TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 46
Chương 46

Những lời này vừa nói ra khiến cho hai đứa trẻ là Quý Ninh Nhất và Quý Tri Lạc đều mở to mắt, cứ như thể hai đứa không thể tin nổi những gì mình vừa nghe được lại là sự thật.

Chỉ có Tư Điềm cười nhạt, khó trách sau này cậu bé lại có thể trở thành bá tổng. Tuổi còn nhỏ như vậy mà đã có suy nghĩ thực dụng.

Nếu là cô thì cô cũng chỉ muốn tiền thôi. Còn không phải là bị người ta mắng mấy câu thôi sao, chỉ cần có đủ tiền thì ngày nào cô cũng chịu nghe người ta mắng suốt hai tiếng đồng hồ.

Bây giờ áp lực đè nặng lên Tư Điềm, Tư Điềm quyết định phải làm việc thật chăm chỉ để kiếm thêm tiền cho bọn trẻ.

Nụ cười trên mặt cô càng trở nên thương mại hoá hơn: “Nếu vậy thì dễ nói chuyện hơn rồi. Bộ quần áo mà Bùi Cảnh đang mặc có giá 4.900 tệ, cái quần cũng hơi ướt rồi. Giá gốc của cái quần này là 2.900 tệ, bây giờ giảm giá 50% nên cô chỉ cần trả cho tôi 1,450 tệ là được. Mũi giày cũng ướt rồi, giá gốc là 3,000 tệ, dựa vào độ ẩm trên giày nên giảm thêm 10% nữa, tính là 300 tệ. Còn cái bánh hamburger này, chắc chắn là không thể ăn tiếp được nữa. Quản lý cửa hàng à, cái hamburger này giá bao nhiêu vậy?"

Quản lý cửa hàng và các nhân viên đang đứng ở một bên quan sát tình hình càng xem càng cảm thấy có chút kỳ lạ. Khi cả nhóm người kéo nhau đến phòng giám sát, họ còn tưởng giữa hai bên sẽ nổ ra một cuộc tranh cãi nảy lửa nhưng không ngờ đến cuối cùng lại biến thành một cuộc đàm phán.

Vẻ mặt nghiêm túc của Tư Điềm thực sự giống như những người mạnh mẽ dám cò kè mặc cả trên vỉa hè vậy.

Chỉ là cái này bánh hamburger… Số tiền hai bên bàn luận lúc trước lên tới con số mấy ngàn tệ, nhân viên phục vụ có chút xấu hổ: "Cái này giá 5 tệ."

Quý Tri Lạc lập tức nói: “Không đúng, cái hamburger chúng ta ăn là 32 tệ một cái mà!”

Nhân viên phục vụ càng ngày càng xấu hổ, vội vàng giải thích: "Bạn nhỏ à, chiếc bánh hamburger mà các em gọi là món mới có giá 32 tệ một cái. Còn món mà bạn nhỏ này mua được tính giá đặc biệt dành riêng cho ngày hôm nay, chỉ tốn 5 tệ thôi."

Quý Tri Lạc kinh ngạc há hốc miệng.

Nhưng trong mắt bé, hai chiếc bánh hamburger kia hoàn toàn không có gì khác biệt, chỉ là giá cả lại chênh lệch nhau quá xa.

32 tệ trừ đi 5 tệ là còn dư lại bao nhiêu? Quý Tri Lạc nhẩm đếm trên đầu ngón tay, chính là 28 tệ, chiếc bánh của cậu ấy kém tận 28 tệ!

Bé có thể thích thì mua tới vài chiếc bánh hamburger giá 5 tệ. Bạn nhỏ Quý Tri Lạc của chúng ta, người đang mặc trên người bộ trang phục lên đến hàng chục nghìn tệ nhưng lại không biết rõ giá trị thật của chúng, ngay lúc này mới nhận ra sự thật đau lòng.

Tư Điềm nói: “5 tệ thì 5 tệ vậy, cộng lại là 6.655 tệ. Mau trả tiền đi.”

Người phụ nữ không ngờ sau khi tính toán một hồi lại ra số tiền lớn đến vậy, cô ta bỗng thấy hơi xót xa: “Vậy còn bộ quần áo bị ướt của tôi thì sao.”

Tư Điềm nhìn thoáng qua, cô gật đầu sảng khoái nói: "Phải rồi nhỉ, lúc nãy cô vừa nói bộ quần áo kia giá 3.900 tệ nhỉ. Dựa vào phần váy áo bị ướt, nếu chỉ bị ướt 1/3 bộ đồ thôi thì có thể quy đổi thành 1.130 tệ."

"Sau khi trừ đi thì cô còn phải trả cho tôi 5.525 tệ nữa. Cô định dùng WeChat, Alipay hay tiền mặt đây?"

Người phụ nữ: "...Alipay."

Tư Điềm lấy điện thoại di động ra, nhìn người phụ nữ quét mã và nghe âm thanh điện tử truyền tới: "Alipay của bạn đã nhận được 5.485 tệ." Cô thấy rất sảng khoái khi nghe thấy âm báo này, thiếu chút nữa thì nói ra khỏi miệng câu "Hoan nghênh lần sau lại đến nhé~"

Người phụ nữ hùng hổ bỏ đi, Tư Điềm liếc nhìn Bùi Cảnh là biết chắc cậu bé không có điện thoại di động, cô quay sang nói với quản lý cửa hàng: “Tôi có thể đổi tiền ở chỗ mọi người luôn không, số tiền này là cho cậu bạn nhỏ kia.”

Quản lý cửa hàng lập tức nói: “Được chứ, đây là việc chúng ta nên làm mà.”

Tư Điềm nói: “Cảm ơn, chiếc bánh hamburger của bạn nhỏ này bị ướt hết rồi, mọi người có thể lấy cho cậu bé một cái mới không?”

“Được, đương nhiên rồi.” Đối với quản lý cửa hàng, chuyện liên quan đến chiếc bánh hamburger rõ ràng là đơn giản hơn nhiều so với trận tranh cãi lúc nãy.

Tư Điềm nói với Quý Ninh Nhất: “Ninh Nhất à, con dẫn bạn cùng lớp về bàn của chúng ta đi, đợi mẹ đi đổi tiền trước đã rồi quay lại sau.”

Quý Ninh Nhất gật đầu: “Vâng thưa mẹ.”

Quý Tri Lạc cũng tung tăng chạy theo, quản lý cửa hàng nghe vậy ngạc nhiên hỏi: "Cô à, cô không phải là mẹ của đứa bé đó sao?"

Tư Điềm nói: “Ừm.”

Quản lý cửa hàng cũng phải cảm thán: "Cô đúng là người tốt."

Hệ thống trong đầu cũng phát ra thông báo: "Ding dong, chúc mừng ký chủ đã nhận được điểm sinh mệnh: Hai ngày."

Tư Điềm khẽ cười, giấu đi công lao và danh vọng của mình: “Đây là việc mà một công dân nhiệt huyết nên làm.”

*Trên bàn ăn, Quý Ninh Nhất, Quý Tri Lạc và Bùi Cảnh ngồi cùng nhau. Bùi Cảnh có chút ngượng nghịu, Quý Tri Lạc lại nhìn chằm chằm cậu bé không chớp mắt.

Quý Ninh Nhất nhắc nhở em trai mình: “Tri Lạc à, em còn chưa ăn xong đùi gà đâu đấy.”

Quý Tri Lạc “a” một tiếng, bé cúi đầu cắn thêm một miếng. Sau đó lại ngẩng đầu lên nhìn Bùi Cảnh, cuối cùng bé hỏi: “Sao anh không muốn người ta nói xin lỗi mà lại đòi tiền bồi thường?”

"Cô giáo của bọn em nói, nếu đã làm sai thì phải xin lỗi. Dù là trẻ con hay người lớn thì đều phải làm như thế, không thể tùy ý dùng tiền để cân đo đong đếm mọi chuyện được."

Giọng bé ngây ngô non nớt nhưng từng câu từng chữ đều nói rất rõ ràng. Mặt Bùi Cảnh đỏ bừng lên, cậu bé siết chặt quai của chiếc cặp sách trong tay còn định trốn: “Anh phải về nhà đây.”

Tư Điềm đúng lúc quay lại, cô đè hai bên vai đứa bé lại: "Đi cái gì mà đi chứ, cháu còn chưa ăn gì cơ mà. Thậm chí còn chưa nhận được tiền bồi thường nữa."

Cô liếc nhìn Quý Tri Lạc rồi nói: “Người bị hại là Bùi Cảnh. Cậu bé có thể yêu cầu bất kỳ khoản bồi thường nào miễn là cả hai bên đều đồng ý.”

Quý Tri Lạc “ồ” một tiếng, hàng mày nhỏ cau thật chặt. Điều mẹ vừa nói mâu thuẫn với những gì cô giáo từng dạy bé, nên lúc này bé thấy rất bối rối.

Tư Điềm đưa cho Bùi Cảnh một chiếc phong bì dày cộp vì đựng cả xấp tiền mặt mà cô vừa đổi về: “Con đếm lại thử đi, đây là thứ con đáng được nhận mà.”

Bùi Cảnh lắc đầu: “Con không cần.”

Tư Điềm nói: "Tại sao lại không cần? Đây là tiền bồi thường cho con mà, quần áo trên người con đều ướt sũng cả rồi."

Bùi Cảnh cắn răng không nói gì.

Quý Ninh Nhất nhẹ giọng nói: “Đây là chuyện vô tình xảy ra với chúng ta ở ngoài trường học, tớ sẽ không nói với thầy cô và các bạn cùng lớp đâu. Hơn nữa, tớ cũng cảm thấy mẹ nói đúng mà.”

Vẻ mặt của cậu cực kỳ nghiêm túc, Bùi Cảnh nhìn thấy cảnh này cuối cùng cũng chịu ngập ngừng đưa tay ra, chạm nhẹ vào chiếc phong bì kia. Ngón tay cậu bé hơi run rẩy, cuối cùng cũng lấy ra một tờ 50 tệ từ trong số đó rồi đẩy số tiền còn lại qua cho Tư Điềm, thấp giọng nói: “Số tiền này đủ bù cho bộ quần áo con mặc, còn lại đưa cho cô.”

Cậu bé siết chặt tờ 50 tệ mỏng manh trong tay rồi đứng thẳng dậy, cúi đầu với Tư Điềm: “Con cảm ơn cô ạ.”

10

0

2 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.