0 chữ
Chương 47
Chương 47
Tư Điềm: …
Tuy hiện tại cô đã làm mẹ của hai đứa trẻ nhưng cô cảm thấy mình vẫn còn rất trẻ. Nghiêm túc mà nói thì bạn cùng lớp của Quý Ninh Nhất gọi cô là “cô” cũng không có gì không thích hợp, nhưng Tư Điềm lại nói: “Em gọi là chị thôi cũng được.”
Vẻ mặt Bùi Cảnh có chút bối rối, nhưng cậu bé vẫn thuận theo ý cô: “Em cảm ơn chị ạ.”
Tư Điềm đẩy phong bì chứa tiền về phía cậu bé: “Đây là số tiền em đáng được nhận, là người kia muốn đền bù cho em.”
Nhưng Bùi Cảnh chỉ siết chặt tờ 50 tệ trong tay, giọng của cậu bé hơi khàn khàn nhưng lời nói ra khỏi miệng lại rất rõ ràng rành mạch: “Nếu hôm nay không nhờ chị giúp, em chắc chắn sẽ không lấy lại được tiền. Thế nên em chỉ cần 50 tệ thôi, phần còn lại chị cứ giữ đi ạ."
Dáng vẻ bướng bỉnh của Bùi Cảnh lúc này khiến Tư Điềm thay đổi ý định. Cô còn cho rằng Bùi Cảnh là người thực dụng và ham mê vật chất nên cô mới cố gắng bào thêm nhiều tiền bồi thường hơn cho cậu bé. Nhưng cô không ngờ trong những chuyện như thế này, cậu bé cũng có sự kiên trì của riêng mình.
Rốt cuộc thì cậu bé vẫn chỉ là một đứa trẻ con thôi.
Tư Điềm mềm lòng nói: "Được rồi, vậy em lấy một nửa đi."
Bùi Cảnh nói: "Không cần..."
Tư Điềm cong môi cười: “Ninh Nhất nói với chị, em là bạn cùng bàn mới của thằng bé. Thế nên từ nay về sau, chị nhờ em quan tâm tới Ninh Nhất nhiều hơn khi hai đứa ở trường nhé.”
Bùi Cảnh mím môi, cuối cùng cũng chịu vươn tay tới cầm lấy tiền. Giọng cậu bé trầm thấp nhưng vẫn không kém phần trịnh trọng như thể đang hứa hẹn: “Vâng ạ.”
Nhân viên phục vụ mang tới cho họ thêm một phần bánh hamburger mới và một lon Cocacola.
Bùi Cảnh kiềm chế nói: “Cám ơn chị.”
Quý Ninh Nhất chớp mắt, cậu không ngờ rằng khi Bùi Cảnh ở ngoài trường so với khi Bùi Cảnh ở trong lớp học lại khác biệt nhiều đến vậy. Khi ở lớp, cậu thường lạnh lùng thu mình lại, không chịu tiếp xúc với mọi người cứ như một con nhím nhỏ đang cuộn tròn mình lại, nếu chạm vào sẽ bị gai nhọn đâm cho đau điếng. Nhưng khi ở ngoài trường học, cậu...lại hành xử lịch sự hơn rất nhiều.
Quý Ninh Nhất nói: “Bùi Cảnh à, cậu mau uống thử Cocacola đi. Cái này uống ngon lắm đó.”
Bùi Cảnh ngập ngừng đưa tay ra học theo bọn họ, cậu bé nhét ống hút vào khe hở nhỏ trên nắp lon và hé môi nhấp một ngụm.
Quý Ninh Nhất cười vui vẻ đến mức hai mắt cũng cong theo. Hàng mày cong cong khá giống với Tư Điềm, cậu dùng đôi mắt sáng đầy mong đợi hỏi: “Ngon lắm phải không?”
Bùi Cảnh nuốt ực một miếng, trong miệng truyền tới vị thơm ngọt nổ lách tách. Cậu bé vẫn thấy chưa quen nhưng cảm giác này thực sự rất mới lạ, lần đầu tiên trong đời Bùi Cảnh cũng phải gật đầu đồng tình: “Uống ngon thật.”
Cậu bé - người đang vui vẻ ăn chiếc bánh hamburger và uống một cốc Cocacola chợt cảm thấy mình cũng không khác gì những người trước mặt, chỉ trừ việc cậu bé không có bố mà thôi.
Bùi Cảnh ăn nhanh hơn Quý Ninh Nhất và Quý Tri Lạc, chỉ cần cắn vội hai ba miếng là đã ăn xong chiếc bánh hamburger.
Trước mặt Quý Tri Lạc là một chiếc bánh hamburger đang ăn dở, trong tay bé là một cái đùi gà cỡ lớn. Cái miệng nhỏ của bé đang nhai đồ ăn ngấu nghiến, trên khay đựng món còn sót lại kha khá đồ ăn, có lẽ bé sẽ không thể ăn hết được toàn bộ chỗ này.
Bé tròn mắt nhìn bàn đồ ăn và nói: "Anh ơi, anh ăn nhanh quá. Chỉ một cái bánh hamburger thôi thì sao mà no được, em sẽ cho anh cái của em."
Quý Tri Lạc rất nhiệt tình, cầm một miếng thịt bò mềm mà bé chưa ăn tới đặt trước mặt Bùi Cảnh, chớp mắt đầy mong đợi nhìn cậu bé: “Anh ơi, anh mau ăn đi.”
Bùi Cảnh chưa bao giờ tiếp xúc với một đứa trẻ nhiệt tình như vậy nên có chút xấu hổ. Lúc cậu bé đang định lắc đầu từ chối thì lại nghe thấy Tư Điềm dùng giọng điệu nghiêm khắc nói: “Em cầm về đi.”
Mấy đầu ngón tay của Bùi Cảnh khẽ run, cậu bé vội nuốt lại lời mình định nói về lại trong cổ họng. Tay cậu bé ấn nhẹ vào lớp túi ngoài, trong túi có tiền nên cậu bé thích ăn cái gì cũng có thể tự đi mua được, cậu bé cũng thích làm vậy hơn.
Làm sao Tư Điềm lại không biết Quý Tri Lạc có ý gì chứ, cô cười lạnh nói: “Quý Tri Lạc, đừng quên lời con nói hồi nãy với mẹ. Nếu con không thể ăn hết đống đồ ăn mình gọi lúc đầu thì phải gói lại mang về nhà ăn tiếp. Nếu con đem đồ ăn sang cho người khác thì có còn ý nghĩa gì nữa đâu?”
Thế mà bé lại có thể dùng giọng điệu đường hoàng mà nói “Em cho anh cái bánh này vì anh ăn không đủ no” cơ đấy.
Lúc nhỏ bé là người rất hào phóng với người khác nhưng không ngờ sau khi lớn lên, bé không chỉ không biến thành kiểu người ngoài lạnh trong nóng mà lại hóa thành nam phụ độc ác với tính cách xấu xa từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài.
Quý Tri Lạc bĩu môi: “Con muốn đưa cho anh trai, anh ấy cũng đồng ý nhận cơ mà. Chỉ cần hai tụi con đồng ý với nhau là được.”
Tuy hiện tại cô đã làm mẹ của hai đứa trẻ nhưng cô cảm thấy mình vẫn còn rất trẻ. Nghiêm túc mà nói thì bạn cùng lớp của Quý Ninh Nhất gọi cô là “cô” cũng không có gì không thích hợp, nhưng Tư Điềm lại nói: “Em gọi là chị thôi cũng được.”
Vẻ mặt Bùi Cảnh có chút bối rối, nhưng cậu bé vẫn thuận theo ý cô: “Em cảm ơn chị ạ.”
Tư Điềm đẩy phong bì chứa tiền về phía cậu bé: “Đây là số tiền em đáng được nhận, là người kia muốn đền bù cho em.”
Nhưng Bùi Cảnh chỉ siết chặt tờ 50 tệ trong tay, giọng của cậu bé hơi khàn khàn nhưng lời nói ra khỏi miệng lại rất rõ ràng rành mạch: “Nếu hôm nay không nhờ chị giúp, em chắc chắn sẽ không lấy lại được tiền. Thế nên em chỉ cần 50 tệ thôi, phần còn lại chị cứ giữ đi ạ."
Dáng vẻ bướng bỉnh của Bùi Cảnh lúc này khiến Tư Điềm thay đổi ý định. Cô còn cho rằng Bùi Cảnh là người thực dụng và ham mê vật chất nên cô mới cố gắng bào thêm nhiều tiền bồi thường hơn cho cậu bé. Nhưng cô không ngờ trong những chuyện như thế này, cậu bé cũng có sự kiên trì của riêng mình.
Tư Điềm mềm lòng nói: "Được rồi, vậy em lấy một nửa đi."
Bùi Cảnh nói: "Không cần..."
Tư Điềm cong môi cười: “Ninh Nhất nói với chị, em là bạn cùng bàn mới của thằng bé. Thế nên từ nay về sau, chị nhờ em quan tâm tới Ninh Nhất nhiều hơn khi hai đứa ở trường nhé.”
Bùi Cảnh mím môi, cuối cùng cũng chịu vươn tay tới cầm lấy tiền. Giọng cậu bé trầm thấp nhưng vẫn không kém phần trịnh trọng như thể đang hứa hẹn: “Vâng ạ.”
Nhân viên phục vụ mang tới cho họ thêm một phần bánh hamburger mới và một lon Cocacola.
Bùi Cảnh kiềm chế nói: “Cám ơn chị.”
Quý Ninh Nhất chớp mắt, cậu không ngờ rằng khi Bùi Cảnh ở ngoài trường so với khi Bùi Cảnh ở trong lớp học lại khác biệt nhiều đến vậy. Khi ở lớp, cậu thường lạnh lùng thu mình lại, không chịu tiếp xúc với mọi người cứ như một con nhím nhỏ đang cuộn tròn mình lại, nếu chạm vào sẽ bị gai nhọn đâm cho đau điếng. Nhưng khi ở ngoài trường học, cậu...lại hành xử lịch sự hơn rất nhiều.
Bùi Cảnh ngập ngừng đưa tay ra học theo bọn họ, cậu bé nhét ống hút vào khe hở nhỏ trên nắp lon và hé môi nhấp một ngụm.
Quý Ninh Nhất cười vui vẻ đến mức hai mắt cũng cong theo. Hàng mày cong cong khá giống với Tư Điềm, cậu dùng đôi mắt sáng đầy mong đợi hỏi: “Ngon lắm phải không?”
Bùi Cảnh nuốt ực một miếng, trong miệng truyền tới vị thơm ngọt nổ lách tách. Cậu bé vẫn thấy chưa quen nhưng cảm giác này thực sự rất mới lạ, lần đầu tiên trong đời Bùi Cảnh cũng phải gật đầu đồng tình: “Uống ngon thật.”
Cậu bé - người đang vui vẻ ăn chiếc bánh hamburger và uống một cốc Cocacola chợt cảm thấy mình cũng không khác gì những người trước mặt, chỉ trừ việc cậu bé không có bố mà thôi.
Trước mặt Quý Tri Lạc là một chiếc bánh hamburger đang ăn dở, trong tay bé là một cái đùi gà cỡ lớn. Cái miệng nhỏ của bé đang nhai đồ ăn ngấu nghiến, trên khay đựng món còn sót lại kha khá đồ ăn, có lẽ bé sẽ không thể ăn hết được toàn bộ chỗ này.
Bé tròn mắt nhìn bàn đồ ăn và nói: "Anh ơi, anh ăn nhanh quá. Chỉ một cái bánh hamburger thôi thì sao mà no được, em sẽ cho anh cái của em."
Quý Tri Lạc rất nhiệt tình, cầm một miếng thịt bò mềm mà bé chưa ăn tới đặt trước mặt Bùi Cảnh, chớp mắt đầy mong đợi nhìn cậu bé: “Anh ơi, anh mau ăn đi.”
Bùi Cảnh chưa bao giờ tiếp xúc với một đứa trẻ nhiệt tình như vậy nên có chút xấu hổ. Lúc cậu bé đang định lắc đầu từ chối thì lại nghe thấy Tư Điềm dùng giọng điệu nghiêm khắc nói: “Em cầm về đi.”
Mấy đầu ngón tay của Bùi Cảnh khẽ run, cậu bé vội nuốt lại lời mình định nói về lại trong cổ họng. Tay cậu bé ấn nhẹ vào lớp túi ngoài, trong túi có tiền nên cậu bé thích ăn cái gì cũng có thể tự đi mua được, cậu bé cũng thích làm vậy hơn.
Làm sao Tư Điềm lại không biết Quý Tri Lạc có ý gì chứ, cô cười lạnh nói: “Quý Tri Lạc, đừng quên lời con nói hồi nãy với mẹ. Nếu con không thể ăn hết đống đồ ăn mình gọi lúc đầu thì phải gói lại mang về nhà ăn tiếp. Nếu con đem đồ ăn sang cho người khác thì có còn ý nghĩa gì nữa đâu?”
Thế mà bé lại có thể dùng giọng điệu đường hoàng mà nói “Em cho anh cái bánh này vì anh ăn không đủ no” cơ đấy.
Lúc nhỏ bé là người rất hào phóng với người khác nhưng không ngờ sau khi lớn lên, bé không chỉ không biến thành kiểu người ngoài lạnh trong nóng mà lại hóa thành nam phụ độc ác với tính cách xấu xa từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài.
Quý Tri Lạc bĩu môi: “Con muốn đưa cho anh trai, anh ấy cũng đồng ý nhận cơ mà. Chỉ cần hai tụi con đồng ý với nhau là được.”
10
0
2 tháng trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
