TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 50
Chương 50

Chuyện “nhà mình rất nghèo” này đã khiến Quý Tri Lạc băn khoăn suốt chặng đường trở về nhà. Đây cũng là lần đầu tiên bé tự ngẫm nghĩ về vấn đề này một cách nghiêm túc.

Nhưng bé không dám hỏi thẳng mẹ, bởi vì mẹ sẽ đánh bé nếu bị bé gọi là nhà nghèo, thế nên Quý Tri Lạc chỉ có thể tìm tới Quý Ninh Nhất.

Bé cau mày, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo kia có chút buồn bã: “Anh ơi, nhà chúng ta nghèo lắm phải không ạ? Thế nên mẹ mới bảo em phải thu dọn đồ ăn thừa rồi mang về.”

Quý Ninh Nhất lớn hơn Quý Tri Lạc ba tuổi vốn là người rất hiểu chuyện, thậm chí cậu còn hiểu rõ chuyện trong nhà hơn Quý Tri Lạc nhiều. Chỉ có điều, Quý Ninh Nhất không nghĩ quá nhiều về vấn đề này, nhưng cậu cũng đồng ý với ý kiến của mẹ rằng nên đóng gói đồ ăn thừa lại và mang về nhà.

Quý Tri Lạc vốn thích lãng phí đồ ăn nên Quý Ninh Nhất quyết định nói dối một chút: "Chắc là thế thật."

Đột nhiên vẻ mặt của Quý Tri Lạc càng lo lắng hơn, bé siết chặt túi đồ ăn trong tay rồi trịnh trọng bóc túi lấy đồ ăn ra để vào trong tủ lạnh.

Tuy mới ba tuổi rưỡi nhưng bé đã biết rất nhiều, cũng biết tiền bạc rất quan trọng. Không có tiền thì không thể mua được đồ ăn, quần áo và đồ chơi mới.

Quý Tri Lạc nói: “Anh ơi, sau này em sẽ không gọi nhiều món như vậy nữa.”

Quý Ninh Nhất gật đầu: “Làm vậy mới đúng chứ.”

Quý Ninh Nhất trở về phòng, cậu kinh ngạc khi phát hiện ra Tư Điềm đang ở trong phòng, hai mắt lập tức sáng bừng lên: "Mẹ."

Tư Điềm nói: “Ninh Nhất, mẹ muốn bàn với con một chuyện.”

Quý Ninh Nhất 6 tuổi chợt có cảm giác như thể đây là lần đầu tiên cậu được tham gia vào một sự kiện lớn trong nhà vậy. Cậu đứng thẳng người dậy, dùng giọng điệu nghiêm túc đáp lời: "Có chuyện gì vậy ạ?"

Tư Điềm nói: "Hành vi lãng phí thức ăn của Quý Tri Lạc rất nghiêm trọng. Mẹ muốn để thằng bé phải chịu cảnh nghèo khó một thời gian. Hai ngày tới chúng ta có thể ăn mấy món đơn giản hơn không con?"

Quý Ninh Nhất gật đầu: “Vâng, được mẹ ạ. Con hoàn toàn tán đồng với ý tưởng và cách làm này của mẹ.”

Mọi người đều thích nhận được lời khẳng định của người khác, ngay cả khi người đó chỉ là một đứa bé.

Tư Điềm cong môi cười: “Mẹ sang đây tìm con là vì chuyện này đó. Ninh Nhất à, con cũng mau đi ngủ sớm đi, ngày mai còn phải đi học nữa.”

Quý Ninh Nhất ngoan ngoãn nói “ Vâng”, nhưng ánh mắt cậu lại dõi theo bóng dáng cô.

Tư Điềm dừng bước, cô đột nhiên quay đầu lại hỏi cậu: “Con có thể ngủ một mình chứ.”

Quý Ninh Nhất hơi đỏ mặt: “Con có thể ạ.”

"Vậy mẹ không nán lại lâu hơn nữa. Chúc con ngủ ngon, Ninh Nhất."

"Chúc mẹ ngủ ngon ạ.”

Tư Điềm rời đi, Quý Ninh Nhất ngồi ngẩn người trên chiếc giường nhỏ của cậu. Cậu nghĩ nếu mình nói cần người ngủ cùng, không biết mẹ có muốn ở lại với cậu không nhỉ?

Nhưng cậu đã học lớp 1 rồi, tất cả các bạn trong lớp đều ngủ một mình. Nếu còn có ai đó ngủ chung giường với bố mẹ chắc chắn sẽ bị cười nhạo cho xem.

Nhưng cậu rất muốn ở bên mẹ, từ khi mẹ sinh Tri Lạc ra đến nay, mẹ cũng không muốn ngủ chung với cậu nữa.

Quý Ninh Nhất tắm rửa sạch sẽ xong rồi nằm lên giường, nghĩ tới lời mẹ vừa nói hồi nãy. Càng nghĩ cậu càng nhíu chặt mày, rồi chợt nghĩ đến chuyện gì đó.

Hóa ra mẹ đến tìm cậu chỉ vì chuyện của Tri Lạc, Quý Ninh Nhất hoàn toàn không giấu được sự thất vọng khi biết rằng, hoá ra mẹ đã không còn chỉ là mẹ của một mình cậu nữa...

Nhận ra suy nghĩ của mình bắt đầu có gì đó không đúng lắm, Quý Ninh Nhất lập tức lắc đầu, cố gắng vứt bỏ những ý nghĩ xấu xa này đi. Mới lần trước thôi, khi những ý nghĩ xấu xa xuất hiện trong đầu cậu đã khiến cậu muốn nói dối Tri Lạc. Kết quả là mẹ đã đưa cậu ra ngoài chơi một mình, đến trung tâm mua sắm và mua cho cậu rất nhiều quần áo mới.

Quý Ninh Nhất kéo chăn lên che kín đầu mình, cậu biết mình làm thế là sai nhưng có đôi lúc cậu chỉ muốn cố tình làm vậy.

16

0

2 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.