0 chữ
Chương 23
Chương 23
“Hửm?” Tô Lạc lộ ra biểu tình kinh ngạc, hỏi lại: “Trông không giống sao?” Cô vừa nói vừa mỉm cười đầy ngọt ngào: “Tôi còn cảm thấy vẻ hạnh phúc của mình được biểu hiện rất rõ nữa chứ.”
Tạ Du “Ồ” một tiếng, gật đầu: “Cũng không phải là không giống.” Chỉ là anh lười nghĩ sang hướng đó mà thôi. Suy cho cùng, họ chỉ là đồng nghiệp bình thường.
Nếu là vậy, bình thường cô nghiêm túc quan sát anh, đoán chừng cũng là vì học trộm cách pha cà phê rồi sau đó cho bạn trai mình một bất ngờ.
Như vậy rất tốt. Nói thật, khi phát hiện ra cô cẩn thận quan sát mình, anh còn có hơi lo lắng. Bởi vì từ chối đồng nghiệp là chuyện rất phiền toái.
Anh đã từng vì vậy mà từ bỏ mất một công việc.
Anh tự nhận là bình thường mình không làm ra chuyện gì gây chú ý, nhưng người ta lại tỏ tình với anh, anh cũng đâu còn cách nào khác nữa?
Đã bị từ chối lại còn không chịu từ bỏ, trong lúc làm việc còn dùng cái loại ánh mắt “mong manh đáng thương” nhìn mình, khiến anh nổi hết da gà. Chuyện này còn khiến cho các đồng nghiệp khác âm thầm bàn tán không ngừng, khiến anh không thể tiếp tục làm việc ở đó được nữa.
Nếu Thẩm Tĩnh có thể nói thẳng ra chuyện mình có bạn trai, có thể thấy là cô xem anh như đồng nghiệp bình thường. Như vậy rất tốt, anh rất thích loại quan hệ đồng nghiệp bình thường này.
55 -> 60.
Tô Lạc nương theo động tác xoay người mà yên lặng cong môi.
Ha, sao cô có thể không nhìn ra được chứ? Loại người như Tạ Du trông thì ôn hòa, nhưng thật ra trong lòng lại rất kiêu ngạo.
Chủ động lấy lòng sao? Không không không, đây chắc chắn là quyết định sai lầm!
Thứ nhất, cô chỉ muốn kéo độ hảo cảm của anh ấy lên 80, đúng là không có ý định công lược.
Thứ hai, loại người có độ cảnh giác cao này rất dễ hiểu lầm các cô gái đối xử không tệ với mình đang yêu thầm mình. Cho nên, muốn tiến gần thêm một bước, nhất định phải khiến anh ấy chủ động thả lỏng cảnh giác.
Thứ ba, ai cũng có lòng hiếu kỳ.
Nếu độ hảo cảm của Tạ Du đã lên tới 60, chứng tỏ anh ấy đã có hứng thú muốn tìm hiểu cô. Khi một người đã có du͙© vọиɠ, sơ hở cũng theo đó mà xuất hiện.
Một khi để cô bắt được sơ hở, anh ấy liền xong đời!
[Cho nên, sau này anh cứ ngoan ngoãn làm người công cụ để tôi kéo hảo cảm đi, anh Tạ!]
...
Trần Lăng Phong cảm thấy hôm nay mình có hơi nôn nóng.
Bởi vì có hôn ước với nhà họ Tạ, nên anh đã “bãi chức” của một vị tình nhân, lại thêm... Hơn một tuần không gặp Thẩm Tĩnh.
Trong khoảng thời gian này, anh vẫn luôn giữ lời hứa, cách ngày sẽ gửi cho cô một tin nhắn thông báo “Bình an”, sau khi nhận được, cô cũng sẽ đáp lại. Nhưng, chỉ thế mà thôi.
Không sai, chỉ thế mà thôi!
Rõ ràng đã không gặp nhau nhiều ngày, vậy mà cô lại không hề chủ động hỏi thăm lời nào.
Ha, đúng là phụ nữ!
Trước giờ, anh vẫn thường xuyên làm lơ họ nhiều ngày hoặc thậm chí là nhiều tuần, dù sao anh còn có các tình nhân khác, hoạt động về đêm cũng rất phong phú.
Cũng vì để dễ bề làm lơ, nên lúc vừa mới “quen nhau”, anh đã nói rõ với Thẩm Tĩnh, bảo cô không có việc gì thì đừng gọi điện hay nhắn tin cho mình. Vì anh rất bận, cũng không thích bị quấy rầy.
Anh hệt như một đứa nhỏ tùy hứng, thích làm gì thì làm.
Anh ghét cảm giác bị gò bó, nhưng khi không có ai quan tâm, anh lại cảm thấy như mình bị ngó lơ.
Trần Lăng Phong nhìn điện thoại không hề có thông báo tin nhắn gì kia, rồi xụ mặt ném nó lên sô pha, cũng tiện đà mà gác chân lên bàn trà trước mặt. Anh ngửa người ra sau, nâng hai tay lên ôm lấy cái ót, đôi mắt nhìn chằm chằm vào trần nhà, rồi dần thất thần.
Anh nghĩ: [Thẩm Tĩnh là một tình nhân không đủ tiêu chuẩn, đã lấy tiền rồi mà còn không chịu làm việc cho tốt, không biết thỏa mãn nhu cầu cá nhân của mình chút nào. Phải trừ tiền mới được, trừ ngay vào tháng sau. Nhưng nếu trước đó cô ấy có thể cải thiện lại biểu hiện của mình, thì cũng không tới mức không thể tha thứ...]
Tạ Du “Ồ” một tiếng, gật đầu: “Cũng không phải là không giống.” Chỉ là anh lười nghĩ sang hướng đó mà thôi. Suy cho cùng, họ chỉ là đồng nghiệp bình thường.
Nếu là vậy, bình thường cô nghiêm túc quan sát anh, đoán chừng cũng là vì học trộm cách pha cà phê rồi sau đó cho bạn trai mình một bất ngờ.
Như vậy rất tốt. Nói thật, khi phát hiện ra cô cẩn thận quan sát mình, anh còn có hơi lo lắng. Bởi vì từ chối đồng nghiệp là chuyện rất phiền toái.
Anh đã từng vì vậy mà từ bỏ mất một công việc.
Anh tự nhận là bình thường mình không làm ra chuyện gì gây chú ý, nhưng người ta lại tỏ tình với anh, anh cũng đâu còn cách nào khác nữa?
Nếu Thẩm Tĩnh có thể nói thẳng ra chuyện mình có bạn trai, có thể thấy là cô xem anh như đồng nghiệp bình thường. Như vậy rất tốt, anh rất thích loại quan hệ đồng nghiệp bình thường này.
55 -> 60.
Tô Lạc nương theo động tác xoay người mà yên lặng cong môi.
Ha, sao cô có thể không nhìn ra được chứ? Loại người như Tạ Du trông thì ôn hòa, nhưng thật ra trong lòng lại rất kiêu ngạo.
Chủ động lấy lòng sao? Không không không, đây chắc chắn là quyết định sai lầm!
Thứ nhất, cô chỉ muốn kéo độ hảo cảm của anh ấy lên 80, đúng là không có ý định công lược.
Thứ ba, ai cũng có lòng hiếu kỳ.
Nếu độ hảo cảm của Tạ Du đã lên tới 60, chứng tỏ anh ấy đã có hứng thú muốn tìm hiểu cô. Khi một người đã có du͙© vọиɠ, sơ hở cũng theo đó mà xuất hiện.
Một khi để cô bắt được sơ hở, anh ấy liền xong đời!
[Cho nên, sau này anh cứ ngoan ngoãn làm người công cụ để tôi kéo hảo cảm đi, anh Tạ!]
...
Trần Lăng Phong cảm thấy hôm nay mình có hơi nôn nóng.
Bởi vì có hôn ước với nhà họ Tạ, nên anh đã “bãi chức” của một vị tình nhân, lại thêm... Hơn một tuần không gặp Thẩm Tĩnh.
Trong khoảng thời gian này, anh vẫn luôn giữ lời hứa, cách ngày sẽ gửi cho cô một tin nhắn thông báo “Bình an”, sau khi nhận được, cô cũng sẽ đáp lại. Nhưng, chỉ thế mà thôi.
Rõ ràng đã không gặp nhau nhiều ngày, vậy mà cô lại không hề chủ động hỏi thăm lời nào.
Ha, đúng là phụ nữ!
Trước giờ, anh vẫn thường xuyên làm lơ họ nhiều ngày hoặc thậm chí là nhiều tuần, dù sao anh còn có các tình nhân khác, hoạt động về đêm cũng rất phong phú.
Cũng vì để dễ bề làm lơ, nên lúc vừa mới “quen nhau”, anh đã nói rõ với Thẩm Tĩnh, bảo cô không có việc gì thì đừng gọi điện hay nhắn tin cho mình. Vì anh rất bận, cũng không thích bị quấy rầy.
Anh hệt như một đứa nhỏ tùy hứng, thích làm gì thì làm.
Anh ghét cảm giác bị gò bó, nhưng khi không có ai quan tâm, anh lại cảm thấy như mình bị ngó lơ.
Trần Lăng Phong nhìn điện thoại không hề có thông báo tin nhắn gì kia, rồi xụ mặt ném nó lên sô pha, cũng tiện đà mà gác chân lên bàn trà trước mặt. Anh ngửa người ra sau, nâng hai tay lên ôm lấy cái ót, đôi mắt nhìn chằm chằm vào trần nhà, rồi dần thất thần.
Anh nghĩ: [Thẩm Tĩnh là một tình nhân không đủ tiêu chuẩn, đã lấy tiền rồi mà còn không chịu làm việc cho tốt, không biết thỏa mãn nhu cầu cá nhân của mình chút nào. Phải trừ tiền mới được, trừ ngay vào tháng sau. Nhưng nếu trước đó cô ấy có thể cải thiện lại biểu hiện của mình, thì cũng không tới mức không thể tha thứ...]
5
0
2 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
