0 chữ
Chương 2
Chương 2: Xuyên sách
Đường Tuyết Mị chẳng khác gì chó cắn loạn, hôn lung tung chẳng có cấu trúc gì cả. Sau một lúc thấy anh không còn giãy giụa, cô mới chịu dừng lại.
Chỉ là, một nụ hôn vừa rồi khiến lòng cô xao động, tâm trí như muốn bay lên trời, không khỏi muốn làm nhiều chuyện “khó tả” hơn nữa.
...
Sau khi tất cả lắng xuống, Đường Tuyết Mị cảm thấy sảng khoái vô cùng.
Nhưng giấc mơ này hình như quá mức chân thực rồi?
Nếu đã chân thực như vậy, chi bằng mơ thêm vài lần nữa, không biết khi nào mới mơ lại được nha.
Tần Dự lúc đầu tức đến run người, nhưng sau đó thì hoàn toàn bị cô dày vò đến chẳng còn sức đâu nữa mà tức, còn phải dỗ dành cô cởi trói cho mình.
Mặc dù dây thừng đã được tháo nhưng anh vẫn chẳng thể trốn thoát khỏi ma trảo của Đường Tuyết Mị.
Cả đêm cần cù lao động, sáng hôm sau Đường Tuyết Mị ngủ đến tận khi mặt trời lên cao mới tỉnh lại.
Vừa mở mắt ra, nhìn thấy khung cảnh xa lạ xung quanh, một đoạn ký ức lớn như sóng dữ bỗng ập vào đầu cô.
Tiếp nhận xong toàn bộ ký ức, cô chỉ cảm thấy trời đất như sụp đổ.
Mẹ ơi!
Tối qua không phải mơ!
Không chỉ không phải mơ mà cô còn xuyên sách!
Trên mạng từng nói: nếu khi đọc tiểu thuyết mà phát hiện có nhân vật trùng tên trùng họ với mình thì nhất định phải đọc hết toàn bộ tác phẩm, lỡ đâu sau đó lại xuyên vào trong sách thì sao!
Tuy cảm thấy lời đồn này không đáng tin nhưng cô vẫn có chút cảnh giác.
Chỉ tiếc là cảnh giác chưa đủ.
Cô không đọc toàn bộ tác phẩm mà chỉ đọc phần cốt truyện có liên quan đến nhân vật “Đường Tuyết Mị”.
Phần cốt truyện về “Đường Tuyết Mị” không dài, tổng cộng chưa đến hai mươi ngàn chữ.
Tên truyện và các tuyến nhân vật khác cô gần như đã quên sạch, chỉ duy nhất phần “Đường Tuyết Mị” là khắc sâu trong trí nhớ.
Tóm tắt đơn giản như sau:
“Đường Tuyết Mị” dùng quan hệ cá nhân của mình để mua thông tin về hành trình của nam chính Tần Dự, sau đó kiên trì mai phục ở nơi đó hơn nửa tháng, cuối cùng cũng chặn đường được nam chính.
Nhờ vào nhan sắc xuất chúng cùng phong thái nói chuyện nhẹ nhàng, cô ta thành công thu hút sự chú ý của Tần Dự.
Tuy nhiên Tần Dự lúc đó không yêu thích cô ta mà chỉ đang tìm một người vợ trên hợp đồng phù hợp, “Đường Tuyết Mị” chẳng qua là xuất hiện đúng lúc.
Sau khi biết cô ta học đại học Bắc Kinh, anh càng thêm hài lòng.
Kế tiếp, hai người tiến đến bàn chuyện kết hôn theo hợp đồng. “Đường Tuyết Mị” tất nhiên là vui vẻ đồng ý, mục đích ban đầu của cô ta chính là vì tiền.
Nhưng chỉ chưa đầy một tháng sau khi kết hôn, cô ta lại thật lòng yêu nam chính, biến thành một kẻ si mê vì tình.
Hay nói đúng hơn, là do cô ta bị tác giả cưỡng ép hạ chỉ số thông minh xuống, biến cô ta từ sinh viên đại học thành công cụ phục vụ cho cốt truyện.
Về sau vì bị người khác xúi giục, cô ta trong lúc hồ đồ đã bỏ thuốc Tần Dự rồi trói anh lại để... cưỡng ép.
Sau đêm đó, nam chính mất đi tri.nh ti.ết và mắc một loại bệnh kỳ lạ dị ứng với phụ nữ.
Chỉ cần phụ nữ đến gần trong bán kính ba mét, anh sẽ choáng đầu, buồn nôn, phát ban, nặng hơn thì có thể bị sốc phản vệ trong thời gian ngắn.
Một năm sau, khi nữ chính xuất hiện, triệu chứng bệnh của Tần Dự mới bắt đầu thuyên giảm, nhưng anh chỉ có thể tiếp xúc được với mỗi nữ chính.
“Đường Tuyết Mị” trở thành nguyên nhân trực tiếp gây ra căn bệnh đó, kết cục tất nhiên chẳng thể nào tốt đẹp cho được.
Chỉ là, một nụ hôn vừa rồi khiến lòng cô xao động, tâm trí như muốn bay lên trời, không khỏi muốn làm nhiều chuyện “khó tả” hơn nữa.
...
Sau khi tất cả lắng xuống, Đường Tuyết Mị cảm thấy sảng khoái vô cùng.
Nhưng giấc mơ này hình như quá mức chân thực rồi?
Nếu đã chân thực như vậy, chi bằng mơ thêm vài lần nữa, không biết khi nào mới mơ lại được nha.
Tần Dự lúc đầu tức đến run người, nhưng sau đó thì hoàn toàn bị cô dày vò đến chẳng còn sức đâu nữa mà tức, còn phải dỗ dành cô cởi trói cho mình.
Mặc dù dây thừng đã được tháo nhưng anh vẫn chẳng thể trốn thoát khỏi ma trảo của Đường Tuyết Mị.
Cả đêm cần cù lao động, sáng hôm sau Đường Tuyết Mị ngủ đến tận khi mặt trời lên cao mới tỉnh lại.
Tiếp nhận xong toàn bộ ký ức, cô chỉ cảm thấy trời đất như sụp đổ.
Mẹ ơi!
Tối qua không phải mơ!
Không chỉ không phải mơ mà cô còn xuyên sách!
Trên mạng từng nói: nếu khi đọc tiểu thuyết mà phát hiện có nhân vật trùng tên trùng họ với mình thì nhất định phải đọc hết toàn bộ tác phẩm, lỡ đâu sau đó lại xuyên vào trong sách thì sao!
Tuy cảm thấy lời đồn này không đáng tin nhưng cô vẫn có chút cảnh giác.
Chỉ tiếc là cảnh giác chưa đủ.
Cô không đọc toàn bộ tác phẩm mà chỉ đọc phần cốt truyện có liên quan đến nhân vật “Đường Tuyết Mị”.
Phần cốt truyện về “Đường Tuyết Mị” không dài, tổng cộng chưa đến hai mươi ngàn chữ.
Tên truyện và các tuyến nhân vật khác cô gần như đã quên sạch, chỉ duy nhất phần “Đường Tuyết Mị” là khắc sâu trong trí nhớ.
“Đường Tuyết Mị” dùng quan hệ cá nhân của mình để mua thông tin về hành trình của nam chính Tần Dự, sau đó kiên trì mai phục ở nơi đó hơn nửa tháng, cuối cùng cũng chặn đường được nam chính.
Nhờ vào nhan sắc xuất chúng cùng phong thái nói chuyện nhẹ nhàng, cô ta thành công thu hút sự chú ý của Tần Dự.
Tuy nhiên Tần Dự lúc đó không yêu thích cô ta mà chỉ đang tìm một người vợ trên hợp đồng phù hợp, “Đường Tuyết Mị” chẳng qua là xuất hiện đúng lúc.
Sau khi biết cô ta học đại học Bắc Kinh, anh càng thêm hài lòng.
Kế tiếp, hai người tiến đến bàn chuyện kết hôn theo hợp đồng. “Đường Tuyết Mị” tất nhiên là vui vẻ đồng ý, mục đích ban đầu của cô ta chính là vì tiền.
Nhưng chỉ chưa đầy một tháng sau khi kết hôn, cô ta lại thật lòng yêu nam chính, biến thành một kẻ si mê vì tình.
Về sau vì bị người khác xúi giục, cô ta trong lúc hồ đồ đã bỏ thuốc Tần Dự rồi trói anh lại để... cưỡng ép.
Sau đêm đó, nam chính mất đi tri.nh ti.ết và mắc một loại bệnh kỳ lạ dị ứng với phụ nữ.
Chỉ cần phụ nữ đến gần trong bán kính ba mét, anh sẽ choáng đầu, buồn nôn, phát ban, nặng hơn thì có thể bị sốc phản vệ trong thời gian ngắn.
Một năm sau, khi nữ chính xuất hiện, triệu chứng bệnh của Tần Dự mới bắt đầu thuyên giảm, nhưng anh chỉ có thể tiếp xúc được với mỗi nữ chính.
“Đường Tuyết Mị” trở thành nguyên nhân trực tiếp gây ra căn bệnh đó, kết cục tất nhiên chẳng thể nào tốt đẹp cho được.
3
0
1 tuần trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
