0 chữ
Chương 24
Chương 24
Trần Kiều đi ngang qua nhìn thấy bộ dạng này của anh thì lập tức xụ mặt, mắng: “Ngồi không ra ngồi, mau bỏ chân xuống!”
Trần Lăng Phong không có phản ứng gì, anh coi như là mình không nghe thấy.
Gần đây, vì để tỏ vẻ hợp tác nên anh vẫn luôn ở lỳ trong “nhà”. Trước giờ, anh ghét nhất là phải ở đây, coi như có miễn cưỡng ở lại thì cơ hồ cũng không có giao lưu gì với những người khác.
Anh hờ hững với ông ba Trần Kiều của mình, đến nỗi mẹ kế và “em trai bảo bối”, nói tóm lại chỉ có một câu: “Làm như không thấy!”
“Bỏ chân xuống cho ba!” Trần Kiều lại hô lên một câu.
Lúc này Trần Lăng Phong mới bỏ chân xuống, nhưng sau đó anh lại bắt chéo hai chân lên, bắt đầu rung đùi.
Trần Kiều thấy bộ dạng này của con trai, liền cảm giác như huyết áp của mình muốn tăng vọt, vì thế ông lại mắng: “Cả ngày chỉ biết ru rú trong nhà, chẳng lẽ con không có chuyện gì khác để làm sao?”
Trần Lăng Phong thầm trợn trắng mắt, nghĩ: [Người bảo tôi phải thành thật một chút trước khi đính hôn không phải là ba sao? Vậy mà giờ ngứa mắt khi thấy tôi ở nhà cả ngày cũng là ba. Ông già rồi chứ đâu phải là thiếu nữ đang tuổi xuân thì đâu, thay đổi xoành xoạch như vậy mà không sợ bị ghét à? Ông già chết tiệt!]
Đúng lúc này, điện thoại đang nằm trên ghế sô pha của anh vang lên.
Trần Lăng Phong tùy tay cầm lên nhìn thoáng qua, sau đó...
Bàn tay anh khẽ siết chặt điện thoại.
Anh đứng lên, nhặt áo khoác trên sô pha khoác lên lai, bước nhanh về phía cửa.
Trần Kiều hỏi: “Con đi đâu đó?”
Trần Lăng Phong quay đầu, nhún vai, thờ ơ đáp: “Không phải ba chê tôi ăn không ngồi rồi à? Nên tôi ra ngoài tìm chuyện làm ăn đây.”
Trần Kiều: “...” Mẹ nó cứ làm ăn!
Nhưng người ghét bỏ nó ở nhà là ông, ông không thể tự vả mặt chính mình được. Vì thế Trần Kiều chỉ có thể nói: “Buổi tối nhớ về sớm chút, không được lêu lổng bên ngoài!”
“Biết rồi.” Trần Lăng Phong quay người, tùy ý phất tay rồi lập tức bước ra ngoài.
Trần Kiều tức tới mức trừng mắt.
Lư Uyển Phương – vợ hai của Trần Kiều, mẹ kế Trần Lăng Phong, vẫn luôn núp trong chỗ nhìn một màn này cũng đi tới bên cạnh chồng mình, vừa xoa ngực giúp ông, vừa mềm giọng khuyên chủ: “Đây cũng không phải là lần đầu tiên Lăng Phong không nghe lời rồi. Anh nghĩ thoáng ra chút đi, đừng để tức giận hại mình.”
Trần Kiều nhìn vợ mình, không nói chuyện.
Ông cũng không ngốc, lời này trông thì có vẻ như đang khuyên nhưng thực chất là đang châm ngòi ly gián, ngay cả kẻ ngốc cũng nghe ra được. Nhưng dù sao đây cũng là mẹ của con trai út mình, ông vẫn phải cho bà ta chút thể diện, nên không trực tiếp vạch trần khiến bà ta khó xử.
“Đúng rồi, Lăng Hải vừa mới gọi điện nói với em, gần đây hạng mục của nó đang có bước đột phá không tệ.” Lư Uyển Phương liếc nhìn vẻ mặt chồng mình rồi nói thêm.
“Thế à?” Nhắc tới con trai út, sắc mặt Trần Kiều lập tức dịu đi không ít. Ông coi trọng cả hai đứa con trai của mình. Nói đúng hơn, ông nghiêm khắc với Trần Lăng Phong là vì rất kỳ vọng vào nó.
Lúc trước, nếu không phải vì Lư Uyển Phương có thai, ông đã không cưới bà ta vào cửa. Suy cho cùng, ông chỉ không mong Trần Lăng Hải trở thành con ngoài giá thú.
Tuy trong lòng ông thiên hướng muốn chọn Trần Lăng Phong làm người thừa kế, nhưng cũng đã sớm có tính toán cho tương lai của con trai út. Tóm lại, ông sẽ khiến nó sống sung sướиɠ cả đời không cần lo chuyện cơm ăn áo mặt. Đáng tiếc, mặc kệ là con cả hay con út, dường như đều không vừa lòng với sự sắp xếp của ông. Điều này khiến Trần Kiều có chút đau đầu.
Mặc kệ Trần Kiều đang đau đầu vì nỗi lo của “người có tiền”, Trần Lăng Phong vừa ra khỏi “nhà” đã nhanh chóng đi về phía chiếc xe của mình đang đầu trong gara. Vừa kéo cửa xe ra ngồi vào, anh đã không chờ nổi mà lấy điện thoại ra.
[(Hình ảnh) Học được kỹ năng mới!]
Trần Lăng Phong không có phản ứng gì, anh coi như là mình không nghe thấy.
Gần đây, vì để tỏ vẻ hợp tác nên anh vẫn luôn ở lỳ trong “nhà”. Trước giờ, anh ghét nhất là phải ở đây, coi như có miễn cưỡng ở lại thì cơ hồ cũng không có giao lưu gì với những người khác.
Anh hờ hững với ông ba Trần Kiều của mình, đến nỗi mẹ kế và “em trai bảo bối”, nói tóm lại chỉ có một câu: “Làm như không thấy!”
“Bỏ chân xuống cho ba!” Trần Kiều lại hô lên một câu.
Lúc này Trần Lăng Phong mới bỏ chân xuống, nhưng sau đó anh lại bắt chéo hai chân lên, bắt đầu rung đùi.
Trần Kiều thấy bộ dạng này của con trai, liền cảm giác như huyết áp của mình muốn tăng vọt, vì thế ông lại mắng: “Cả ngày chỉ biết ru rú trong nhà, chẳng lẽ con không có chuyện gì khác để làm sao?”
Đúng lúc này, điện thoại đang nằm trên ghế sô pha của anh vang lên.
Trần Lăng Phong tùy tay cầm lên nhìn thoáng qua, sau đó...
Bàn tay anh khẽ siết chặt điện thoại.
Anh đứng lên, nhặt áo khoác trên sô pha khoác lên lai, bước nhanh về phía cửa.
Trần Kiều hỏi: “Con đi đâu đó?”
Trần Lăng Phong quay đầu, nhún vai, thờ ơ đáp: “Không phải ba chê tôi ăn không ngồi rồi à? Nên tôi ra ngoài tìm chuyện làm ăn đây.”
Trần Kiều: “...” Mẹ nó cứ làm ăn!
Nhưng người ghét bỏ nó ở nhà là ông, ông không thể tự vả mặt chính mình được. Vì thế Trần Kiều chỉ có thể nói: “Buổi tối nhớ về sớm chút, không được lêu lổng bên ngoài!”
Trần Kiều tức tới mức trừng mắt.
Lư Uyển Phương – vợ hai của Trần Kiều, mẹ kế Trần Lăng Phong, vẫn luôn núp trong chỗ nhìn một màn này cũng đi tới bên cạnh chồng mình, vừa xoa ngực giúp ông, vừa mềm giọng khuyên chủ: “Đây cũng không phải là lần đầu tiên Lăng Phong không nghe lời rồi. Anh nghĩ thoáng ra chút đi, đừng để tức giận hại mình.”
Trần Kiều nhìn vợ mình, không nói chuyện.
Ông cũng không ngốc, lời này trông thì có vẻ như đang khuyên nhưng thực chất là đang châm ngòi ly gián, ngay cả kẻ ngốc cũng nghe ra được. Nhưng dù sao đây cũng là mẹ của con trai út mình, ông vẫn phải cho bà ta chút thể diện, nên không trực tiếp vạch trần khiến bà ta khó xử.
“Đúng rồi, Lăng Hải vừa mới gọi điện nói với em, gần đây hạng mục của nó đang có bước đột phá không tệ.” Lư Uyển Phương liếc nhìn vẻ mặt chồng mình rồi nói thêm.
Lúc trước, nếu không phải vì Lư Uyển Phương có thai, ông đã không cưới bà ta vào cửa. Suy cho cùng, ông chỉ không mong Trần Lăng Hải trở thành con ngoài giá thú.
Tuy trong lòng ông thiên hướng muốn chọn Trần Lăng Phong làm người thừa kế, nhưng cũng đã sớm có tính toán cho tương lai của con trai út. Tóm lại, ông sẽ khiến nó sống sung sướиɠ cả đời không cần lo chuyện cơm ăn áo mặt. Đáng tiếc, mặc kệ là con cả hay con út, dường như đều không vừa lòng với sự sắp xếp của ông. Điều này khiến Trần Kiều có chút đau đầu.
Mặc kệ Trần Kiều đang đau đầu vì nỗi lo của “người có tiền”, Trần Lăng Phong vừa ra khỏi “nhà” đã nhanh chóng đi về phía chiếc xe của mình đang đầu trong gara. Vừa kéo cửa xe ra ngồi vào, anh đã không chờ nổi mà lấy điện thoại ra.
[(Hình ảnh) Học được kỹ năng mới!]
5
0
2 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
