0 chữ
Chương 41
Chương 41
Tuy có hơi thắc mắc nhưng Thẩm Kỳ Nhiên cũng không nghĩ nhiều, sau khi gửi xong chuyển phát nhanh xong cậu liền lên lầu.
Trở lại phòng ngủ, cậu mở thiết bị quang não. Trên màn hình vẫn giữ nguyên giao diện học tập về tinh thần lực mà cậu đang học dở trước đó.
Dù sao Thẩm Kỳ Nhiên cũng xuất thân từ học viện âm nhạc, so với làm bánh ngọt thì âm nhạc mới là lĩnh vực sở trường của cậu, cũng là con đường cậu cảm thấy có nhiều cơ hội để kiếm tiền hơn. Thế nhưng ở thế giới này, nếu muốn bước chân vào ngành sản xuất âm nhạc thì trước tiên phải theo học tại trường chính quy để lấy chứng chỉ hành nghề.
Các trường đủ điều kiện khảo thí chia thành công lập và tư lập. Học phí trường tư thì đắt đến giật mình, Thẩm Kỳ Nhiên lập tức gạch bỏ khỏi danh sách. Chỉ còn lại trường công có học phí rẻ hơn, nhưng lại có một điều kiện bắt buộc là phải vượt qua kỳ thi đầu vào.
Về phần kiểm tra kiến thức âm nhạc thì Thẩm Kỳ Nhiên không sợ, vì phần lớn lý thuyết âm nhạc giữa hai thế giới đều giống nhau, thậm chí ở thế giới này còn đơn giản hơn. Điều khiến cậu đau đầu nhất chính là phần thi tinh thần lực, gần đây cậu nhắm trúng một trường công sắp mở tuyển sinh, bèn vội vàng tải về một loạt khóa học trực tuyến trả phí, tranh thủ thời gian học bù về tinh thần lực, dự tính sẽ thi thử sau một tháng nữa.
Lúc Thẩm Kỳ Nhiên vừa học vừa ghi chú lại nội dung khóa học, khóe mắt bỗng lướt thấy một bóng đen nhẹ nhàng lướt qua. Cậu quay đầu lại, liền thấy con mèo đen nhỏ kia.
Từ sau lần đầu nó ghé qua thì Thẩm Kỳ Nhiên không còn đóng kín cửa sổ nữa, lúc nào cũng chừa lại một khe nhỏ. Còn tiểu gia hỏa này thì không coi mình là khách chút nào, cứ thong thả dùng móng vuốt đẩy hé cửa sổ rồi nhảy vào một cách đầy thuần thục.
“Lại đến rồi hả?” Vừa thấy nhúm lông xù mềm mại kia, lòng Thẩm Kỳ Nhiên liền tan chảy, lập tức lục tung cả đống đồ ăn vặt cho mèo mà mình dự trữ.
“Lần này còn mua thêm mấy món mới nữa đó.” Cậu ngồi xổm xuống, mở mấy gói thức ăn rồi đặt từng món ra sàn: “Xem thử nè, có món nào hợp khẩu vị không?”
Tiểu hắc miêu thậm chí liếc còn chẳng thèm liếc qua đống đồ ăn vặt kia một cái, lạnh nhạt bước ngang qua, dùng hành động thực tế để thể hiện thái độ từ chối.
“Không thể nào, mấy món này cũng không thích sao?” Thẩm Kỳ Nhiên thấy vậy mà hoang mang. Mấy món này cậu đã cất công hỏi thăm các học viên trong lớp bánh ngọt, mà các cô ấy đều là những “cao thủ nuôi mèo” chính hiệu, món nào cũng được đồn là "món khoái khẩu" của lũ mèo. Vậy mà vẫn không lọt nổi mắt xanh của vị tiểu thư miêu miêu cao lãnh này?
Đang lúc cậu thấy rối rắm thì bất chợt thấy tiểu hắc miêu khựng lại, ngẩng đầu nhỏ lên nhìn chằm chằm vào một chỗ nào đó.
Cậu lần theo ánh mắt nó, phát hiện thứ mà nó đang nhìn là đĩa bánh ngọt để trên bàn học. Đó là phần bánh cheesecake cậu làm vào buổi trưa, bên cạnh còn có rắc chút tiêu nướng, vì không tiện gửi cho ai nên cậu định giữ lại để ăn đêm.
“Mày muốn ăn cái đó à?” Thẩm Kỳ Nhiên hỏi thử.
Tiểu hắc miêu lập tức quay đầu sang hướng khác, thong dong đi lòng vòng trong phòng, dáng vẻ như thể chẳng có chuyện gì, nhưng ánh mắt thì thỉnh thoảng lại lén liếc về phía đĩa bánh kem trên bàn.
Hơn nữa lúc bình thường nó muốn nhảy lên bàn là nhảy, muốn leo lên giường là leo, hoàn toàn hành xử một cách tùy hứng. Vậy mà lần này lại cứ loanh quanh bên bàn, nửa ngày cũng không trèo lên, như thể cố tình tỏ ra: “Hừ! Ta không hề hứng thú với cái đĩa bánh kia đâu nhé!”
Thẩm Kỳ Nhiên: “…”
Thì ra con nhóc này không chỉ cao lãnh, mà còn ngạo kiều nữa, đến cả muốn ăn cũng không chịu nói thẳng ra.
Sao lại có thể đáng yêu đến mức này chứ! Miu miu ngạo kiều thích đồ ăn cậu làm đó!
Thẩm Kỳ Nhiên lập tức đặt cái đĩa bánh xuống sàn, dùng nĩa gạt phần có tiêu nướng sang một bên, chỉ giữ lại phần nguyên vẹn.
Trở lại phòng ngủ, cậu mở thiết bị quang não. Trên màn hình vẫn giữ nguyên giao diện học tập về tinh thần lực mà cậu đang học dở trước đó.
Dù sao Thẩm Kỳ Nhiên cũng xuất thân từ học viện âm nhạc, so với làm bánh ngọt thì âm nhạc mới là lĩnh vực sở trường của cậu, cũng là con đường cậu cảm thấy có nhiều cơ hội để kiếm tiền hơn. Thế nhưng ở thế giới này, nếu muốn bước chân vào ngành sản xuất âm nhạc thì trước tiên phải theo học tại trường chính quy để lấy chứng chỉ hành nghề.
Các trường đủ điều kiện khảo thí chia thành công lập và tư lập. Học phí trường tư thì đắt đến giật mình, Thẩm Kỳ Nhiên lập tức gạch bỏ khỏi danh sách. Chỉ còn lại trường công có học phí rẻ hơn, nhưng lại có một điều kiện bắt buộc là phải vượt qua kỳ thi đầu vào.
Lúc Thẩm Kỳ Nhiên vừa học vừa ghi chú lại nội dung khóa học, khóe mắt bỗng lướt thấy một bóng đen nhẹ nhàng lướt qua. Cậu quay đầu lại, liền thấy con mèo đen nhỏ kia.
Từ sau lần đầu nó ghé qua thì Thẩm Kỳ Nhiên không còn đóng kín cửa sổ nữa, lúc nào cũng chừa lại một khe nhỏ. Còn tiểu gia hỏa này thì không coi mình là khách chút nào, cứ thong thả dùng móng vuốt đẩy hé cửa sổ rồi nhảy vào một cách đầy thuần thục.
“Lần này còn mua thêm mấy món mới nữa đó.” Cậu ngồi xổm xuống, mở mấy gói thức ăn rồi đặt từng món ra sàn: “Xem thử nè, có món nào hợp khẩu vị không?”
Tiểu hắc miêu thậm chí liếc còn chẳng thèm liếc qua đống đồ ăn vặt kia một cái, lạnh nhạt bước ngang qua, dùng hành động thực tế để thể hiện thái độ từ chối.
“Không thể nào, mấy món này cũng không thích sao?” Thẩm Kỳ Nhiên thấy vậy mà hoang mang. Mấy món này cậu đã cất công hỏi thăm các học viên trong lớp bánh ngọt, mà các cô ấy đều là những “cao thủ nuôi mèo” chính hiệu, món nào cũng được đồn là "món khoái khẩu" của lũ mèo. Vậy mà vẫn không lọt nổi mắt xanh của vị tiểu thư miêu miêu cao lãnh này?
Cậu lần theo ánh mắt nó, phát hiện thứ mà nó đang nhìn là đĩa bánh ngọt để trên bàn học. Đó là phần bánh cheesecake cậu làm vào buổi trưa, bên cạnh còn có rắc chút tiêu nướng, vì không tiện gửi cho ai nên cậu định giữ lại để ăn đêm.
“Mày muốn ăn cái đó à?” Thẩm Kỳ Nhiên hỏi thử.
Tiểu hắc miêu lập tức quay đầu sang hướng khác, thong dong đi lòng vòng trong phòng, dáng vẻ như thể chẳng có chuyện gì, nhưng ánh mắt thì thỉnh thoảng lại lén liếc về phía đĩa bánh kem trên bàn.
Hơn nữa lúc bình thường nó muốn nhảy lên bàn là nhảy, muốn leo lên giường là leo, hoàn toàn hành xử một cách tùy hứng. Vậy mà lần này lại cứ loanh quanh bên bàn, nửa ngày cũng không trèo lên, như thể cố tình tỏ ra: “Hừ! Ta không hề hứng thú với cái đĩa bánh kia đâu nhé!”
Thẩm Kỳ Nhiên: “…”
Thì ra con nhóc này không chỉ cao lãnh, mà còn ngạo kiều nữa, đến cả muốn ăn cũng không chịu nói thẳng ra.
Sao lại có thể đáng yêu đến mức này chứ! Miu miu ngạo kiều thích đồ ăn cậu làm đó!
Thẩm Kỳ Nhiên lập tức đặt cái đĩa bánh xuống sàn, dùng nĩa gạt phần có tiêu nướng sang một bên, chỉ giữ lại phần nguyên vẹn.
14
0
3 tháng trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
