TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 38
Chương 38: Kết hôn

Cố Cảnh Nguyệt và Thẩm Đình Án đứng ở cửa nhà trưởng thôn: “Trưởng thôn có ở nhà không ạ?”

Hoàng Cúc Hoa nghe thấy có người gọi, vừa đi ra thấy là Cố Cảnh Nguyệt, bên cạnh còn có một người trẻ tuổi mà mình không quen biết.

“Thanh niên trí thức Cố, có chuyện gì sao?”

Cố Cảnh Nguyệt ngượng ngùng cười cười: “Thím, đây là người yêu của cháu. Anh ấy được nghỉ phép nên đến đây thăm cháu, cháu tới tìm trưởng thôn báo cáo một chút.”

“Ui trời, thanh niên trí thức Cố, người yêu cháu thật là đẹp trai nha.” Hoàng Cúc Hoa cả đời ở trong thôn, chưa từng gặp qua ai đẹp trai như vậy, cặp đôi này diện mạo đúng là xuất sắc như nhau.

Khóe môi Thẩm Đình Án hơi cong cong: “Thím quá khen rồi, nếu trưởng thôn không có ở nhà, vậy phiền thím chuyển lời lại cho ông ấy giúp chúng cháu ạ.”

Hoàng Cúc Hoa gật đầu đồng ý: “Được, chờ ông ấy trở về thím sẽ nói với ông ấy.”

Cố Cảnh Nguyệt lại dẫn Thẩm Đình Án đi dạo trong thôn, Thẩm Đình Án tìm một đề tài để hai người tùy ý nói chuyện.

“Cô chủ động tham gia vào nhiệm vụ hẳn không chỉ là muốn tôi giả vờ làm người yêu của cô đúng không.”

Cố Cảnh Nguyệt đã sớm biết, chút tâm tư của mình không giấu được anh: “Quả thật là tôi có tâm tư riêng, nhưng tôi sẽ không làm hại đến quốc gia hay bất kỳ ai.”

“Tôi biết.”

Cố Cảnh Nguyệt kinh ngạc ngẩng đầu, không nghĩ tới Thẩm Đình Án lại tin tưởng mình như vậy.

Trương Tồn Chí nghe người trong thôn nghị luận người yêu của Cố Cảnh Nguyệt được nghỉ phép đến thăm cô sao có thể ngồi yên được chứ. Thật vất vả anh ta mới thuyết phục được Trương Đức Vương và Tạ Xuân Đào đồng ý, kết quả Cố Cảnh Nguyệt vậy mà lại đột nhiên có người yêu.

Cố Cảnh Nguyệt thấy Trương Tồn Chí hoảng loạn chạy tới chỗ của bọn họ liền kéo Thẩm Đình Án muốn rời đi. Thẩm Đình Án thấy Cố Cảnh Nguyệt tỏ vẻ xem thường người này, liền nghĩ người này hẳn là cái người quấn lấy cô kia, con trai của đại đội trưởng Trương Tồn Chí.

Trương Tồn Chí đen mặt hỏi: “Thanh niên trí thức Cố, anh ta là ai? Cô là con gái sao có thể một mình đi với đàn ông được, cô có còn cần thanh danh hay không vậy.”

Ánh mắt Thẩm Đình Án lạnh lẽo nhìn anh ta: “Vị đồng chí này, mong anh tự trọng. Cố Cảnh Nguyệt là người yêu của tôi, cô ấy có đi với ai cũng không tới lượt anh quản đâu.”

Ánh mắt Trương Tồn Chí dại ra, lẩm bẩm trong miệng: “Không thể nào, người yêu của thanh niên trí thức Cố là tôi, cô ấy còn muốn kết hôn với tôi nữa mà...”

Cố Cảnh Nguyệt không thể nhịn được nữa: “Đồng chí Trương, tôi đã nói rất nhiều lần rồi, tôi với anh không có khả năng trở thành người yêu đâu.”

Cô nói xong, cảm thấy lời này không đủ sát thương lại bổ sung thêm: “Người yêu của tôi vẻ ngoài xuất sắc như vậy, lại là cấp trên ở trong quân đội. Anh nhìn lại anh đi, lớn lên xấu xí lại nghĩ là mình đẹp, cho dù cả đời này tôi không gả được cho ai cũng sẽ không gả cho anh đâu.”

Thẩm Đình Án lại bổ thêm một đao: “Tôi và Cảnh Nguyệt đi với nhau ai cũng khen chúng tôi trai tài gái sắc, trời sinh một đôi. Anh nhìn lại anh xem có điểm nào có thể thắng nổi tôi không.”

Xin lỗi, cút ra chỗ khác cho ông đây, cái đồ đàn ông tầm thường.

Cố Cảnh Nguyệt nổi giận đùng đùng kéo Thẩm Đình Án trở về chỗ của thanh niên trí thức.

Quý Tiểu Đông thấy Cố Cảnh Nguyệt trở về thì báo tin cho cô: “Thanh niên trí thức Cố, vừa rồi đồng chí Trương lại tới đây tìm cô đó.”

Cố Cảnh Nguyệt nghe xong liền tức giận đến mức cả người phát run: “Anh ta có biết xấu hổ hay không hả, đã nói bao nhiêu lần rồi mà còn bám dính lấy tôi không buông.”

Thẩm Đình Án giải thích với mọi người: “Vừa rồi chúng tôi cũng gặp vị đồng chí Trương kia, Cảnh Nguyệt rất tức giận.”

Mọi người cũng tỏ vẻ hiểu rõ, Trương Tồn Chí kia quả thật là khá khó chơi. Bố anh ta là đại đội trưởng, lại không thể trực tiếp báo cảnh sát, cho dù có báo cảnh sát thì anh ta cũng không làm chuyện gì khác người, cũng không có cách nào buộc tội anh ta.

Thẩm Đình Án nhìn Cố Cảnh Nguyệt bưng khuôn mặt nhỏ xinh đẹp buồn bã, anh còn phải trở về đơn vị nữa, không thể ở lại đây giúp cô giải quyết dứt điểm Trương Tồn Chí được.

Vương Linh nhìn Cố Cảnh Nguyệt và Thẩm Đình Án khó hiểu nói: “Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của hai người kìa, thanh niên trí thức Cố, cô và đồng chí Thẩm kết hôn sau đó nhập ngũ không phải là được rồi sao.”

Hoàng Xuân Hoa vừa nghe liền vui vẻ nói: “Đừng nhìn thanh niên trí thức Vương ngày thường không đáng tin cậy, vào thời điểm mấu chốt lại rất thông minh nha.”

Cố Cảnh Nguyệt cuống quít nói: “Cái đó, tôi mới có mười bảy tuổi, sao có thể kết hôn sớm như vậy được chứ.” Hai người bọn họ lại không phải người yêu thật sự, kết hôn cái gì mà kết hôn.

Vương Linh tức giận nói: “Tôi có lúc nào là không thông minh đâu chứ.”

Vương Linh có mục đích riêng, hy vọng Cố Cảnh Nguyệt kết hôn rồi nhập ngũ, như vậy cô ta sẽ không cần đề phòng Cố Cảnh Nguyệt câu dẫn Lữ Dương nữa.

Thẩm Đình Án sờ sờ mũi không được tự nhiên nói: “Tạm thời chúng tôi không có ý định kết hôn.”

Thấy hai người đều không có ý kết hôn, mọi người cũng không nói gì thêm.

5

0

3 tháng trước

2 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.