TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 48
Chương 48

Trong lòng Tư Điềm vui mừng không thôi, cô cảm thấy cánh của Quý Tri Lạc cứng rồi nên mới dám ngăn cản cô bằng câu mà chính cô vừa nói: “Chỉ cần đôi bên nguyện ý là được.”

Tuy nhiên, Tư Điềm là người trưởng thành, đương nhiên sẽ nhìn nhận mọi việc rõ ràng hơn một đứa nhỏ còn ngây thơ non nớt như Quý Tri Lạc. Bùi Cảnh sẽ không dễ dàng chấp nhận lòng tốt của người khác, tuy cậu bé có tính thực dụng từ sớm nhưng trong sâu thẳm trái tim lại có được sự kiên trì và mạnh mẽ của riêng mình.

Tư Điềm nhìn Bùi Cảnh, cô nhẹ giọng hỏi: "Bùi Cảnh à, em có muốn nhận lấy ý tốt của Tri Lạc không?"

Để tỏ ra mình đang phân xử rất công bằng, Tư Điềm còn nói thêm: “Em chỉ cần nói ra suy nghĩ thực sự trong lòng mình thôi, không cần quan tâm đến cảm xúc của người khác.”

Quý Tri Lạc dùng ánh mắt đầy mong đợi nhìn Bùi Cảnh, cực kỳ hy vọng cậu bé sẽ nhận lời và mau chóng ăn hết miếng thịt bò mềm ngọt thơm ngon kia.

Bùi Cảnh cảm kích nhìn Tư Điềm, sau đó bình tĩnh đáp dưới ánh mắt khao khát của Quý Tri Lạc: "Cảm ơn em trai nhé, nhưng anh thích tự mua cho mình hơn."

Trong vẻ mặt của cậu bé dần nhẹ nhõm đi trông thấy sau khi có thể nói ra điều này.

Tư Điềm nhìn Quý Tri Lạc: "Con đã nghe thấy chưa? Đây chỉ là mong muốn đơn thuần của riêng con mà thôi, mau cầm đồ ăn của mình về đi."

Quý Tri Lạc bĩu môi.

Tư Điềm lại nói thêm: “Còn dư lại một nửa cái bánh hamburger nữa đấy, nếu ăn không hết thì phải gói lại đem về.”

Nghe vậy, Quý Tri Lạc vội vàng dùng tay còn lại cầm chiếc bánh hamburger lên, há to miệng hung hăng cắn một miếng lớn. Bé nhìn chằm chằm về phía Tư Điềm, hai bên má phồng lên, cái miệng nhỏ vừa nhai nhồm nhoàm vừa nói: “Con có thể ăn hết mà."

Chỉ là chuyện “cắn hết một miếng lớn” chỉ là hình ảnh mà Quý Tri Lạc tưởng tượng trong đầu. Trên thực tế, cái miệng này của bé cũng chỉ lớn có chừng đó thôi, cắn một miếng lớn cũng chỉ khiến chiếc bánh hamburger bị lõm mất một lỗ nhỏ.

Quý Tri Lạc cúi đầu nhìn chiếc bánh hamburger trong tay, bé nhẹ giọng nói như thể đang muốn tự khích lệ bản thân: “Mình có thể ăn hết mà, mình chắc chắn sẽ làm được.”

Tư Điềm “hừ” nhẹ một tiếng, lại bắt đầu châm chọc: "Tội lỗi do ông trời gây ra thì người ta vẫn có thể tha thứ, nhưng nếu là do mình tự tạo nghiệt thì không còn đường sống nữa đâu."

Bùi Cảnh không nhịn được phải bật cười thành tiếng, thậm chí còn nhận được ánh mắt kinh ngạc từ hai đứa trẻ còn lại trên bàn. Quý Tri Lạc hỏi: “Anh cười cái gì thế ạ?”

Ánh mắt của Quý Ninh Nhất cũng có chút mơ hồ.

Bùi Cảnh hiểu ngay hai người họ không biết lời này của Tư Điềm là có ý gì, nhưng cậu bé lại hiểu rất rõ. Từ khi chuyển đến sống ở nhà bà ngoại, bà ngoại cũng thường nói với cậu bé như vậy. Nhưng lúc này Bùi Cảnh lại không muốn giải thích cho họ hiểu nên cậu bé nói: "Anh có cười đâu."

Cậu bé chưa bao giờ tiếp xúc với kiểu gia đình như thế này. Tuy không thể nói là ngọt ngào đến mức “mẹ hiền con thảo”, cũng không đến mức tan vỡ trong sự thù ghét, nhưng cậu bé lại cho rằng như vậy rất tốt.

Tư Điềm cười nhạt một tiếng, cô liếc mắt nhìn Quý Tri Lạc: “Ha, đáng đời.”

Quý Tri Lạc trợn to hai mắt: "A, con giận rồi đó!"

Bé thực sự rất tức giận, tức giận đến mức phải điên cuồng cắn thêm vài miếng trên chiếc bánh hamburger để phát tiết cơn giận. Cái miệng nhỏ kia nhai nuốt rất chăm chỉ, nhưng cuối cùng cơn giận kia cũng nhanh chóng biến mất trước chiếc bánh hamburger cỡ lớn mà bé ăn hoài cũng không hết nổi. Hai mắt của Quý Tri Lạc đờ đẫn vô hồn, bé ngơ ngác nhìn về phía Tư Điềm trông cực kỳ đáng thương.

Tư Điềm không hề mềm lòng tí nào. Cô lạnh lùng yêu cầu nhân viên phục vụ mang ra một cái túi bóng lớn và bỏ hết những thứ Quý Tri Lạc chưa ăn hết vào, đồng thời còn bảo Quý Tri Lạc bọc kín lại để mang về.

Quý Tri Lạc muốn khóc đến nơi luôn rồi. Bé chưa bao giờ phải mua đồ ăn rồi gói mang về khi đi ăn ngoài, nhưng bé cũng không dám không làm theo.

Tư Điềm hoàn toàn không quan tâm đến cảm xúc suy sụp lúc này của bé, cô hỏi Bùi Cảnh: "Em sống ở đâu thế, Bùi Cảnh? Em có muốn bọn chị đưa em về nhà không?"

Bùi Cảnh lắc đầu: "Không cần, em cảm ơn chị. Em có thể tự về nhà được."

Tư Điềm gật đầu: “Vậy thì tốt.”

Quý Ninh Nhất ngẩng đầu nhìn cô nói: “Mẹ ơi, con muốn tiễn Bùi Cảnh ra ngoài, có được không ạ?”

“Đương nhiên rồi.”

10

0

2 tháng trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.