TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 49
Chương 49

Khi Quý Ninh Nhất đưa Bùi Cảnh ra ngoài, cậu còn có lời muốn nói thêm với Bùi Cảnh: “Bùi Cảnh, ở nhà tớ còn dư ra một bộ đồng phục cũ, tớ có thể đưa cho cậu mượn mặc trước. Khi nào đồng phục của cậu may xong thì cậu trả lại cho tớ cũng được."

Trong giờ ra chơi hôm nay, Bùi Cảnh là người duy nhất trong lớp không mặc đồng phục như các bạn khác, trông có vẻ hơi quá nổi bật.

Quý Ninh Nhất nghĩ nếu cậu bé là người duy nhất trong lớp không mặc đồng phục, chắc chắn trong lòng sẽ cảm thấy rất khó chịu.

Bùi Cảnh hỏi: “Cho cho tớ mượn thì cậu còn bộ đồng phục khác để mặc không?”

Quý Ninh Nhất cười: “Tớ còn hai bộ nữa.”

Bùi Cảnh gật đầu: “Cảm ơn cậu, Quý Ninh Nhất.”

Quý Ninh Nhất nói: "Không có việc gì, chúng ta là bạn cùng bàn mà."

Bùi Cảnh nắm chặt hai nắm tay nhỏ thành nắm đấm, dường như đã hoàn toàn hạ quyết tâm. Cậu bé nói: “Tớ đã hứa với chị ấy là sẽ quan tâm chăm sóc cậu, sau này nếu có ai đó dám bắt nạt cậu thì cứ nói với tớ nhé. Tớ đánh nhau giỏi lắm đấy."

Nói xong, Bùi Cảnh lại hơi đỏ mặt, cậu bé siết chặt quai cặp sách trong tay rồi vội vàng quay đầu bỏ chạy.

Cậu bé cảm thấy những việc mình có thể làm được để chăm sóc Quý Ninh Nhất đúng là đã ít lại càng ít hơn. Tuy mới chuyển vào lớp này được một ngày nhưng cậu bé đã biết được rất nhiều điều, Quý Ninh Nhất rất nổi tiếng trong nhóm bạn nên chắc sẽ không bị người khác bắt nạt đâu. Những người bị bắt nạt thường là những người không có bạn bè.

Chỉ là đây là kỹ năng duy nhất mà Bùi Cảnh có thể sử dụng, hình như Quý Ninh Nhất không biết đánh nhau, nhưng cậu bé lại biết.

Nhưng Bùi Cảnh cũng biết đây không phải là kỹ năng xuất sắc gì, cậu bé nói xong lại hơi đỏ mặt, vội vàng quay đầu rời đi chứ không dám nán lại lâu hơn.

*

Lúc Quý Ninh Nhất quay lại bàn ăn thì Tư Điềm nói: “Bây giờ chúng ta cũng về nhà thôi nhỉ.”

Quý Ninh Nhất chủ động nói: "Mẹ ơi, con muốn cho Bùi Cảnh mượn bộ đồng phục cũ của con có được không ạ?"

"Đương nhiên rồi, đó là đồng phục của con, con có thể làm gì tùy ý." Tư Điềm nói.

"Con cảm ơn mẹ."

Hai mẹ con đều rất vui vẻ, người duy nhất đang bực bội không vui có lẽ chỉ có một mình Quý Tri Lạc mà thôi. Quý Tri Lạc cầm theo túi KFC đựng phần đồ ăn thừa lên xe, cuối cùng bé không nhịn được mà hỏi: "Tại sao chúng ta lại phải gói đồ ăn thừa đem về nhà thế ạ?"

Tư Điềm nói: “Vứt đồ ăn còn dư lại là hành động phung phí tiền bạc.”

Quý Tri Lạc không hiểu: “Nhưng chúng ta có tiền mà.”

Tư Điềm cười lạnh: "Thật sao? Vậy con cũng sẽ sớm cảm nhận được cảm giác “sống mà không có tiền” là như thế nào ngay thôi."

Hãy nuôi dạy trẻ con ngay từ khi chúng còn nhỏ dại. Cô tuyệt đối không thể để Quý Tri Lạc lớn lên hoá thành một tên phú nhị đại giàu có chỉ biết phung phí tiền bạc.

Lúc này, Quý Tri Lạc vẫn chưa hiểu được cảm giác “sống mà không có tiền” là thế nào nên đã hỏi ra câu hỏi khiến bé băn khoăn suốt bấy lâu nay: “Mẹ ơi, tại sao anh Bùi Cảnh không muốn nhận được lời xin lỗi mà chỉ muốn tiền bồi thường thôi ạ?”

“Là bởi vì anh ấy không có tiền sao?”

Giọng điệu của Quý Tri Lạc rất ngây thơ, trái tim Tư Điềm chợt đau nhói như thể vừa bị một mũi tên đâm xuyên qua l*иg ngực vậy. Tuy bây giờ cô là người giàu nhưng dù sao trước kia, cô cũng từng phải trải qua cuộc sống khổ sở vất vả. Thế nên, trong lòng cô thấy rất khó chịu khi nghe thấy những lời đó của Quý Tri Lạc.

"Chuyện này không liên quan gì tới việc Bùi Cảnh có tiền hay không, đó là lựa chọn của cậu ấy, chỉ cần không gây trở ngại cho người khác là được." Tư Điềm nói: "Nếu là mẹ, mẹ cũng sẽ lựa chọn đòi tiền bồi thường vì trong mắt mẹ, chuyện đó quan trọng hơn tất cả. Hoàn cảnh sống của mỗi người rất khác nhau, vì vậy hãy đưa ra lựa chọn và cách xử lý vấn đề mà con cho là đúng đắn nhất.”

"Còn nữa, Quý Tri Lạc, sau này con cũng không nên tùy ý nói với người khác rằng họ không có tiền. Nếu không sẽ bị người ta đánh cho đấy."

Quý Tri Lạc “ồ” một tiếng, trong giọng điệu có chút không vui.

Bé ôm chiếc túi lớn trong lòng và ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ xe, trong cái đầu nhỏ xinh không biết đang trải qua cơn phong ba bão táp lớn đến chừng nào.

Tại sao mẹ lại muốn tiền nhỉ, có phải là vì mẹ không có tiền không? Tuy rằng mẹ không cho phép bé nói những lời này ra khỏi miệng, nhưng nghĩ thôi chắc không sao đâu nhỉ.

Quý Tri Lạc nhớ tới lời cô giáo từng nói với bé, phải làm việc thì mới kiếm được tiền.

Nhưng mẹ lại không đi làm.

Quý Tri Lạc đột nhiên nhận ra một vấn đề lớn khá nghiêm trọng. Bởi vì mẹ không có tiền nên đã bảo bé phải đóng gói đồ ăn ở quán KFC lại và mang về nhà.

Quý Tri Lạc cau mày, suy nghĩ một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng. Chẳng lẽ nhà bọn họ nghèo lắm sao.

11

0

2 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.