0 chữ
Chương 27
Chương 27
Nhưng ngoài mặt lại ngoan ngoãn trả lời: “Là vậy à... Được rồi, vậy anh đi đường nhớ cẩn thận đó. Em sẽ ngoan ngoãn chờ anh về.”
“Ừ.” Trần Lăng Phong gật đầu, nâng tay lên xoa mái tóc đen mềm mại của tình nhân.
Tô Lạc nắm tay anh, hơi nghiêng người, cọ nhẹ khuôn mặt lên lòng bàn tay anh.
Trần Lăng Phong không khỏi lộ ra nụ cười đầy dịu dàng.
Cứ như vậy, Trần Lăng Phong nhanh chóng mặc quần áo của mình vào, chuẩn bị rời đi.
Tô Lạc đưa anh tới cửa, nâng tay chỉnh lại cà vạt giúp anh, không quên dặn dò: “Lúc em không có ở bên cạnh, anh nhớ chú ý sức khỏe đó.”
“Ừm.”
“Em sẽ nhắn tin cho anh mỗi ngày.”
“Ừm.”
“Em...” Cô cúi đầu, có chút ngượng ngùng mà nói nhỏ: “Sẽ luôn nhớ anh.”
“... Ừm.” Trần Lăng Phong vừa đáp lời, vừa nâng khuôn mặt của người trước mặt lên. Trong ánh mắt kinh ngạc của cô, anh cúi đầu, hôn nhẹ lên trán cô... Một nụ hôn không hề có tính tìиɧ ɖu͙© nào. Đây là điều cực kỳ hiếm thấy trong mối quan hệ giữa hai người.
Hoặc là nói, cơ hồ anh không hề hôn cô ngoại trừ những khi làm chuyện ấy.
Nhưng giờ phút này, anh đột nhiên lại muốn làm vậy, nên đã làm.
“Anh đi đây.” Anh áp trán mình lên trán cô, nhẹ giọng nói: “Ngoan ngoãn chờ anh trở lại nhé.”
“... Dạ.”
Sau đó, Trần Lăng Phong rời đi.
Trước khi rời đi, con số trên đầu anh cũng lặng lẽ nhảy tới 80.
Còn Tô Lạc thì...
Cô trực tiếp vọt vào trong toilet, mở vòi nước phun mạnh lên trán mình, nhân tiện còn điên cuồng rửa tay, cuối cùng tắm rửa cả người một lượt.
Không thể không nói thẳng, điều ghê tởm nhất trong chuyện chinh phục chính là cái này. Nếu còn tiếp tục như vậy, cô đoán là da của Thẩm Tĩnh sẽ bị mình lột ra mất.
Khi Trần Lăng Phong về tới nhà, Trần Kiều đang đen mặt ngồi trên sô pha ở phòng khách chờ anh.
Vừa thấy anh bước vào, ông đã bực bội hỏi: “Đi đâu đó?”
Trần Lăng Phong định dỗi lại theo bản năng, nhưng anh đột nhiên nhớ tới mấy lời thủ thỉ của tiểu tình nhân bên tai lúc trước, rồi nhìn lướt qua mẹ kế và em trai đang ngồi ở một bên.
Nhìn thì như quan tâm, nhưng hai người họ đều đang xem diễn. Vừa nghĩ tới đây, anh đã đổi thái độ mà trả lời: “Ăn cơm với mấy người từng hợp tác có mối quan hệ không tệ. Đúng rồi...”
Anh đi tới bên cạnh Trần Kiều, đặt một hộp bánh xuống bàn: “Lúc trở về nhìn thấy nên tiện tay mua. Con nhớ ba rất thích ăn loại này.”
Trần Kiều: “...”
Không thể không nói, con trai cả đột nhiên đối tốt với mình, khiến ông có chút thụ sủng nhược kinh.
Trần Kiều cúi đầu nhìn vào hộp bánh mà con trai mang về, đúng là loại bánh ông từng rất thích. Không thể không nói, điều này đã làm gợi lại chút ký ức vừa xót xa mà lại ấm áp nào đó trong lòng ông. Sắc mặt ông lập tức dịu đi, hỏi: “Ba nhớ tiệm bánh này rất đắt hàng, có phải xếp hàng lâu không?”
Trần Lăng Phong cười cười: “Cũng không đợi mất bao lâu.”
Có phải ông già bị ngốc rồi không? Thời buổi này đâu đâu cũng có bọn đầu cơ nhận xếp hàng với mua đồ hộ mà? Chỉ cần bỏ ra chút tiền thì cần gì phải tự đi xếp hàng chứ!
“... Vậy à.” Trần Kiều gật đầu, rồi đột nhiên bật cười: “Con còn ăn được nữa không? Để ba bảo chị Vương pha chút trà, ba con chúng ta tới thư phòng ăn cùng nhau nhé? Vừa ăn vừa nói chuyện, giống hệt như trước kia ấy.”
Trần Lăng Phong: “...” Đừng nói là ông già bị lẫn rồi đấy nhé? Trời tối rồi còn uống trà gì nữa? Bộ không định ngủ à?
Nhưng khi nhìn thấy sắc mặt khó coi của mẹ kế và em trai, khóe miệng anh bất giác cong lên, sảng khoái gật đầu: “Được, ba.”
Tuy thật ra anh không định nói chuyện phiếm với ông già , nhưng mà, có câu nói thế nào ấy nhỉ? À, đúng rồi: “Chỉ cần các người không vui, tôi liền vui vẻ.”
Đây chính là cái gọi là “thổi gió bên gối” đó sao?
Ha, vậy mới nói, thổi gió bên gối chưa chắc đã là chuyện xấu, bởi vì tiểu tình nhân luôn hết lòng hết dạ suy nghĩ cho anh.
“Ừ.” Trần Lăng Phong gật đầu, nâng tay lên xoa mái tóc đen mềm mại của tình nhân.
Tô Lạc nắm tay anh, hơi nghiêng người, cọ nhẹ khuôn mặt lên lòng bàn tay anh.
Trần Lăng Phong không khỏi lộ ra nụ cười đầy dịu dàng.
Cứ như vậy, Trần Lăng Phong nhanh chóng mặc quần áo của mình vào, chuẩn bị rời đi.
Tô Lạc đưa anh tới cửa, nâng tay chỉnh lại cà vạt giúp anh, không quên dặn dò: “Lúc em không có ở bên cạnh, anh nhớ chú ý sức khỏe đó.”
“Ừm.”
“Em sẽ nhắn tin cho anh mỗi ngày.”
“Ừm.”
“Em...” Cô cúi đầu, có chút ngượng ngùng mà nói nhỏ: “Sẽ luôn nhớ anh.”
“... Ừm.” Trần Lăng Phong vừa đáp lời, vừa nâng khuôn mặt của người trước mặt lên. Trong ánh mắt kinh ngạc của cô, anh cúi đầu, hôn nhẹ lên trán cô... Một nụ hôn không hề có tính tìиɧ ɖu͙© nào. Đây là điều cực kỳ hiếm thấy trong mối quan hệ giữa hai người.
Nhưng giờ phút này, anh đột nhiên lại muốn làm vậy, nên đã làm.
“Anh đi đây.” Anh áp trán mình lên trán cô, nhẹ giọng nói: “Ngoan ngoãn chờ anh trở lại nhé.”
“... Dạ.”
Sau đó, Trần Lăng Phong rời đi.
Trước khi rời đi, con số trên đầu anh cũng lặng lẽ nhảy tới 80.
Còn Tô Lạc thì...
Cô trực tiếp vọt vào trong toilet, mở vòi nước phun mạnh lên trán mình, nhân tiện còn điên cuồng rửa tay, cuối cùng tắm rửa cả người một lượt.
Không thể không nói thẳng, điều ghê tởm nhất trong chuyện chinh phục chính là cái này. Nếu còn tiếp tục như vậy, cô đoán là da của Thẩm Tĩnh sẽ bị mình lột ra mất.
Khi Trần Lăng Phong về tới nhà, Trần Kiều đang đen mặt ngồi trên sô pha ở phòng khách chờ anh.
Vừa thấy anh bước vào, ông đã bực bội hỏi: “Đi đâu đó?”
Nhìn thì như quan tâm, nhưng hai người họ đều đang xem diễn. Vừa nghĩ tới đây, anh đã đổi thái độ mà trả lời: “Ăn cơm với mấy người từng hợp tác có mối quan hệ không tệ. Đúng rồi...”
Anh đi tới bên cạnh Trần Kiều, đặt một hộp bánh xuống bàn: “Lúc trở về nhìn thấy nên tiện tay mua. Con nhớ ba rất thích ăn loại này.”
Trần Kiều: “...”
Không thể không nói, con trai cả đột nhiên đối tốt với mình, khiến ông có chút thụ sủng nhược kinh.
Trần Kiều cúi đầu nhìn vào hộp bánh mà con trai mang về, đúng là loại bánh ông từng rất thích. Không thể không nói, điều này đã làm gợi lại chút ký ức vừa xót xa mà lại ấm áp nào đó trong lòng ông. Sắc mặt ông lập tức dịu đi, hỏi: “Ba nhớ tiệm bánh này rất đắt hàng, có phải xếp hàng lâu không?”
Có phải ông già bị ngốc rồi không? Thời buổi này đâu đâu cũng có bọn đầu cơ nhận xếp hàng với mua đồ hộ mà? Chỉ cần bỏ ra chút tiền thì cần gì phải tự đi xếp hàng chứ!
“... Vậy à.” Trần Kiều gật đầu, rồi đột nhiên bật cười: “Con còn ăn được nữa không? Để ba bảo chị Vương pha chút trà, ba con chúng ta tới thư phòng ăn cùng nhau nhé? Vừa ăn vừa nói chuyện, giống hệt như trước kia ấy.”
Trần Lăng Phong: “...” Đừng nói là ông già bị lẫn rồi đấy nhé? Trời tối rồi còn uống trà gì nữa? Bộ không định ngủ à?
Nhưng khi nhìn thấy sắc mặt khó coi của mẹ kế và em trai, khóe miệng anh bất giác cong lên, sảng khoái gật đầu: “Được, ba.”
Tuy thật ra anh không định nói chuyện phiếm với ông già , nhưng mà, có câu nói thế nào ấy nhỉ? À, đúng rồi: “Chỉ cần các người không vui, tôi liền vui vẻ.”
Đây chính là cái gọi là “thổi gió bên gối” đó sao?
Ha, vậy mới nói, thổi gió bên gối chưa chắc đã là chuyện xấu, bởi vì tiểu tình nhân luôn hết lòng hết dạ suy nghĩ cho anh.
5
0
2 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
