0 chữ
Chương 43
Chương 43
Với những người sở hữu tinh thần lực cấp SSS như Thiệu Hành, chỉ cần một ý niệm nhỏ thôi cũng đủ tạo ra ảnh hưởng cực lớn đến thế giới thực. Hiệu ứng bóng đè chính là hiện tượng một người sở hữu tinh thần lực quá mạnh, trong lúc ngủ mơ vô thức kích hoạt tinh thần lực, từ đó gây ra phản ứng. Loại tình huống này vô cùng nguy hiểm, bởi vì bản thể đang ở trạng thái vô thức, rất dễ dẫn đến tinh thần lực mất kiểm soát. Với năng lực của Thiệu Hành, nếu để mất kiểm soát đến mức đó thì đừng nói căn nhà này, cả khu phố xung quanh cũng có thể bị san bằng, mọi người sẽ không toàn mạng.
Tuy hậu quả nghiêm trọng là thế nhưng cách giải quyết lại vô cùng đơn giản, chỉ cần gọi người đó tỉnh lại là được.
Tình huống nguy cấp, Thẩm Kỳ Nhiên lập tức lao về phía mép giường. Vừa mới chạy được một bước thì đống đồ vật lăn lóc trong phòng như cảm nhận được sự xâm nhập từ bên ngoài, lập tức bay lên đập về phía cậu.
Đợt "tấn công" này đến nhanh và dồn dập đến mức Thẩm Kỳ Nhiên không thể tránh né hết. Cậu bị đập trúng mấy cái, đau đến mức nước mắt cũng muốn trào ra. Cũng may cuối cùng vẫn kịp lao đến cạnh giường, dùng sức lay mạnh người đang ngủ say kia.
"Thiệu Hành! Tỉnh lại đi! Thiệu Hành!" Cậu vừa lay vừa ghé sát tai đối phương mà hô to: "Nhà của anh sắp nổ tung rồi đó!"
Người trên giường cuối cùng cũng có phản ứng.
Lông mày và lông mi người đàn ông hơi động đậy, đôi mắt chậm rãi hé mở, mang theo chút mơ hồ mà nhìn Thẩm Kỳ Nhiên một cái.
Đám đồ vật đang bay loạn xạ trong phòng cuối cùng cũng không tiếp tục lao vào người Thẩm Kỳ Nhiên nữa, giống như nguồn điện đột ngột bị cắt, tất cả đồng loạt rơi xuống trên mặt đất. Thẩm Kỳ Nhiên vừa mới thở phào nhẹ nhõm, còn chưa kịp đứng dậy thì đột nhiên cảm thấy eo bị siết chặt, tiếp đó là một trận trời đất đảo lộn, đến khi hoàn hồn lại thì cậu đã bị kéo lên giường.
Người đàn ông bên cạnh nghiêng người ôm cậu thật chặt, Thẩm Kỳ Nhiên gần như có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương phả vào cổ mình.
"Không nổ." Giọng người đàn ông vừa tỉnh dậy khàn khàn, không còn vẻ lạnh lùng như lúc ban ngày, trái lại còn có chút ngây ngốc: "Vẫn còn nguyên."
Thẩm Kỳ Nhiên: "..."
Thiệu Hành không mặc áo, Thẩm Kỳ Nhiên cũng chỉ khoác một chiếc áo ngủ mỏng manh. Hai người dán sát vào nhau, gần đến mức Thẩm Kỳ Nhiên có thể cảm nhận được rõ ràng cơ ngực rắn chắc của đối phương đang nhẹ nhàng phập phồng theo nhịp thở. Cánh tay mạnh mẽ siết chặt eo cậu, bàn tay ấm nóng xuyên qua lớp vải mỏng, luồng nhiệt truyền đến khiến mặt cậu nóng bừng, hai tai đỏ ửng.
"Thiệu Hành?" Cậu thử khẽ đẩy tay đối phương ra, định kéo giãn khoảng cách: "Anh buông... buông tay một chút..."
Kết quả là đối phương lại siết chặt hơn, thậm chí còn vùi đầu vào cổ cậu, nhẹ nhàng dụi dụi.
"Đừng nhúc nhích." Giọng nói mang theo chút khó chịu, đám đồ vật dưới đất lại bắt đầu có dấu hiệu rung động: "Lộn xộn quá."
Thẩm Kỳ Nhiên lập tức không dám động đậy.
Mây đen che mất ánh trăng, trong phòng tối om một mảnh. Thẩm Kỳ Nhiên mở to mắt, chỉ cảm thấy chóp mũi toàn là mùi hương của Thiệu Hành, hoàn toàn bao phủ kín mít lấy mình. Lúc này ánh mắt của Thiệu Hành đã dần dịu xuống, biểu cảm cũng không còn vẻ đau đớn nữa, nhịp tim đập ổn định mạnh mẽ, hơi thở dài và đều đặn. Thẩm Kỳ Nhiên lắng nghe, cảm thấy cơn buồn ngủ bắt đầu như thủy triều kéo đến.
Không được, không được ngủ.
Cậu cẩn thận nhích người, vừa mới rút ra được một chút thì lập tức lại bị đối phương kéo trở lại, tiếp tục ôm chặt. Nếu người ngoài nhìn vào lúc này, chắc chắn sẽ tưởng hai người là một cặp vợ chồng đang tình tứ mà ôm nhau ngủ say. Nhưng Thẩm trong lòng Kỳ Nhiên rất rõ, nếu sáng mai Thiệu Hành tỉnh lại thấy cậu đang nằm trong lòng hắn, rất có thể sẽ tức giận đến mức tinh thần lực lại mất kiểm soát.
Đợi thêm một lát nữa là được rồi, cậu tự nói với chính mình như vậy.
Chờ đối phương ngủ sâu thêm chút nữa, cậu sẽ có thể lặng lẽ rút lui.
Thẩm Kỳ Nhiên âm thầm canh thời cơ để thoát thân.
Canh canh...
Rồi ngủ quên lúc nào không hay.
Tuy hậu quả nghiêm trọng là thế nhưng cách giải quyết lại vô cùng đơn giản, chỉ cần gọi người đó tỉnh lại là được.
Tình huống nguy cấp, Thẩm Kỳ Nhiên lập tức lao về phía mép giường. Vừa mới chạy được một bước thì đống đồ vật lăn lóc trong phòng như cảm nhận được sự xâm nhập từ bên ngoài, lập tức bay lên đập về phía cậu.
"Thiệu Hành! Tỉnh lại đi! Thiệu Hành!" Cậu vừa lay vừa ghé sát tai đối phương mà hô to: "Nhà của anh sắp nổ tung rồi đó!"
Người trên giường cuối cùng cũng có phản ứng.
Lông mày và lông mi người đàn ông hơi động đậy, đôi mắt chậm rãi hé mở, mang theo chút mơ hồ mà nhìn Thẩm Kỳ Nhiên một cái.
Đám đồ vật đang bay loạn xạ trong phòng cuối cùng cũng không tiếp tục lao vào người Thẩm Kỳ Nhiên nữa, giống như nguồn điện đột ngột bị cắt, tất cả đồng loạt rơi xuống trên mặt đất. Thẩm Kỳ Nhiên vừa mới thở phào nhẹ nhõm, còn chưa kịp đứng dậy thì đột nhiên cảm thấy eo bị siết chặt, tiếp đó là một trận trời đất đảo lộn, đến khi hoàn hồn lại thì cậu đã bị kéo lên giường.
"Không nổ." Giọng người đàn ông vừa tỉnh dậy khàn khàn, không còn vẻ lạnh lùng như lúc ban ngày, trái lại còn có chút ngây ngốc: "Vẫn còn nguyên."
Thẩm Kỳ Nhiên: "..."
Thiệu Hành không mặc áo, Thẩm Kỳ Nhiên cũng chỉ khoác một chiếc áo ngủ mỏng manh. Hai người dán sát vào nhau, gần đến mức Thẩm Kỳ Nhiên có thể cảm nhận được rõ ràng cơ ngực rắn chắc của đối phương đang nhẹ nhàng phập phồng theo nhịp thở. Cánh tay mạnh mẽ siết chặt eo cậu, bàn tay ấm nóng xuyên qua lớp vải mỏng, luồng nhiệt truyền đến khiến mặt cậu nóng bừng, hai tai đỏ ửng.
"Thiệu Hành?" Cậu thử khẽ đẩy tay đối phương ra, định kéo giãn khoảng cách: "Anh buông... buông tay một chút..."
"Đừng nhúc nhích." Giọng nói mang theo chút khó chịu, đám đồ vật dưới đất lại bắt đầu có dấu hiệu rung động: "Lộn xộn quá."
Thẩm Kỳ Nhiên lập tức không dám động đậy.
Mây đen che mất ánh trăng, trong phòng tối om một mảnh. Thẩm Kỳ Nhiên mở to mắt, chỉ cảm thấy chóp mũi toàn là mùi hương của Thiệu Hành, hoàn toàn bao phủ kín mít lấy mình. Lúc này ánh mắt của Thiệu Hành đã dần dịu xuống, biểu cảm cũng không còn vẻ đau đớn nữa, nhịp tim đập ổn định mạnh mẽ, hơi thở dài và đều đặn. Thẩm Kỳ Nhiên lắng nghe, cảm thấy cơn buồn ngủ bắt đầu như thủy triều kéo đến.
Không được, không được ngủ.
Cậu cẩn thận nhích người, vừa mới rút ra được một chút thì lập tức lại bị đối phương kéo trở lại, tiếp tục ôm chặt. Nếu người ngoài nhìn vào lúc này, chắc chắn sẽ tưởng hai người là một cặp vợ chồng đang tình tứ mà ôm nhau ngủ say. Nhưng Thẩm trong lòng Kỳ Nhiên rất rõ, nếu sáng mai Thiệu Hành tỉnh lại thấy cậu đang nằm trong lòng hắn, rất có thể sẽ tức giận đến mức tinh thần lực lại mất kiểm soát.
Đợi thêm một lát nữa là được rồi, cậu tự nói với chính mình như vậy.
Chờ đối phương ngủ sâu thêm chút nữa, cậu sẽ có thể lặng lẽ rút lui.
Thẩm Kỳ Nhiên âm thầm canh thời cơ để thoát thân.
Canh canh...
Rồi ngủ quên lúc nào không hay.
14
0
3 tháng trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
