0 chữ
Chương 3
Chương 3: Cô phải trốn thôi
Trong hợp đồng hôn nhân có một điều khoản ghi rõ: cấm đôi bên có quan hệ vợ chồng thật, nên hành vi đó của cô ta bị xem là vi phạm.
“Đường Tuyết Mị” chẳng những không kiếm được tiền mà còn phải bồi thường mấy chục triệu cho Tần Dự.
Chỉ là khoản bồi thường còn chưa kịp trả thì “Đường Tuyết Mị” bị xe tông chết, không cứu nổi, cứ thế lên đường sang thế giới bên kia.
Cái chết của “Đường Tuyết Mị” xảy ra vào đêm thứ mười ba sau đêm nam chính bị cưỡng ép.
Lúc ấy tác giả từng nói trong phần bình luận rằng, tài xế lái xe đâm cô ta là người được thuê, danh tính sẽ được tiết lộ trong các chương sau.
Nhưng lúc đó cô không thấy phần tiếp theo liên quan đến “Đường Tuyết Mị” nên không tiếp tục đọc nữa.
Vậy nên cho đến tận bây giờ, ai là người hại chết “Đường Tuyết Mị” thì cô hoàn toàn không biết.
Cô chỉ nhớ trước khi ngừng đọc truyện, từng để lại một bình luận:
[Tại sao ngủ với nam chính lại phải chết?]
Mụ tác giả trả lời:
[Vì cô ta không phải nữ chính. Đã không phải nữ chính mà còn cướp đi lần đầu của nam chính, cô ta đáng chết.]
Cô hỏi tiếp:
[Vậy sao lại để Đường Tuyết Mị thực hiện được chuyện đó làm gì?]
Mụ tác giả đáp lại:
[Để có lý do giải thích vì sao sau đó nam chính chỉ có thể tiếp xúc với một mình nữ chính.]
Bà cha nó chứ... thứ tác giả chó má gì đây, não toàn là khối u như vậy mà cũng đi viết truyện!
Nhưng giờ phải làm sao?
Cô xuyên thành nhân vật xui xẻo Đường Tuyết Mị kia thật rồi.
Nguyên nhân của mọi bi kịch bắt đầu từ việc Đường Tuyết Mị ngủ với nam chính, mà tối hôm qua cô cũng đã ngủ với nam chính rồi!
Còn ngủ tận mấy lần!
Đường Tuyết Mị vò đầu bứt tóc, tâm trạng bức bối vô cùng.
Cô không nên vì háo sắc mà hành động bốc đồng, không nên vì nghĩ đang mơ mà muốn làm gì thì làm...
Nhưng giờ có nói gì cũng đã muộn rồi!
Ngủ cũng ngủ rồi, tỉnh dậy thì thấy... nam chính biến mất!
Với tính cách lạnh lùng như hoa tuyết của nam chính, giờ bị mất tri.nh ti.ết như thế chắc chắn anh sẽ giận đến mức muốn gϊếŧ cô.
Trời xanh ơi! Giờ cô biết làm sao bây giờ?
Kể cả có may mắn thoát chết như trong cốt truyện gốc thì cô cũng phải gánh khoản nợ mấy chục triệu, lấy đâu ra tiền mà trả?
Có khác gì chết đâu?
Chưa kể cái chết của “Đường Tuyết Mị” không phải tai nạn mà là mưu sát có chủ đích. Cô có trốn một lần, chẳng lẽ hung thủ lại không ra tay lần hai?
Không được! Không thể ngồi chờ chết!
Cô phải trốn thôi, Kinh Thị quá nguy hiểm!
Với suy nghĩ chạy trốn trong đầu, Đường Tuyết Mị hoàn toàn không cảm thấy buồn ngủ nữa.
Cô cố gắng chịu đựng cơn đau nhức trên người, lần theo trí nhớ rời khỏi phòng, đi tìm phòng ngủ chính của nguyên chủ. Sau khi vào trong, cô cẩn thận khóa cửa lại.
Tiếp theo, cô bắt đầu kiểm kê tài sản của "Đường Tuyết Mị".
Chỉ sau một lúc, cô phát hiện nguyên chủ dù là vợ trên danh nghĩa của một tổng tài nhưng số tiền tiết kiệm lại ít đến đáng thương.
Tiền của "Đường Tuyết Mị" phần lớn được dùng để mua quần áo, túi xách và trang sức.
Sau khi kết hôn, dù Tần Dự vẫn chu cấp tiền tiêu, nhưng vì muốn thể hiện tốt trước mặt anh, cô ta gần như không động tới số tiền đó.
Hiện giờ cô cũng không tiện lấy tiền đó, mà tiền trong thẻ cũng không thể lấy. Quần áo và túi xách của nguyên chủ thì lại càng không thể mang đi.
Nếu hôm nay cô kéo vali rời khỏi biệt thự, chưa đầy vài phút là Tần Dự sẽ bị người làm trong nhà gọi trở về.
Cô cũng không thể đóng gói đồ đạc rồi gửi đi. Nếu gửi qua bưu điện sẽ rất dễ bị truy ra vị trí hiện tại.
Chỉ có thể từ bỏ.
“Đường Tuyết Mị” chẳng những không kiếm được tiền mà còn phải bồi thường mấy chục triệu cho Tần Dự.
Chỉ là khoản bồi thường còn chưa kịp trả thì “Đường Tuyết Mị” bị xe tông chết, không cứu nổi, cứ thế lên đường sang thế giới bên kia.
Cái chết của “Đường Tuyết Mị” xảy ra vào đêm thứ mười ba sau đêm nam chính bị cưỡng ép.
Lúc ấy tác giả từng nói trong phần bình luận rằng, tài xế lái xe đâm cô ta là người được thuê, danh tính sẽ được tiết lộ trong các chương sau.
Nhưng lúc đó cô không thấy phần tiếp theo liên quan đến “Đường Tuyết Mị” nên không tiếp tục đọc nữa.
Vậy nên cho đến tận bây giờ, ai là người hại chết “Đường Tuyết Mị” thì cô hoàn toàn không biết.
[Tại sao ngủ với nam chính lại phải chết?]
Mụ tác giả trả lời:
[Vì cô ta không phải nữ chính. Đã không phải nữ chính mà còn cướp đi lần đầu của nam chính, cô ta đáng chết.]
Cô hỏi tiếp:
[Vậy sao lại để Đường Tuyết Mị thực hiện được chuyện đó làm gì?]
Mụ tác giả đáp lại:
[Để có lý do giải thích vì sao sau đó nam chính chỉ có thể tiếp xúc với một mình nữ chính.]
Bà cha nó chứ... thứ tác giả chó má gì đây, não toàn là khối u như vậy mà cũng đi viết truyện!
Nhưng giờ phải làm sao?
Cô xuyên thành nhân vật xui xẻo Đường Tuyết Mị kia thật rồi.
Nguyên nhân của mọi bi kịch bắt đầu từ việc Đường Tuyết Mị ngủ với nam chính, mà tối hôm qua cô cũng đã ngủ với nam chính rồi!
Còn ngủ tận mấy lần!
Cô không nên vì háo sắc mà hành động bốc đồng, không nên vì nghĩ đang mơ mà muốn làm gì thì làm...
Nhưng giờ có nói gì cũng đã muộn rồi!
Ngủ cũng ngủ rồi, tỉnh dậy thì thấy... nam chính biến mất!
Với tính cách lạnh lùng như hoa tuyết của nam chính, giờ bị mất tri.nh ti.ết như thế chắc chắn anh sẽ giận đến mức muốn gϊếŧ cô.
Trời xanh ơi! Giờ cô biết làm sao bây giờ?
Kể cả có may mắn thoát chết như trong cốt truyện gốc thì cô cũng phải gánh khoản nợ mấy chục triệu, lấy đâu ra tiền mà trả?
Có khác gì chết đâu?
Chưa kể cái chết của “Đường Tuyết Mị” không phải tai nạn mà là mưu sát có chủ đích. Cô có trốn một lần, chẳng lẽ hung thủ lại không ra tay lần hai?
Không được! Không thể ngồi chờ chết!
Với suy nghĩ chạy trốn trong đầu, Đường Tuyết Mị hoàn toàn không cảm thấy buồn ngủ nữa.
Cô cố gắng chịu đựng cơn đau nhức trên người, lần theo trí nhớ rời khỏi phòng, đi tìm phòng ngủ chính của nguyên chủ. Sau khi vào trong, cô cẩn thận khóa cửa lại.
Tiếp theo, cô bắt đầu kiểm kê tài sản của "Đường Tuyết Mị".
Chỉ sau một lúc, cô phát hiện nguyên chủ dù là vợ trên danh nghĩa của một tổng tài nhưng số tiền tiết kiệm lại ít đến đáng thương.
Tiền của "Đường Tuyết Mị" phần lớn được dùng để mua quần áo, túi xách và trang sức.
Sau khi kết hôn, dù Tần Dự vẫn chu cấp tiền tiêu, nhưng vì muốn thể hiện tốt trước mặt anh, cô ta gần như không động tới số tiền đó.
Hiện giờ cô cũng không tiện lấy tiền đó, mà tiền trong thẻ cũng không thể lấy. Quần áo và túi xách của nguyên chủ thì lại càng không thể mang đi.
Nếu hôm nay cô kéo vali rời khỏi biệt thự, chưa đầy vài phút là Tần Dự sẽ bị người làm trong nhà gọi trở về.
Cô cũng không thể đóng gói đồ đạc rồi gửi đi. Nếu gửi qua bưu điện sẽ rất dễ bị truy ra vị trí hiện tại.
Chỉ có thể từ bỏ.
3
0
1 tuần trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
