0 chữ
Chương 25
Chương 25
Trong ảnh là một cốc cà phê kéo hoa, nói thật, kéo có hơi xấu.
Trần Lăng Phong nhướng mày, nhắn lại một tin: [Gì thế?]
Tin nhắn được trả lời rất nhanh.
[Vừa rồi em nhờ đồng nghiệp dạy làm thử cà phê kéo hoa, lần đầu tiên đã thành công rồi, tuy không được đẹp cho lắm... Đúng rồi, có phải là em đã làm phiền tới anh rồi không? Xin lỗi, em chỉ là... Mừng quá, nên mới muốn chia sẻ với anh.]
Sau đó, lại có một tin nhắn được gửi tới.
[Lần sau sẽ không như vậy nữa...]
Trần Lăng Phong im lặng, rồi nhắn lại.
[Không sao, cứ gửi đi. Khi nào rảnh anh sẽ xem, cũng không mất bao nhiêu thời gian cả.]
Ngay sau đó, anh liên tục nhận được rất nhiều tin nhắn.
[Thật ạ?]
[Tốt quá rồi.]
[Vậy thì ngày nào em cũng sẽ nhắn cho anh.]
[Em có thể gửi những hình ảnh như vậy cho anh nữa không?]
[Đúng rồi, gần đây em còn học được món mới, chờ lần sau anh tới em sẽ làm cho anh ăn.]
[Lúc trước em có chụp ảnh lại rồi, để em tìm xem.]
[(Hình ảnh)]
[(Hình ảnh)]
[(Hình ảnh)]
...
Trần Lăng Phong bị âm thanh thông báo oanh tạc làm cho có chút ngây ngốc. Nhưng khi nhìn thấy giao diện điện thoại bị thông báo tin nhắn spam, khóe miệng anh không nhịn được mà nhếch lên một cái. Sau đó, bắt đầu nghiêm túc xem tin.
Xem rồi lại xem, anh phát hiện mình có chút muốn gặp Thẩm Tĩnh.
Rồi rắm chừng mười mấy giây, Trần Lăng Phong vô cùng quyết đoán mà khởi động xe. Trước nay anh luôn là người thành thật với du͙© vọиɠ của mình.
Dù sao Thẩm Tĩnh cũng là tình nhân anh bao nuôi, mấy ngày nay anh ở trong “nhà” tới mức hậm hực luôn rồi, cần phải tới đó tìm kiếm sự an ủi. Chẳng lẽ như vậy mà cũng không được à? Đương nhiên là được rồi!
Ông ba với nhà họ Tạ cũng sẽ không nhàm chán tới mức theo dõi anh đâu, chỉ cần buổi tối về sớm một chút là được.
Kết quả là...
Khi Tô Lạc vừa tan làm về nhà và mở cửa ra, đã ngoài dự đoán nhận được một cái ôm vô cùng nhiệt tình.
Lạt mềm buộc chặt mà thôi, quả nhiên thành quả rất tốt.
Trần Lăng Phong đã sớm không còn kiên nhẫn mà ấn tiểu tình nhân của mình lên cửa, cúi đầu hôn xuống.
Trước đó, Tô Lạc đã sớm lựa chọn ủy trị, còn chọn phong cách là “Nhiệt tình như lửa”.
Chậc chậc, dù sao cũng là “Tiểu biệt thắng tân hôn”, nhiệt tình một chút hẳn là tương đối phù hợp với giả thiết nhỉ?
Sau đó, cô bắt đầu khoảng thời gian lướt điện thoại, ăn gà rán và uống nước ngọt. Hệ thống nói, ở trong đây chỉ là ý thức của cô, tức là ăn nhiều uống nhiều cũng sẽ không bị béo. Vậy nên cô cũng không cần phải khách khí.
Hai tiếng sau.
Tô Lạc trở lại cơ thể của nguyên chủ.
Cô đang mặc áo sơmi trắng của Trần Lăng Phong, bị anh trần trụi ôm từ phía sau vào lòng.
Kɧoáı ©ảʍ qua đi, Trần Lăng Phong lười biếng tựa vào đầu giường. Anh nâng tay người trong lòng lên, chậm rãi thưởng thức từng ngón tay thon dài, rồi cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên đó.
Tô Lạc: “...” Chậc, cũng may đã mua nước rửa tay loại diệt khuẩn, ghê tởm muốn chết!
Tuy chửi thầm trong lòng, nhưng cô vẫn không quên thiết lập nhân vật của mình mà nhẹ giọng hỏi: “Lăng Phong, có phải anh đang không vui không?”
“Hửm?” Giọng nói của Trần Lăng Phong có hơi khàn: “Sao em lại hỏi vậy?”
“Chỉ là cảm giác...” Tô Lạc nghiêng đầu nhìn anh, cười nói: “Nhưng hình như bây giờ anh đã khá hơn nhiều rồi.”
Trần Lăng Phong cười khẽ, dùng ngón tay niết cằm của cô một cái, đầy vẻ ngả ngớn nói: “Mỹ nhân trong lòng, đương nhiên là tâm trạng sẽ thoải mái hơn rồi.”
“Thật là...” Cô phồng má, sau đó nghiêm túc nhìn chăm chú vào anh, nhẹ giọng nói: “Em chỉ là muốn nói... Anh có gì không vui, nếu như được thì có thể nói với em. Tuy là em... Không chắc chắn có thể hiểu được, nhưng ít ra, em sẽ cố gắng an ủi anh, nghĩ cách giúp anh. Còn nữa, em tuyệt đối sẽ không nói chuyện này ra cho người khác biết.” Cô vừa nói, vừa giơ tay lên làm động tác “thề”.
Trần Lăng Phong nhướng mày, nhắn lại một tin: [Gì thế?]
Tin nhắn được trả lời rất nhanh.
[Vừa rồi em nhờ đồng nghiệp dạy làm thử cà phê kéo hoa, lần đầu tiên đã thành công rồi, tuy không được đẹp cho lắm... Đúng rồi, có phải là em đã làm phiền tới anh rồi không? Xin lỗi, em chỉ là... Mừng quá, nên mới muốn chia sẻ với anh.]
Sau đó, lại có một tin nhắn được gửi tới.
[Lần sau sẽ không như vậy nữa...]
Trần Lăng Phong im lặng, rồi nhắn lại.
[Không sao, cứ gửi đi. Khi nào rảnh anh sẽ xem, cũng không mất bao nhiêu thời gian cả.]
Ngay sau đó, anh liên tục nhận được rất nhiều tin nhắn.
[Thật ạ?]
[Tốt quá rồi.]
[Vậy thì ngày nào em cũng sẽ nhắn cho anh.]
[Em có thể gửi những hình ảnh như vậy cho anh nữa không?]
[Lúc trước em có chụp ảnh lại rồi, để em tìm xem.]
[(Hình ảnh)]
[(Hình ảnh)]
[(Hình ảnh)]
...
Trần Lăng Phong bị âm thanh thông báo oanh tạc làm cho có chút ngây ngốc. Nhưng khi nhìn thấy giao diện điện thoại bị thông báo tin nhắn spam, khóe miệng anh không nhịn được mà nhếch lên một cái. Sau đó, bắt đầu nghiêm túc xem tin.
Xem rồi lại xem, anh phát hiện mình có chút muốn gặp Thẩm Tĩnh.
Rồi rắm chừng mười mấy giây, Trần Lăng Phong vô cùng quyết đoán mà khởi động xe. Trước nay anh luôn là người thành thật với du͙© vọиɠ của mình.
Dù sao Thẩm Tĩnh cũng là tình nhân anh bao nuôi, mấy ngày nay anh ở trong “nhà” tới mức hậm hực luôn rồi, cần phải tới đó tìm kiếm sự an ủi. Chẳng lẽ như vậy mà cũng không được à? Đương nhiên là được rồi!
Kết quả là...
Khi Tô Lạc vừa tan làm về nhà và mở cửa ra, đã ngoài dự đoán nhận được một cái ôm vô cùng nhiệt tình.
Lạt mềm buộc chặt mà thôi, quả nhiên thành quả rất tốt.
Trần Lăng Phong đã sớm không còn kiên nhẫn mà ấn tiểu tình nhân của mình lên cửa, cúi đầu hôn xuống.
Trước đó, Tô Lạc đã sớm lựa chọn ủy trị, còn chọn phong cách là “Nhiệt tình như lửa”.
Chậc chậc, dù sao cũng là “Tiểu biệt thắng tân hôn”, nhiệt tình một chút hẳn là tương đối phù hợp với giả thiết nhỉ?
Sau đó, cô bắt đầu khoảng thời gian lướt điện thoại, ăn gà rán và uống nước ngọt. Hệ thống nói, ở trong đây chỉ là ý thức của cô, tức là ăn nhiều uống nhiều cũng sẽ không bị béo. Vậy nên cô cũng không cần phải khách khí.
Tô Lạc trở lại cơ thể của nguyên chủ.
Cô đang mặc áo sơmi trắng của Trần Lăng Phong, bị anh trần trụi ôm từ phía sau vào lòng.
Kɧoáı ©ảʍ qua đi, Trần Lăng Phong lười biếng tựa vào đầu giường. Anh nâng tay người trong lòng lên, chậm rãi thưởng thức từng ngón tay thon dài, rồi cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên đó.
Tô Lạc: “...” Chậc, cũng may đã mua nước rửa tay loại diệt khuẩn, ghê tởm muốn chết!
Tuy chửi thầm trong lòng, nhưng cô vẫn không quên thiết lập nhân vật của mình mà nhẹ giọng hỏi: “Lăng Phong, có phải anh đang không vui không?”
“Hửm?” Giọng nói của Trần Lăng Phong có hơi khàn: “Sao em lại hỏi vậy?”
“Chỉ là cảm giác...” Tô Lạc nghiêng đầu nhìn anh, cười nói: “Nhưng hình như bây giờ anh đã khá hơn nhiều rồi.”
Trần Lăng Phong cười khẽ, dùng ngón tay niết cằm của cô một cái, đầy vẻ ngả ngớn nói: “Mỹ nhân trong lòng, đương nhiên là tâm trạng sẽ thoải mái hơn rồi.”
“Thật là...” Cô phồng má, sau đó nghiêm túc nhìn chăm chú vào anh, nhẹ giọng nói: “Em chỉ là muốn nói... Anh có gì không vui, nếu như được thì có thể nói với em. Tuy là em... Không chắc chắn có thể hiểu được, nhưng ít ra, em sẽ cố gắng an ủi anh, nghĩ cách giúp anh. Còn nữa, em tuyệt đối sẽ không nói chuyện này ra cho người khác biết.” Cô vừa nói, vừa giơ tay lên làm động tác “thề”.
6
0
2 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
