0 chữ
Chương 42
Chương 42
“Đây là bánh kem tao tự tay làm đấy.” Thẩm Kỳ Nhiên chớp mắt với tiểu gia hỏa: “Mày đến đây ba lần rồi, cũng nể mặt tao một chút đi, nếm thử xem sao?”
Tiểu hắc miêu dùng đôi mắt vàng kim lặng lẽ nhìn cậu một lúc lâu, rồi mới giống như không tình nguyện mà từ từ bước tới.
Thẩm Kỳ Nhiên lịch sự lùi lại một bước, mỉm cười làm động tác mời: “Xin mời, tiểu đáng yêu.”
Mèo nhỏ ngắm nghía cái đĩa bánh một hồi lâu, sau đó mới chầm chậm cúi đầu, đưa đầu lưỡi hồng nhạt liếʍ một miếng nhỏ đưa vào miệng. Nó nhấm nháp kỹ càng vài giây, đôi mắt dần lim dim lại, hai cái tai nhỏ còn khẽ rung rung, trông như đang rất hài lòng.
Thẩm Kỳ Nhiên cảm thấy tim mình sắp bị tan chảy vì cái độ dễ thương này rồi.
Ô ô, chủ nhân của tiểu gia hỏa này đúng là quá hạnh phúc đi mất! Mình cũng muốn nuôi một bé mèo đáng yêu thế này!
Sau khi nhấm nháp xong bánh kem, tâm trạng của tiểu hắc miêu rõ ràng tốt lên nhiều. Nó không còn như trước, chỉ đi vài vòng rồi rời đi mà bò đến bên cửa sổ, đôi mắt hơi khép, cái đuôi thì đong đưa qua lại, trông như đang lim dim buồn ngủ.
Thẩm Kỳ Nhiên không muốn làm phiền nó, cậu quay lại chỗ ngồi trước quang não, đeo tai nghe tiếp tục học bài.
Một người một mèo yên ổn ở trong phòng, bầu không khí trở nên yên tĩnh.
Thời gian trôi qua từng chút một, Thẩm Kỳ Nhiên tập trung học, hoàn toàn không nhận ra rằng tiểu hắc miêu bên cửa sổ đã bắt đầu có chút bất an.
Nó phát ra tiếng gầm khẽ trong cổ họng, đôi mắt vàng kim nửa mở lúc thì tan rã, lúc thì dữ tợn. Đột nhiên, bên ngoài cửa sổ vang lên một tiếng động lớn, lông toàn thân mèo đen lập tức dựng đứng, nó bật dậy, nhảy vọt ra ngoài qua cửa sổ, lao thẳng vào màn đêm tĩnh mịch.
Tiếng động bên ngoài khiến Thẩm Kỳ Nhiên giật mình, cậu tháo tai nghe xuống, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng tiểu hắc miêu biến mất qua cửa sổ. Đúng lúc đó lại vang lên một tiếng rầm, như có thứ gì đập vào tường. Giữa đêm yên tĩnh, âm thanh ấy vang lên vô cùng rõ ràng và rợn người.
Có chuyện gì vậy?
Thẩm Kỳ Nhiên chạy đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, thì ra là cửa sổ phòng ngủ chính bị gió thổi tung. Khung cửa sổ va đập từng hồi vào bức tường bên ngoài, nếu không nhờ vật liệu đặc biệt thì lớp kính sớm đã vỡ tan rồi. Gió đêm gào rú, rèm trắng trong phòng bị cuốn lên mà phần phật tung bay, phát ra âm thanh như gào rít.
Mi mắt Thẩm Kỳ Nhiên bất giác giật giật.
Phòng ngủ chính là nơi Thiệu Hành nghỉ ngơi, động tĩnh lớn như vậy mà hắn vẫn không có phản ứng gì sao?
Bên ngoài tầng hai là hành lang ban công nối liền các phòng, tất cả thông nhau. Thẩm Kỳ Nhiên do dự một chút rồi mở cửa sổ, leo lên ban công, chạy nhanh tới ban công phòng ngủ chính.
Trong phòng lộn xộn tứ tung, dưới ánh trăng chiếu qua khung cửa, Thẩm Kỳ Nhiên nhìn thấy Thiệu Hành đang nằm trên giường. Hắn thở dốc, nhíu chặt mày, rõ ràng tình trạng rất không ổn.
“Thiệu Hành?” Thẩm Kỳ Nhiên gọi hắn: “Thiệu Hành! Thiệu Hành!”
Tất nhiên là không có ai đáp lại.
Thẩm Kỳ Nhiên đành phải leo từ ban công vào trong phòng. Vừa đóng cửa sổ lại, khóe mắt cậu bất chợt bắt gặp một bóng đen lướt qua, rồi rầm một tiếng nặng nề vang lên, lưng cậu đau nhói.
Lực va chạm mạnh đến mức khiến Thẩm Kỳ Nhiên suýt quỳ rạp xuống đất. Cậu hít một hơi khí lạnh, quay đầu lại nhìn, vậy mà lại là một cái chén trà, không biết bằng cách nào mà bay đến đập thẳng vào cậu.
Chưa kịp hoàn hồn thì không trung lại vang lên tiếng gió rít, Thẩm Kỳ Nhiên theo bản năng né sang bên cạnh. Một chiếc đèn bàn đập mạnh vào tường đối diện, rơi xuống vỡ tan.
“…”
May mà trốn kịp, nếu cái đó mà đập trúng đầu thì chắc nứt sọ chứ chẳng chơi.
Thẩm Kỳ Nhiên liếc nhìn người đang nằm trên giường, ánh mắt lại đảo qua cảnh hỗn loạn dưới đất, một thuật ngữ bất chợt bật lên trong đầu cậu. Hiệu ứng bóng đè.
Vì đã học thêm mấy khóa về tri thức tinh thần lực gần đây, Thẩm Kỳ Nhiên không còn mù mờ với quy tắc của thế giới này nữa. Khác với thế giới cũ cậu từng sống, nơi mà vật chất quyết định ý thức, thì ở đây mọi thứ ngược lại hoàn toàn, là ý thức có thể ảnh hưởng đến cả thế giới vật chất.
Tiểu hắc miêu dùng đôi mắt vàng kim lặng lẽ nhìn cậu một lúc lâu, rồi mới giống như không tình nguyện mà từ từ bước tới.
Thẩm Kỳ Nhiên lịch sự lùi lại một bước, mỉm cười làm động tác mời: “Xin mời, tiểu đáng yêu.”
Mèo nhỏ ngắm nghía cái đĩa bánh một hồi lâu, sau đó mới chầm chậm cúi đầu, đưa đầu lưỡi hồng nhạt liếʍ một miếng nhỏ đưa vào miệng. Nó nhấm nháp kỹ càng vài giây, đôi mắt dần lim dim lại, hai cái tai nhỏ còn khẽ rung rung, trông như đang rất hài lòng.
Thẩm Kỳ Nhiên cảm thấy tim mình sắp bị tan chảy vì cái độ dễ thương này rồi.
Ô ô, chủ nhân của tiểu gia hỏa này đúng là quá hạnh phúc đi mất! Mình cũng muốn nuôi một bé mèo đáng yêu thế này!
Thẩm Kỳ Nhiên không muốn làm phiền nó, cậu quay lại chỗ ngồi trước quang não, đeo tai nghe tiếp tục học bài.
Một người một mèo yên ổn ở trong phòng, bầu không khí trở nên yên tĩnh.
Thời gian trôi qua từng chút một, Thẩm Kỳ Nhiên tập trung học, hoàn toàn không nhận ra rằng tiểu hắc miêu bên cửa sổ đã bắt đầu có chút bất an.
Nó phát ra tiếng gầm khẽ trong cổ họng, đôi mắt vàng kim nửa mở lúc thì tan rã, lúc thì dữ tợn. Đột nhiên, bên ngoài cửa sổ vang lên một tiếng động lớn, lông toàn thân mèo đen lập tức dựng đứng, nó bật dậy, nhảy vọt ra ngoài qua cửa sổ, lao thẳng vào màn đêm tĩnh mịch.
Có chuyện gì vậy?
Thẩm Kỳ Nhiên chạy đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, thì ra là cửa sổ phòng ngủ chính bị gió thổi tung. Khung cửa sổ va đập từng hồi vào bức tường bên ngoài, nếu không nhờ vật liệu đặc biệt thì lớp kính sớm đã vỡ tan rồi. Gió đêm gào rú, rèm trắng trong phòng bị cuốn lên mà phần phật tung bay, phát ra âm thanh như gào rít.
Mi mắt Thẩm Kỳ Nhiên bất giác giật giật.
Phòng ngủ chính là nơi Thiệu Hành nghỉ ngơi, động tĩnh lớn như vậy mà hắn vẫn không có phản ứng gì sao?
Trong phòng lộn xộn tứ tung, dưới ánh trăng chiếu qua khung cửa, Thẩm Kỳ Nhiên nhìn thấy Thiệu Hành đang nằm trên giường. Hắn thở dốc, nhíu chặt mày, rõ ràng tình trạng rất không ổn.
“Thiệu Hành?” Thẩm Kỳ Nhiên gọi hắn: “Thiệu Hành! Thiệu Hành!”
Tất nhiên là không có ai đáp lại.
Thẩm Kỳ Nhiên đành phải leo từ ban công vào trong phòng. Vừa đóng cửa sổ lại, khóe mắt cậu bất chợt bắt gặp một bóng đen lướt qua, rồi rầm một tiếng nặng nề vang lên, lưng cậu đau nhói.
Lực va chạm mạnh đến mức khiến Thẩm Kỳ Nhiên suýt quỳ rạp xuống đất. Cậu hít một hơi khí lạnh, quay đầu lại nhìn, vậy mà lại là một cái chén trà, không biết bằng cách nào mà bay đến đập thẳng vào cậu.
Chưa kịp hoàn hồn thì không trung lại vang lên tiếng gió rít, Thẩm Kỳ Nhiên theo bản năng né sang bên cạnh. Một chiếc đèn bàn đập mạnh vào tường đối diện, rơi xuống vỡ tan.
“…”
May mà trốn kịp, nếu cái đó mà đập trúng đầu thì chắc nứt sọ chứ chẳng chơi.
Thẩm Kỳ Nhiên liếc nhìn người đang nằm trên giường, ánh mắt lại đảo qua cảnh hỗn loạn dưới đất, một thuật ngữ bất chợt bật lên trong đầu cậu. Hiệu ứng bóng đè.
Vì đã học thêm mấy khóa về tri thức tinh thần lực gần đây, Thẩm Kỳ Nhiên không còn mù mờ với quy tắc của thế giới này nữa. Khác với thế giới cũ cậu từng sống, nơi mà vật chất quyết định ý thức, thì ở đây mọi thứ ngược lại hoàn toàn, là ý thức có thể ảnh hưởng đến cả thế giới vật chất.
14
0
3 tháng trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
