0 chữ
Chương 37
Chương 37: Người yêu
Hoàng Xuân Hoa vui vẻ nói: “Thật tốt quá, thanh niên trí thức Cố có người yêu, cái vị đồng chí Trương kia không thể tiếp tục quấn lấy cô nữa rồi.”
Cố Cảnh Nguyệt bảo Thẩm Đình Án ngồi xuống trước, còn mình thì đến phòng bếp làm hai bát mì thịt thái sợi. Mọi người ngửi được mùi hương thì trêu Thẩm Đình Án: “Đồng chí Thẩm, sau này anh rất có phúc đó. Tay nghề nấu cơm của thanh niên trí thức Cố còn tốt hơn cả đầu bếp ở tiệm cơm quốc doanh nữa đấy.”
Cố Cảnh Nguyệt rất nhanh liền bưng hai bát mì ra, Thẩm Đình Án tiến lên nhận lấy đặt ở trên bàn. Thẩm Đình Án ăn một miếng, phát hiện quả thật là ăn rất ngon, mấy ngày nay chấp hành nhiệm vụ anh chỉ toàn ăn bánh nén khô.
Cố Cảnh Nguyệt nhìn tướng ăn lịch sự của Thẩm Đình Án, Thẩm Đình Án này lớn lên đúng chuẩn gu của cô. Thật là đẹp trai quá đi!
Thẩm Đình Án bị Cố Cảnh Nguyệt nhìn chằm chằm liền ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn cô một cái, Cố Cảnh Nguyệt cuống quít dời tầm mắt sang chỗ khác.
Cảm thán ở trong lòng: Nam sắc lừa người!!!
Hồ Song Song trêu ghẹo Cố Cảnh Nguyệt: “Đúng là bạn trai có khác, thanh niên trí thức Cố đây là mang váy dưới đáy hòm ra mặc rồi này.”
Trần Hà cũng cười ha ha nói: “Thanh niên trí thức Cố ở chỗ của thanh niên trí thức trước giờ vẫn luôn ăn mặc tùy tiện. Hôm nay thấy rõ là cố ý trang điểm xinh đẹp đi gặp người yêu đây mà.”
Hoàng Xuân Hoa tò mò hỏi: “Thanh niên trí thức Cố và đồng chí Thẩm quen nhau thế nào vậy?”
Cố Cảnh Nguyệt đang định tìm một cái cớ cho có lệ thì Thẩm Đình Án đột nhiên mở miệng nói: “Ở Bắc Kinh hai nhà chúng tôi quen nhau.”
“Thì ra là thanh mai trúc mã à, không trách được thanh niên trí thức Cố không để ai vào mắt.” Mọi người cảm thán.
Cố Cảnh Nguyệt không nghĩ tới, Thẩm Đình Án nói bậy nói bạ vậy mà lại rất thuyết phục.
“Tôi đưa anh đi dạo trong thôn, tiện đến gặp trưởng thôn báo cáo một chút.” Cố Cảnh Nguyệt vẫn không quên mục đích đưa Thẩm Đình Án trở về.
Cố Cảnh Nguyệt sợ lát nữa Thẩm Đình Án để lộ ra sơ hở liền nhắc nhở: “Đồng chí Thẩm, tôi sẽ đưa anh đi đến nơi ngày thường các thím trong thôn hay cùng nhau bàn tán.”
Thẩm Đình Án bình tĩnh gật gật đầu: “Tôi biết rồi, tôi sẽ phối hợp với cô.”
Nếu là trước kia, cho dù có thế nào Cố Cảnh Nguyệt cũng sẽ không đi vào trung tâm bát quái của thôn Đại Ngưu, bây giờ lại phải lợi dụng uy lực của trung tâm bát quái một chút rồi.
“Ui chao thanh niên trí thức Cố, đây là ai vậy? Lớn lên thật là đẹp trai nha.” Một bà thím ánh mắt lập lòe hóng chuyện.
Cố Cảnh Nguyệt ngại ngùng nói: “Chào các thím, đây là bạn trai của cháu.”
Thẩm Đình Án cũng nói theo: “Chào các thím.”
“Thanh niên trí thức Cố, bạn trai cháu là quân nhân à.”
“Nhìn thanh niên trí thức Cố đứng chung với người yêu này, là cái gì trời ấy nhỉ...”
Cố Cảnh Nguyệt có ý tốt nhắc nhở một chút: “Thím, là trời sinh một đôi.”
“Đúng là thanh niên trí thức có ăn có học, thím muốn nói chính là cái này.”
“Cậu đây là được nghỉ phép nên cố ý tới đây trông chừng thanh niên trí thức Cố đúng không.”
Thẩm Đình Án lấy ra mấy viên kẹo mà Cố Cảnh Nguyệt đã chuẩn bị từ trước chia cho các thím: “Các thím, về sau phiền mọi người chiếu cố Cảnh Nguyệt một chút, cô ấy vẫn còn nhỏ, lại một thân một mình ở đây cháu không yên tâm.”
“Xem cháu khách sáo chưa kìa, thanh niên trí thức Cố thật là có phúc khi có được người bạn trai tốt như vậy.” Các thím hóng được chuyện lại còn được cho kẹo, cho bọn họ không ít lời hay.
“Trách không được thanh niên trí thức Cố chướng mắt con trai của đại đội trưởng, có người yêu tốt như vậy ai có thể để mắt đến người khác nữa chứ.”
“Đúng vậy, Trương Tồn Chí kia không phải là dựa vào bố cậu ta là đại đội trưởng mới có công việc ở trên huyện hay sao.”
“Lại nói, người yêu của thanh niên trí thức Cố lớn lên rất đẹp trai.”
“Ở trong thôn chúng ta, Trương Tồn Chí cũng coi là có chút được, nhưng nếu so với thanh niên trí thức Cố thì còn kém xa, huống hồ so với đồng chí Thẩm đây còn kém hơn nữa.”
“Thanh niên trí thức Cố và đồng chí Thẩm sau này mà kết hôn có con, bà nói xem đứa trẻ kia sẽ đẹp thế nào chứ.”
Hai người vẫn còn chưa đi xa.
Cố Cảnh Nguyệt: ...
Thẩm Đình Án: ...
Cố Cảnh Nguyệt bảo Thẩm Đình Án ngồi xuống trước, còn mình thì đến phòng bếp làm hai bát mì thịt thái sợi. Mọi người ngửi được mùi hương thì trêu Thẩm Đình Án: “Đồng chí Thẩm, sau này anh rất có phúc đó. Tay nghề nấu cơm của thanh niên trí thức Cố còn tốt hơn cả đầu bếp ở tiệm cơm quốc doanh nữa đấy.”
Cố Cảnh Nguyệt rất nhanh liền bưng hai bát mì ra, Thẩm Đình Án tiến lên nhận lấy đặt ở trên bàn. Thẩm Đình Án ăn một miếng, phát hiện quả thật là ăn rất ngon, mấy ngày nay chấp hành nhiệm vụ anh chỉ toàn ăn bánh nén khô.
Cố Cảnh Nguyệt nhìn tướng ăn lịch sự của Thẩm Đình Án, Thẩm Đình Án này lớn lên đúng chuẩn gu của cô. Thật là đẹp trai quá đi!
Cảm thán ở trong lòng: Nam sắc lừa người!!!
Hồ Song Song trêu ghẹo Cố Cảnh Nguyệt: “Đúng là bạn trai có khác, thanh niên trí thức Cố đây là mang váy dưới đáy hòm ra mặc rồi này.”
Trần Hà cũng cười ha ha nói: “Thanh niên trí thức Cố ở chỗ của thanh niên trí thức trước giờ vẫn luôn ăn mặc tùy tiện. Hôm nay thấy rõ là cố ý trang điểm xinh đẹp đi gặp người yêu đây mà.”
Hoàng Xuân Hoa tò mò hỏi: “Thanh niên trí thức Cố và đồng chí Thẩm quen nhau thế nào vậy?”
Cố Cảnh Nguyệt đang định tìm một cái cớ cho có lệ thì Thẩm Đình Án đột nhiên mở miệng nói: “Ở Bắc Kinh hai nhà chúng tôi quen nhau.”
“Thì ra là thanh mai trúc mã à, không trách được thanh niên trí thức Cố không để ai vào mắt.” Mọi người cảm thán.
“Tôi đưa anh đi dạo trong thôn, tiện đến gặp trưởng thôn báo cáo một chút.” Cố Cảnh Nguyệt vẫn không quên mục đích đưa Thẩm Đình Án trở về.
Cố Cảnh Nguyệt sợ lát nữa Thẩm Đình Án để lộ ra sơ hở liền nhắc nhở: “Đồng chí Thẩm, tôi sẽ đưa anh đi đến nơi ngày thường các thím trong thôn hay cùng nhau bàn tán.”
Thẩm Đình Án bình tĩnh gật gật đầu: “Tôi biết rồi, tôi sẽ phối hợp với cô.”
Nếu là trước kia, cho dù có thế nào Cố Cảnh Nguyệt cũng sẽ không đi vào trung tâm bát quái của thôn Đại Ngưu, bây giờ lại phải lợi dụng uy lực của trung tâm bát quái một chút rồi.
“Ui chao thanh niên trí thức Cố, đây là ai vậy? Lớn lên thật là đẹp trai nha.” Một bà thím ánh mắt lập lòe hóng chuyện.
Thẩm Đình Án cũng nói theo: “Chào các thím.”
“Thanh niên trí thức Cố, bạn trai cháu là quân nhân à.”
“Nhìn thanh niên trí thức Cố đứng chung với người yêu này, là cái gì trời ấy nhỉ...”
Cố Cảnh Nguyệt có ý tốt nhắc nhở một chút: “Thím, là trời sinh một đôi.”
“Đúng là thanh niên trí thức có ăn có học, thím muốn nói chính là cái này.”
“Cậu đây là được nghỉ phép nên cố ý tới đây trông chừng thanh niên trí thức Cố đúng không.”
Thẩm Đình Án lấy ra mấy viên kẹo mà Cố Cảnh Nguyệt đã chuẩn bị từ trước chia cho các thím: “Các thím, về sau phiền mọi người chiếu cố Cảnh Nguyệt một chút, cô ấy vẫn còn nhỏ, lại một thân một mình ở đây cháu không yên tâm.”
“Xem cháu khách sáo chưa kìa, thanh niên trí thức Cố thật là có phúc khi có được người bạn trai tốt như vậy.” Các thím hóng được chuyện lại còn được cho kẹo, cho bọn họ không ít lời hay.
“Trách không được thanh niên trí thức Cố chướng mắt con trai của đại đội trưởng, có người yêu tốt như vậy ai có thể để mắt đến người khác nữa chứ.”
“Đúng vậy, Trương Tồn Chí kia không phải là dựa vào bố cậu ta là đại đội trưởng mới có công việc ở trên huyện hay sao.”
“Lại nói, người yêu của thanh niên trí thức Cố lớn lên rất đẹp trai.”
“Ở trong thôn chúng ta, Trương Tồn Chí cũng coi là có chút được, nhưng nếu so với thanh niên trí thức Cố thì còn kém xa, huống hồ so với đồng chí Thẩm đây còn kém hơn nữa.”
“Thanh niên trí thức Cố và đồng chí Thẩm sau này mà kết hôn có con, bà nói xem đứa trẻ kia sẽ đẹp thế nào chứ.”
Hai người vẫn còn chưa đi xa.
Cố Cảnh Nguyệt: ...
Thẩm Đình Án: ...
5
0
3 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
