TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 36
Chương 36: Thẩm Đình Án (1)

Ngày hôm sau, Cố Cảnh Nguyệt thấy con tin tỉnh lại liền im lặng ra hiệu cho bọn họ, ý bảo bọn họ cứ tiếp tục giả bộ bất tỉnh đi.

Một lúc sau, có người gọi Cố Cảnh Nguyệt đi tìm nguyên liệu nấu ăn để chuẩn bị nấu cơm.

Buổi sáng trong núi có chút lạnh, Cố Cảnh Nguyệt cùng lão tứ đi tìm nguyên liệu nấu ăn, lại bị lão tứ uy hϊếp cảnh cáo cả quãng đường. Cố Cảnh Nguyệt chửi rủa ở trong lòng: Các người đã dùng hết đạn để đánh sói rồi, bây giờ còn bày đặt khua dao cái gì.

Lão tứ chỉ bắt gà rừng, bảo Cố Cảnh Nguyệt tìm chút thảo dược chữa vết thương ngoài da rồi hai người trở về.

Lúc quay gà Cố Cảnh Nguyệt còn thêm chút gia vị, nghĩ sau khi bọn họ ăn gà xong... Cô không cẩn thận bật cười.

Nghe thấy Cố Cảnh Nguyệt cười, lão đại hỏi: “Cô cười cái gì?”

Cố Cảnh Nguyệt ám chỉ nói: “Nghĩ đến lát nữa có thể ăn gà quay, tôi rất vui!”

Chờ Cố Cảnh Nguyệt quay gà xong đưa tới, lão đại cảnh giác bảo Cố Cảnh Nguyệt ăn trước. Cố Cảnh Nguyệt trực tiếp xé một cái đùi gà xuống bắt đầu ăn, bọn họ mới yên tâm ăn.

Cố Cảnh Nguyệt tính toán thời gian thuốc phát huy tác dụng, trở lại trong góc trộm uống một ngụm nước linh tuyền.

Cố Cảnh Nguyệt lặng lẽ hỏi: “Sao bọn họ lại bắt cóc các người?”

Người nọ thở dài: “Gần đây chúng tôi đang nghiên cứu một cái hạng mục vừa có chút thành tựu, không biết sao lại bị bắt đi nữa.”

Cố Cảnh Nguyệt nghĩ đám người dốc toàn lực bắt nhân viên nghiên cứu kia nhất định là đặc vụ của địch.

Thuốc phát huy tác dụng, lúc lão đại ý thức được đã là quá muộn, một người tiếp một người ngã xuống, ánh mắt bọn họ tàn nhẫn nhìn chằm chằm vào Cố Cảnh Nguyệt nhưng không thắng nổi tác dụng của thuốc liền hôn mê bất tỉnh hoàn toàn.

Cố Cảnh Nguyệt đưa con tin ra khỏi sơn động: “Chờ ở đây, lát nữa sẽ có người tới cứu chúng ta.”

Con tin nữ nhìn Cố Cảnh Nguyệt nói: “Tôi biết cô là ai, bố mẹ cô có khỏe không?”

Cố Cảnh Nguyệt rũ mắt xuống: “Tôi không có tin tức của bọn họ.”

Tên lão đại kia run rẩy cầm dao tính đâm về phía Cố Cảnh Nguyệt, một tiếng súng vang lên, theo tiếng súng, lão đại ngã xuống đất.

Thẩm Đình Án nhìn Cố Cảnh Nguyệt và con tin: “Có ai bị thương không?”

Cố Cảnh Nguyệt và con tin đều lắc đầu.

Thẩm Đình Án ra lệnh cho binh lính cấp dưới đưa những đặc vụ của địch về, nhìn đặc vụ của địch đã bị ngất xỉu, anh hỏi: “Sao bọn họ đều hôn mê bất tỉnh vậy?”

“Bọn họ không có chuyện gì đâu, tôi chỉ là bỏ thêm một ít thuốc khiến bọn họ bất tỉnh vào đồ ăn mà thôi.” Cố Cảnh Nguyệt nhìn Thẩm Đình Án nói.

Thẩm Đình Án gật gật đầu, lại nhìn Cố Cảnh Nguyệt khó hiểu hỏi: “Vì sao cô cứ khăng khăng đòi tham gia vào nhiệm vụ này vậy?”

Cố Cảnh Nguyệt hào phóng thừa nhận: “Tôi có ý định của mình, tôi có thể nói chuyện riêng với anh không?”

Thẩm Đình Án gật gật đầu, đi theo Cố Cảnh Nguyệt đến bên dòng suối nhỏ.

“Tôi tên là Cố Cảnh Nguyệt, là thanh niên trí thức tới từ thành phố Bắc Kinh. Tôi giúp anh giải cứu con tin thành công và bắt được đặc vụ của địch không tốn một binh một tốt nào.” Nhìn biểu cảm của Thẩm Đình Án, cô lại bổ sung thêm một câu: “Tôi cũng muốn nhờ anh giúp tôi một chuyện, sẽ không khiến anh vi phạm kỷ luật của tổ chức, tôi cũng sẽ không bởi vậy mà quấn lấy anh đâu.”

Thẩm Đình Án nhìn Cố Cảnh Nguyệt, suy nghĩ một chút rồi nói: “Chuyện gì?”

Cố Cảnh Nguyệt liền nói chuyện mình bị Trương Tồn Chí bám lấy, còn có băn khoăn của mình, cũng đảm bảo nhiều lần nhất định sẽ không bởi vậy mà quấn lấy anh.

Cố Cảnh Nguyệt nhìn Thẩm Đình Án trầm mặc không nói cũng chuẩn bị từ bỏ rồi, kết quả Thẩm Đình Án lại nói: “Có thể.”

Cố Cảnh Nguyệt không tin vào lỗ tai mình, hai mắt hiện lên sự vui mừng: “Thật sao!”

Cố Cảnh Nguyệt đưa Thẩm Đình Án về chỗ của thanh niên trí thức, cô không biết đêm ngày hôm qua mình không về, nhóm thanh niên trí thức đi tìm cô đến phát điên rồi, lại sợ ảnh hưởng đến thanh danh của cô nên không dám lộ ra ngoài.

Lúc Cố Cảnh Nguyệt dẫn theo Thẩm Đình Án xuất hiện ở chỗ của thanh niên trí thức, mọi người đều thở dài nhẹ nhõm một hơi, hỏi: “Thanh niên trí thức Cố, ngày hôm qua cô đi đâu vậy? Tìm cô khắp nơi mà không thấy chúng tôi lo lắng chết đi được.”

Cố Cảnh Nguyệt ngượng ngùng nói: “Người yêu của tôi tới đây thăm tôi, tôi đến nhà ga đón anh ấy. Hôm qua muộn quá nên đã tìm một nhà trọ ngủ tạm.”

Lữ Dương và Thẩm Đình Án liếc nhau một cái, yên lặng dời tầm mắt đi.

Cố Cảnh Nguyệt kéo Thẩm Đình Án lại giới thiệu với nhóm thanh niên trí thức: “Đây là người yêu của tôi, Thẩm Đình Án, lần này anh ấy xin nghỉ phép tới đây thăm tôi.”

5

0

3 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.