0 chữ
Chương 26
Chương 26
“... Thật không?” Trần Lăng Phong rũ mắt nhìn người trong lòng.
“Ừm ừm!”
Trần Lăng Phong nghĩ thầm: [Đúng là một cô ngốc. Rõ ràng anh có lòng tốt nên mới giấu em rồi, vậy mà em còn tự lôi ra. Đúng là ngốc hết thuốc chữa!]
Nhưng, phụ nữ vẫn nên ngốc một chút mới tốt.
Quá khôn khéo sẽ khiến người ta cảm thấy ghê tởm, tỷ như mẹ kế của anh.
Nhưng... Ngốc quá thì cũng không tốt.
Tỷ như mẹ, thẳng đến khi chết vẫn luôn tin tưởng ông già chết tiệt kia như vậy. Kết quả thì sao? Ha, vừa mới chết chưa được bao lâu, người phụ nữ kia đã ôm bụng bầu gả vào nhà, chiếm mất vị trí của bà, ngủ với chồng bà, nhân tiện còn bắt nạt con trai của bà khắp nơi.
Vậy, mình có nên nói thật với cô ấy không?
Hay vẫn phải tiếp tục giấu giếm?
Sau khi tự hỏi một lát, anh nhẹ giọng nói: “Không có gì đâu, chỉ là gần đây... Cãi nhau với người trong nhà nên không được vui thôi.”
“Cãi nhau với người nhà sao?” Tô Lạc chớp chớp mắt, ra vẻ thấu hiểu nói: “Chuyện này đúng là rất đau đầu, dù sao cũng là người nhà với nhau, không thể nói hay làm gì quá đáng, cũng không thể cắt đứt quan hệ với nhau được. Lại nói...”
Cô nhìn anh với vẻ tò mò: “Anh còn chưa kể cho em nghe về người nhà của anh đó, họ là người như thế nào vậy?”
Trần Lăng Phong nhìn vào đôi mắt ngây thơ tràn ngập sự tò mò của cô, im lặng một lúc, rồi nhẹ giọng kể ra.
...
“Hóa ra là như vậy à...”
Tô Lạc vừa nghe vừa gật đầu với vẻ nghiền ngẫm. Sự thật không khác những gì cô đoán là bao. Suy cho cùng, đều là “ân oán hào môn”.
Người ba lạnh lùng vô tình, mẹ kế lòng dạ khó lường, em trai luôn đối chọi gay gắt với mình... Lại thêm “nam chính” phong lưu thành thói này. Thật đúng là một nồi máu chó kinh điển!
Tuy nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng cô cũng không thể phỉ nhổ ngay trước mặt Trần Lăng Phong được. Khó lắm anh ta mới “hào phóng” chủ động chia sẻ việc riêng, cô phải cho chút “cỗ vũ” mới được.
Vì thế, Tô Lạc vươn tay, xoa nhẹ đầu Trần Lăng Phong.
Trần Lăng Phong chớp chớp mắt: “?”
“Ngoan!” Tô Lạc dịu dàng nói: “Chúng ta không thèm để ý tới họ nữa, không cần phải tức giận vì họ, tức giận hư thân của mình là không đáng.”
Trần Lăng Phong sửng sốt xong thì bị chọc cười. Anh vừa cười vừa liên tục lắc đầu: “Em coi anh thành trẻ con à?”
“Liên quan gì chứ?” Tô Lạc cười khẽ rồi hơi quỳ thẳng người lên, nghiêng mình, ấn nhẹ đầu Trần Lăng Phong vào lòng mình mà ôm lấy. Cô vừa nhẹ nhàng vuốt ve đầu anh, vừa dịu dàng nói: “Em không ngại khi anh làm trẻ con trước mặt em.”
Trần Lăng Phong: “...”
Anh im lặng một lúc rồi mới dần thả lỏng, cứ như vậy mà dựa vào lòng tình nhân, để cô dịu dàng vuốt nhẹ mái tóc mình.
Không biết vì sao, điều này khiến anh nhớ tới mẹ mình. Đương nhiên, anh không phải là kẻ biếи ŧɦái yêu thích mẹ mình. Chỉ là... Có chút hoài niệm với sự dịu dàng và ấm áp này thôi.
“Đừng giận nữa, nha!” Cô nhỏ giọng dỗ dành.
“... Ừm.” Trần Lăng Phong gật đầu, nhưng sau đó lại ăn ngay nói thật: “Không được, anh vẫn còn tức giận lắm!”
“Thế à...” Tô Lạc nghiêng đầu, sau đó cười khẽ thành tiếng: “Vậy, chúng ta trả thù chút nhé?”
“Hửm?” Trần Lăng Phong nhướng mày.
“Cứ thế này...” Cô cúi đầu, ghé vào bên tai anh nói nhỏ...
Một tiếng sau.
Tô Lạc nhìn đồng hồ, nói: “Mới đó mà đã đến giờ này rồi, chắc anh đói bụng rồi đúng không? Để em đi nấu cơm cho anh ăn.” Cô vừa nói vừa bước xuống giường.
Trần Lăng Phong lại giữ tay cô lại: “Không cần đâu, anh phải đi rồi.”
“... A?” Tô Lạc lập tức lộ ra vẻ thất vọng.
Trần Lăng Phong hơi nghiêng đầu, không biết vì sao, anh không muốn nhìn thấy biểu tình này của tiểu tình nhân chút nào, chỉ nói: “Gần đây anh sẽ luôn... Rất bận. Hôm nay chỉ là trở về tạm thời, sau này vẫn còn phải tiếp tục... Ra nước ngoài.”
Tô Lạc thầm trợn trắng mắt: [Ờ ờ, anh cứ bịa chuyện nữa đi!]
“Ừm ừm!”
Trần Lăng Phong nghĩ thầm: [Đúng là một cô ngốc. Rõ ràng anh có lòng tốt nên mới giấu em rồi, vậy mà em còn tự lôi ra. Đúng là ngốc hết thuốc chữa!]
Nhưng, phụ nữ vẫn nên ngốc một chút mới tốt.
Quá khôn khéo sẽ khiến người ta cảm thấy ghê tởm, tỷ như mẹ kế của anh.
Nhưng... Ngốc quá thì cũng không tốt.
Tỷ như mẹ, thẳng đến khi chết vẫn luôn tin tưởng ông già chết tiệt kia như vậy. Kết quả thì sao? Ha, vừa mới chết chưa được bao lâu, người phụ nữ kia đã ôm bụng bầu gả vào nhà, chiếm mất vị trí của bà, ngủ với chồng bà, nhân tiện còn bắt nạt con trai của bà khắp nơi.
Vậy, mình có nên nói thật với cô ấy không?
Hay vẫn phải tiếp tục giấu giếm?
Sau khi tự hỏi một lát, anh nhẹ giọng nói: “Không có gì đâu, chỉ là gần đây... Cãi nhau với người trong nhà nên không được vui thôi.”
Cô nhìn anh với vẻ tò mò: “Anh còn chưa kể cho em nghe về người nhà của anh đó, họ là người như thế nào vậy?”
Trần Lăng Phong nhìn vào đôi mắt ngây thơ tràn ngập sự tò mò của cô, im lặng một lúc, rồi nhẹ giọng kể ra.
...
“Hóa ra là như vậy à...”
Tô Lạc vừa nghe vừa gật đầu với vẻ nghiền ngẫm. Sự thật không khác những gì cô đoán là bao. Suy cho cùng, đều là “ân oán hào môn”.
Người ba lạnh lùng vô tình, mẹ kế lòng dạ khó lường, em trai luôn đối chọi gay gắt với mình... Lại thêm “nam chính” phong lưu thành thói này. Thật đúng là một nồi máu chó kinh điển!
Vì thế, Tô Lạc vươn tay, xoa nhẹ đầu Trần Lăng Phong.
Trần Lăng Phong chớp chớp mắt: “?”
“Ngoan!” Tô Lạc dịu dàng nói: “Chúng ta không thèm để ý tới họ nữa, không cần phải tức giận vì họ, tức giận hư thân của mình là không đáng.”
Trần Lăng Phong sửng sốt xong thì bị chọc cười. Anh vừa cười vừa liên tục lắc đầu: “Em coi anh thành trẻ con à?”
“Liên quan gì chứ?” Tô Lạc cười khẽ rồi hơi quỳ thẳng người lên, nghiêng mình, ấn nhẹ đầu Trần Lăng Phong vào lòng mình mà ôm lấy. Cô vừa nhẹ nhàng vuốt ve đầu anh, vừa dịu dàng nói: “Em không ngại khi anh làm trẻ con trước mặt em.”
Anh im lặng một lúc rồi mới dần thả lỏng, cứ như vậy mà dựa vào lòng tình nhân, để cô dịu dàng vuốt nhẹ mái tóc mình.
Không biết vì sao, điều này khiến anh nhớ tới mẹ mình. Đương nhiên, anh không phải là kẻ biếи ŧɦái yêu thích mẹ mình. Chỉ là... Có chút hoài niệm với sự dịu dàng và ấm áp này thôi.
“Đừng giận nữa, nha!” Cô nhỏ giọng dỗ dành.
“... Ừm.” Trần Lăng Phong gật đầu, nhưng sau đó lại ăn ngay nói thật: “Không được, anh vẫn còn tức giận lắm!”
“Thế à...” Tô Lạc nghiêng đầu, sau đó cười khẽ thành tiếng: “Vậy, chúng ta trả thù chút nhé?”
“Hửm?” Trần Lăng Phong nhướng mày.
“Cứ thế này...” Cô cúi đầu, ghé vào bên tai anh nói nhỏ...
Một tiếng sau.
Tô Lạc nhìn đồng hồ, nói: “Mới đó mà đã đến giờ này rồi, chắc anh đói bụng rồi đúng không? Để em đi nấu cơm cho anh ăn.” Cô vừa nói vừa bước xuống giường.
Trần Lăng Phong lại giữ tay cô lại: “Không cần đâu, anh phải đi rồi.”
“... A?” Tô Lạc lập tức lộ ra vẻ thất vọng.
Trần Lăng Phong hơi nghiêng đầu, không biết vì sao, anh không muốn nhìn thấy biểu tình này của tiểu tình nhân chút nào, chỉ nói: “Gần đây anh sẽ luôn... Rất bận. Hôm nay chỉ là trở về tạm thời, sau này vẫn còn phải tiếp tục... Ra nước ngoài.”
Tô Lạc thầm trợn trắng mắt: [Ờ ờ, anh cứ bịa chuyện nữa đi!]
6
0
2 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
