TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 4
Chương 4: Hệ thống đến rồi

Đường Tuyết Mị mở tủ quần áo, chọn hai bộ đồ thể thao màu đen thoải mái để mặc, sau đó tìm một chiếc túi xách to, bỏ vào đó toàn bộ giấy tờ tùy thân và những món trang sức có giá trị của nguyên chủ.

Cô tiếp tục lục tìm khẩu trang và mũ, sau khi đã chuẩn bị mọi thứ đầy đủ, Đường Tuyết Mị đột nhiên đứng sững lại.

Đồ đạc đã thu dọn xong, nhưng bây giờ biết trốn đi đâu?

Dù gì cũng cần một mục tiêu cụ thể nha?

Ngay lúc cô đang suy nghĩ có nên về quê như trong trí nhớ không, đột nhiên nghe thấy một giọng trẻ con ngọt ngào vang lên bên tai.

[Đinh! Điền Điền đã xác định mục tiêu!]

Đường Tuyết Mị: ???

[Đinh, ký chủ đã được trói định!]

Đầu cô bỗng nhói lên, ngay sau đó cô có cảm giác như có thứ gì chui vào bên trong não. Cô đưa tay vỗ vỗ đầu, giọng bực bội:

"...Cái gì vừa chui vào đầu mình vậy?"

[Là tôi đó ký chủ, không vào trong đầu cô thì tôi không thể giao tiếp được.]

Đường Tuyết Mị nhíu mày:

"Cậu là hệ thống à? Đến để cứu tôi sao?"

[Điền Điền là hệ thống làm ruộng, chỉ biết làm ruộng, không biết cứu người.]

[Ký chủ, ký chủ, cô là người đầu tiên được Điền Điền trói định, có muốn nghe tôi tự giới thiệu một chút không?]

Đường Tuyết Mị: Là một loại bàn tay vàng sao, nhưng tại sao lại là hệ thống làm ruộng?

Làm ruộng?

Làm ruộng thì cần cái gì?

Cần đất chứ còn gì nữa!

Vậy nên cô nhất định phải về quê một chuyến, vừa hay cũng đang định quay lại đó để xác minh vài chuyện.

"Khoan đã, đừng vội giới thiệu, tôi có vài câu hỏi trước."

[Được thôi, ký chủ cứ hỏi.]

Đường Tuyết Mị đặt chiếc túi căng phồng sang một bên, bước tới ngồi xuống ghế sofa, đưa tay xoa bóp bắp chân đang nhức mỏi:

"Tại sao cậu lại trói định với tôi?"

[Ký chủ, tôi đã đi theo cô đến đây.]

Đường Tuyết Mị: ???

"Ý cậu là sao?"

[Ký chủ, lúc cô còn ở thế giới trước, tôi đã xác định sẽ chọn cô rồi. Khi tôi chuẩn bị trói định thì nơi cô đang ngủ đột nhiên xuất hiện một khe nứt thời không. Vào giờ Tý canh ba, linh hồn con người không ổn định, nên khe hở đó đã hút mất linh hồn của cô. Tôi chỉ còn cách lập tức đi theo, suýt nữa thì bị cô bỏ lại.]

Sau khi nghe xong, Đường Tuyết Mị hoàn toàn cạn lời. Đúng là tai bay vạ gió mà!

"Vậy tôi có thể quay về được không?"

[Có 99.99% khả năng là không thể quay về, trừ khi lại xuất hiện một khe nứt thời không khác. Nhưng điều này cũng không thể đảm bảo cô sẽ trở lại đúng thời điểm ban đầu.]

[Nếu không thể quay về đúng thời gian cô rời đi, thì cơ thể của cô sẽ chết vì không có linh hồn. Nói cách khác, dù cô có trở về thì cũng chỉ còn linh hồn vất vưởng, không còn thân thể.]

Nghe xong những lời này, Đường Tuyết Mị sững người mất một lúc.

Không thể quay về sao?

Nhưng dù trở lại thế giới kia thì cô cũng chỉ sống một mình, vậy sống ở đâu mà chẳng giống nhau?

Chỉ tiếc số tiền tiết kiệm mấy chục triệu, bản hợp đồng vừa ký xong, tiền còn chưa kịp tiêu thì đã...

Thôi vậy, đến rồi thì cứ yên tâm ở lại.

Tất nhiên điều kiện tiên quyết là phải tránh xa nam chính và nữ chính trong truyện, để không gặp phải phiền phức không cần thiết.

Đường Tuyết Mị bắt đầu xoa bóp chân còn lại:

"Rồi, giờ cậu có thể bắt đầu giới thiệu bản thân."

Vừa nghe đến việc phải tự giới thiệu, Điền Điền có hơi căng thẳng.

Ký chủ hiện tại là người đầu tiên mà nó trói định, nó là hệ thống vừa được kích hoạt, còn chưa từng thực hiện nhiệm vụ nào cả.

4

0

1 tuần trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.