TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 1
Chương 1: Người đàn ông trong mơ

Đường Tuyết Mị trong cơn mơ mơ màng màng nhìn thấy một gương mặt đẹp đến khó tả.

Người đàn ông trước mặt có gương mặt đỏ ửng, làn da ửng hồng lan dần tới tận đuôi mắt. Trên người anh là chiếc áo sơ mi đen chất liệu cực tốt, hai chiếc nút trên cùng không cài, cổ áo hơi mở rộng, xương quai xanh và yết hầu gợi cảm như đang mời gọi cô dưới ánh đèn.

Đường Tuyết Mị nhìn chằm chằm vào yết hầu của anh, cổ họng khàn khàn vì khô rát.

Người đàn ông này quá hợp gu cô rồi! Giống như được tạo ra từ sở thích của cô vậy!

Nhưng... cô không nhớ nổi vì sao trong phòng mình lại có đàn ông. Chẳng lẽ là cô đang mơ?

Nếu là mơ, vậy thì một người đàn ông cực phẩm như thế ở trước mặt, không làm chút chuyện gì đó đúng là có lỗi với bản thân!

Hiện thực không dám làm, chẳng lẽ trong mơ cũng không thể?

Nghĩ đến đây, Đường Tuyết Mị càng trở nên táo bạo. Tay cô vươn ra, cúi người định cởϊ qυầи anh.

“Đường Tuyết Mị, cô dám động vào tôi xem?”

Giọng nói trầm khàn đột nhiên vang lên khiến Đường Tuyết Mị khựng lại, cô chau mày, động tác trên tay cũng dừng theo.

Cô ngẩng đầu nhìn người đàn ông kia, lúc này mới phát hiện hai tay anh bị trói ra sau, cột vào đầu giường.

Hồi nãy sao cô không nhận ra tay anh bị trói nhỉ?

Người ta bảo giấc mơ là phản chiếu nội tâm... chẳng lẽ sâu trong lòng cô lại có sở thích kiểu này?

“Đường Tuyết Mị, cô muốn sống thì mau cởi trói cho tôi!”

Tần Dự vùng vẫy cố gắng muốn ngồi dậy. Nhưng anh đã bị bỏ thuốc, cả người mềm nhũn vô lực, tay chân bị trói, giờ phút này anh chẳng khác nào miếng thịt nằm trên thớt chờ người ta mổ xẻ.

Lúc này ý thức Đường Tuyết Mị vẫn còn mơ hồ, cô hành động hoàn toàn theo bản năng.

Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai khiến cô nhếch môi cười nhẹ. Giọng người đàn ông này thật êm tai, chỉ tiếc kiểu nói chuyện có hơi khó ưa.

Cô đưa tay nắm lấy cằm anh, tay kia nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt anh, động tác mềm mại như đang vẽ theo từng đường nét trên gương mặt hoàn mỹ kia.

Tần Dự cảm nhận được cảm giác lành lạnh trên má, nó làm dịu bớt đi cảm giác khô nóng khó chịu trong người anh.

Anh vốn định mở miệng khuyên nhủ cô tỉnh táo lại, dù sao Đường Tuyết Mị cũng là người bị hại. Nhưng ai ngờ...

Chát!

Cảm giác mát lạnh kia lại biến thành một cái tát giáng thẳng vào mặt anh: “Im miệng!”

Tần Dự bị tát đến ngây người, mắt trợn trừng sửng sốt: “Cô... cô dám đánh tôi?”

Chát!

“Đánh đó thì sao?”

Tần Dự lại vùng vẫy, tức giận quát: “Đường Tuyết Mị! Tôi cho cô một phút để cởi trói, đưa tôi đến bệnh viện, nếu không thì tự gánh lấy hậu quả!”

Đường Tuyết Mị cười khẩy: “Tự gánh lấy hậu quả? Trong mộng của bà đây mà còn dám lên mặt thế à? Đáng ăn đòn!”

“Đường Tuyết Mị, cô...”

Chát!

“Cô!”

Chát! Chát!

Mẹ nó chứ! Cái đồ đàn bà chết tiệt!

Tần Dự trừng mắt nhìn Đường Tuyết Mị, ánh mắt tràn ngập phẫn nộ. Nhưng vừa bị tát liên tiếp mấy cái, anh uất ức tới mức hai mắt đỏ hoe, trông chẳng khác nào một nhành cỏ yếu ớt bị bão táp tàn phá, chẳng có chút khí thế uy hϊếp nào.

Đường Tuyết Mị nhìn bộ dạng đó của anh, trong lòng ngược lại cảm thấy đáng thương.

Ngón tay cô như mang theo mồi lửa, chậm rãi vuốt dọc sống mũi cao thẳng của anh, rồi trượt nhẹ xuống bờ môi anh đào.

Tần Dự vốn đang phẫn nộ cũng dần ngơ ngẩn, bị những động tác dịu dàng đó cuốn lấy, cổ họng anh như bị ngọn lửa kia thiêu đốt.

Ực.

Anh nuốt nước bọt.

Đường Tuyết Mị mỉm cười nâng cằm anh lên, cúi đầu đặt một nụ hôn lên đôi môi kia.

Tần Dự: ( ゚皿゚)

Nụ hôn đầu tiên của tôi... người phụ nữ chết tiệt này!

4

0

1 tuần trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.