĩ cái này cũng không phải là vấn đề gì lớn: “Ông muốn đuổi ai?”
Cố Cảnh Nguyệt nhìn Hổ Gia nói: “Con trai của đại đội trưởng thôn Đại Ngưu, Trương Tồn Chí.”
Hổ Gia vừa nghe thấy liền cười ha ha nói: “Ông yên tâm đi, việc này nhất định tôi sẽ giải quyết cho ông.”
Cố Cảnh Nguyệt nghĩ cuối cùng cũng có thể thoải mái rồi: “Vậy tôi thay mặt chủ nhân của tôi cảm ơn Hổ Gia nhé.”
Hổ Gia xua xua tay: “Chỉ là chuyện nhỏ thôi, không cần để trong lòng. Chỉ cần chủ nhân của ông cung cấp thêm nhiều hàng hóa cho chúng tôi là được.”
Cố Cảnh Nguyệt khách sáo nói: “Cái này Hổ Gia anh cứ yên tâm, khoảng nửa tháng nữa là có thể giao một vụ trái cây rồi.”
Hổ Gia vừa nghe là trái cây liền vui vẻ đến mức không kiềm chế được: “Được được được, vậy tôi chờ hàng của ông đó nha.”
Nhìn thời gian không còn sớm nữa, Cố Cảnh Nguyệt ra khỏi địa bàn của Hổ Gia, nhìn quanh bốn phía xác nhận không có ai, cô mới tiến vào không gian tẩy trang tắm rửa một cái, lại mặc bộ quần áo kia vào lần nữa.
Tới chỗ xe bò, Trương Tồn Chí lại vọt tới đây: “Thanh niên trí thức Cố, cô đi đâu vậy? Cô một mình ở nơi xa lạ lỡ như bị người ta bắt cóc thì phải làm sao đây? Cô có còn cần thanh danh nữa không hả.”
Cố Cảnh Nguyệt nghe Trương Tồn Chí gắn mác quan tâm nhưng thật ra là đang chỉ trích cô, hơn nữa gần đây cô bị Trương Tồn Chí quấn lấy đã sớm phiền chết rồi: “Tránh ra.”
Các thím đều bị Cố Cảnh Nguyệt giận giữ quát lên làm cho giật mình.
Trương Tồn Chí vẫn chưa từ bỏ ý định, lại ngăn Cố Cảnh Nguyệt lại: “Thanh niên trí thức Cố, cô nói đi, cô đã đi đâu?”
Chú Ngưu và các thím đều bị Trương Tồn Chí không biết xấu hổ dọa cho sợ ngây người.
Cố Cảnh Nguyệt lạnh lùng nhìn Trương Tồn Chí nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng thật sự không nhịn được nữa liền giơ tay cho Trương Tồn Chí một cái bạt tai.
Cố Cảnh Nguyệt vẫn luôn uống nước linh tuyền, thân thể được bồi bổ rất tốt, sức lực cũng lớn hơn người bình thường.
Trương Tồn Chí bị ăn một bạt tai, Trương Đức Vương và Tạ Xuân Đào chỉ có một đứa con trai là anh ta, luôn nâng niu anh ta trong lòng bàn tay. Trương Tồn Chí sờ sờ bên mặt bị đánh giờ đã trở nên nóng rát, sững sờ đứng tại chỗ.
Chú Ngưu: Đáng đời!!!
Các thím: Thanh niên trí thức Cố thật là mạnh mẽ!!!
Trương Tồn Chí hồn bay phách lạc đạp xe về nhà.
Tạ Xuân Đào thấy con trai vừa về tới nhà liền tự nhốt mình trong phòng, gọi thế nào cũng không ra thì bắt đầu lo lắng.
Cố Cảnh Nguyệt trở về chỗ của thanh niên trí thức, nghĩ mình đánh Trương Tồn Chí như vậy, ngày mai đại đội trưởng nhất định sẽ làm khó dễ mình cho mà xem.
Hổ Gia đã nói đuổi Trương Tồn Chí chỉ là chuyện nhỏ, vậy mình cứ chờ tin tốt đi.
Cứ tiếp tục để như vậy cũng không phải là cách, vẫn là phải tìm được nhược điểm của nhà đại đội trưởng, sau đó cho bọn họ một đòn trí mạng...
Chỉ cần đại đội trưởng không còn là đại đội trưởng nữa thì cô có thể đối phó với Trương Tồn Chí mà không phải sợ cái gì rồi.
Tới huyện, Cố Cảnh Nguyệt nói vài câu với các thím rồi trực tiếp đi đến tiệm cơm quốc doanh.
Trương Tồn Chí thấy Cố Cảnh Nguyệt đi một mình thì nhanh chóng đạp xe đạp đuổi theo. Lại sợ chọc Cố Cảnh Nguyệt phiền chán nên vào tiệm cơm quốc doanh không dám ngồi cùng cô, Cố Cảnh Nguyệt ăn cái gì anh ta cũng ăn cái đấy.
Cố Cảnh Nguyệt bị Trương Tồn Chí nhìn chằm chằm đến mức không còn muốn ăn nữa, trực tiếp ra khỏi tiệm cơm quốc doanh.
Chờ Trương Tồn Chí đuổi tới nơi đã không còn thấy bóng dáng Cố Cảnh Nguyệt đâu nữa.
Lúc này Cố Cảnh Nguyệt đang ở trong không gian ăn bánh mì uống sữa bò, nghĩ nên giải quyết Trương Tồn Chí như thế nào. Nếu không phải bố anh ta là đại đội trưởng, cô đã sớm tố cáo anh ta là tên lưu manh, để anh ta bị đưa đi trại cải tạo rồi.
Đi tới trước cửa nhà Hổ Gia gõ vài cái có tiết tấu lên cửa, Tiểu Vương mở cửa, thấy là Cố Cảnh Nguyệt liền mời cô vào, sau đó nhanh chóng đóng cửa lại.
Hổ Gia thấy là “kho tiền” của mình tới, cười đến mức híp cả mắt: “Ông tới rồi à, mau ngồi đi. Tiểu Quân, dâng trà.”
Cố Cảnh Nguyệt ngồi xuống, bưng trà lên uống một ngụm: “Hổ Gia, trà này thật là ngon.”
Hai người cười cười hàn huyên một hồi, Cố Cảnh Nguyệt mới nói mục đích lần này mình tới đây.
“Hổ Gia, chủ nhân của chúng tôi có một cô con gái là thanh niên trí thức ở thôn Đại Ngưu xã Vệ Dương, gần đây gặp phải chút chuyện phiền toái...” Cố Cảnh Nguyệt dừng một chút.
Hổ Gia đã lăn lộn nhiều năm sao lại không hiểu ý của cô chứ: “Ông cứ nói đi, rốt cuộc là gặp phải chuyện phiền toái gì?”
Hổ Gia suy nghĩ rồi nói: “Thật ra tôi có quen một người trong đó, tuy chức vị không cao nhưng vẫn có thể nói được hai ba câu.”
Cố Cảnh Nguyệt nghe xong, trong lòng vui vẻ: “Không biết có thể đuổi được một công nhân nho nhỏ hay không?”
Hổ Gia nghĩ cái này cũng không phải là vấn đề gì lớn: “Ông muốn đuổi ai?”
Cố Cảnh Nguyệt nhìn Hổ Gia nói: “Con trai của đại đội trưởng thôn Đại Ngưu, Trương Tồn Chí.”
Hổ Gia vừa nghe thấy liền cười ha ha nói: “Ông yên tâm đi, việc này nhất định tôi sẽ giải quyết cho ông.”
Cố Cảnh Nguyệt nghĩ cuối cùng cũng có thể thoải mái rồi: “Vậy tôi thay mặt chủ nhân của tôi cảm ơn Hổ Gia nhé.”
Hổ Gia xua xua tay: “Chỉ là chuyện nhỏ thôi, không cần để trong lòng. Chỉ cần chủ nhân của ông cung cấp thêm nhiều hàng hóa cho chúng tôi là được.”
Hổ Gia vừa nghe là trái cây liền vui vẻ đến mức không kiềm chế được: “Được được được, vậy tôi chờ hàng của ông đó nha.”
Nhìn thời gian không còn sớm nữa, Cố Cảnh Nguyệt ra khỏi địa bàn của Hổ Gia, nhìn quanh bốn phía xác nhận không có ai, cô mới tiến vào không gian tẩy trang tắm rửa một cái, lại mặc bộ quần áo kia vào lần nữa.
Tới chỗ xe bò, Trương Tồn Chí lại vọt tới đây: “Thanh niên trí thức Cố, cô đi đâu vậy? Cô một mình ở nơi xa lạ lỡ như bị người ta bắt cóc thì phải làm sao đây? Cô có còn cần thanh danh nữa không hả.”
Cố Cảnh Nguyệt nghe Trương Tồn Chí gắn mác quan tâm nhưng thật ra là đang chỉ trích cô, hơn nữa gần đây cô bị Trương Tồn Chí quấn lấy đã sớm phiền chết rồi: “Tránh ra.”
Các thím đều bị Cố Cảnh Nguyệt giận giữ quát lên làm cho giật mình.
Trương Tồn Chí vẫn chưa từ bỏ ý định, lại ngăn Cố Cảnh Nguyệt lại: “Thanh niên trí thức Cố, cô nói đi, cô đã đi đâu?”
Chú Ngưu và các thím đều bị Trương Tồn Chí không biết xấu hổ dọa cho sợ ngây người.
Cố Cảnh Nguyệt lạnh lùng nhìn Trương Tồn Chí nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng thật sự không nhịn được nữa liền giơ tay cho Trương Tồn Chí một cái bạt tai.
Cố Cảnh Nguyệt vẫn luôn uống nước linh tuyền, thân thể được bồi bổ rất tốt, sức lực cũng lớn hơn người bình thường.
Trương Tồn Chí bị ăn một bạt tai, Trương Đức Vương và Tạ Xuân Đào chỉ có một đứa con trai là anh ta, luôn nâng niu anh ta trong lòng bàn tay. Trương Tồn Chí sờ sờ bên mặt bị đánh giờ đã trở nên nóng rát, sững sờ đứng tại chỗ.
Chú Ngưu: Đáng đời!!!
Các thím: Thanh niên trí thức Cố thật là mạnh mẽ!!!
Trương Tồn Chí hồn bay phách lạc đạp xe về nhà.
Tạ Xuân Đào thấy con trai vừa về tới nhà liền tự nhốt mình trong phòng, gọi thế nào cũng không ra thì bắt đầu lo lắng.
Cố Cảnh Nguyệt trở về chỗ của thanh niên trí thức, nghĩ mình đánh Trương Tồn Chí như vậy, ngày mai đại đội trưởng nhất định sẽ làm khó dễ mình cho mà xem.
Hổ Gia đã nói đuổi Trương Tồn Chí chỉ là chuyện nhỏ, vậy mình cứ chờ tin tốt đi.
Cứ tiếp tục để như vậy cũng không phải là cách, vẫn là phải tìm được nhược điểm của nhà đại đội trưởng, sau đó cho bọn họ một đòn trí mạng...
Chỉ cần đại đội trưởng không còn là đại đội trưởng nữa thì cô có thể đối phó với Trương Tồn Chí mà không phải sợ cái gì rồi.
4
0
3 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
