0 chữ
Chương 22
Chương 22
“Tốt lắm!” Tô Lạc thu tay về, đầy vẻ tự tin mà hơi siết nhẹ tay mình, nhân tiện thoáng liếc qua đỉnh đầu Tạ Du.
50 -> 55.
Ha, xem ra suy đoán của cô không sai.
Trải qua mấy ngày quan sát, cô xác định Tạ Du thuộc về nhóm người có gia đình giàu có. Nói đơn giản chính là: “Tôi có tiền, nhưng tôi sống không vui vẻ gì. Tôi chỉ muốn theo đuổi ước mơ của mình!”
So với lối tư duy kiểu cũ, anh ấy càng thích thay đổi và khiêu chiến giới hạn hơn. Cũng thuộc vào kiểu chờ mong một ngày nào đó, cuộc đời này sẽ mang tới cho mình chút niềm vui bất ngờ.
Cho nên, anh ấy mới vui vẻ chấp nhận lần đánh cược này.
Thắng thua không quan trọng, quan trọng là chuyện này khiến anh ấy cảm thấy thú vị.
Như vậy là đủ rồi.
Ngày kế, như Tô Lạc đã đoán, lần đánh cược này kết thúc bằng sự thất bại của cô.
Trong nháy mắt khi Trì Xán bước vào cửa, người đang đứng trong quầy – Tô Lạc lập tức ngồi xổm xuống, phát ra một tiếng than dài.
Sau đó cô nghiêng đầu nhìn Tạ Du đang mỉm cười nhìn mình chăm chú, tỏ vẻ rối rắm nói: “Anh lợi hại quá rồi đó... Vậy mà cũng tính được sao?”
“Đã chơi thì phải chịu.” Tạ Du mỉm cười: “Cho nên, tôi có thể tùy tiện chọn các loại cà phê trên thực đơn, đúng không?”
“... Làm ơn hãy nương tay!”
Tạ Du chỉ cười không nói.
Tô Lạc vì thế mà làm ra vẻ rối rắm, sau đó đứng lên đi “tiếp khách”. Tới khi cô trở lại, Tạ Du đã chọn xong. Tuy vừa rồi anh ấy tỏ vẻ “Phải làm cô ra chút máu”, nhưng cuối cùng vẫn rất nương tay mà chọn một loại cà phê có giá tầm trung.
“Cảm ơn anh Tạ, anh Tạ tốt nhất thiên hạ!” Tô Lạc lộ vẻ vui mừng nói cảm ơn.
Tạ Du đen mặt: “Chỉ vì cái này mà cô gọi tôi là anh à?”
“He he!” Tô Lạc giơ ngón tay cái, ý bảo mình hoàn toàn có thể vì năm đấu gạo mà khom lưng, hơn nữa không hề thấy thẹn chút nào.
Tạ Du: “...”
Lúc sau, hai người chọn khoảng thời gian rảnh rỗi mà bắt đầu thực hiện theo những gì đã đánh cược.
Tô Lạc ngồi xổm dưới tủ ly tách, bắt đầu lục lọi mấy túi cà phê mà Tạ Du đã rang. Cô lôi từng túi ra xem, vừa xem vừa thì thầm than vãn: “Sao anh không viết tiếng Trung, viết toàn tiếng Anh không à, nhìn thôi đã thấy mệt rồi!”
“Cần hỗ trợ không?” Tạ Du cũng ngồi xổm xuống, rất có hứng thú mà nhìn động tác của cô.
“Không cần!” Tô Lạc nghiêm túc nhìn lại cẩn thận, cuối cùng lấy một cái túi từ trong đó ra: “Cái này đúng không?”
Tạ Du nhìn lướt qua, gật đầu: “Đúng rồi.”
“Tốt lắm!” Tô Lạc đứng lên, bắt đầu học theo động tác thường ngày của Tạ Du mà làm lại ra hình ra dáng.
Tạ Du nhìn, nhìn rồi sau đó nhướng mày. Anh có thể nhìn ra được, động tác của cô còn hơi lóng ngóng, đúng là lần đầu tiên làm chuyện này. Nhưng lạ thật, vậy mà cô lại làm không tệ. Ít nhất ở những bước then chốt, cô cũng không phạm phải sai sót gì đáng kể.
Cà phê được nghiền nát vừa phải.
Nhiệt độ và lượng nước được cân chỉnh chính xác.
Thời gian chiết xuất cũng vừa đúng.
Ba bước quan trọng và khó nhất này, cô làm không sai bước nào.
Có thể thấy được, bình thường đúng là có cẩn thận quan sát động tác của anh.
Cuối cùng, Tô Lạc cũng làm ra được một cốc cà phê, tuy không quá hoàn mỹ, nhưng lại nhỉnh hơn một chút so với người mới làm lần đầu.
Tạ Du bưng cốc lên, hơi lay nhẹ một chút, rồi nhấp một hớp.
“Thế nào?” Tô Lạc nhìn anh với đôi mắt sáng lấp lánh.
Tạ Du nhấm nháp hương vị trong miệng, cuối cùng chậm rãi gật đầu: “Đạt.”
“Tốt quá rồi!” Tô Lạc lập tức mỉm cười: “Vậy thì tôi có thể yên tâm pha cho bạn trai uống rồi.”
Động tác cầm cốc của Tạ Du hơi khựng lại, nghiêng đầu hỏi: “Cô có bạn trai à?”
50 -> 55.
Ha, xem ra suy đoán của cô không sai.
Trải qua mấy ngày quan sát, cô xác định Tạ Du thuộc về nhóm người có gia đình giàu có. Nói đơn giản chính là: “Tôi có tiền, nhưng tôi sống không vui vẻ gì. Tôi chỉ muốn theo đuổi ước mơ của mình!”
So với lối tư duy kiểu cũ, anh ấy càng thích thay đổi và khiêu chiến giới hạn hơn. Cũng thuộc vào kiểu chờ mong một ngày nào đó, cuộc đời này sẽ mang tới cho mình chút niềm vui bất ngờ.
Cho nên, anh ấy mới vui vẻ chấp nhận lần đánh cược này.
Thắng thua không quan trọng, quan trọng là chuyện này khiến anh ấy cảm thấy thú vị.
Như vậy là đủ rồi.
Ngày kế, như Tô Lạc đã đoán, lần đánh cược này kết thúc bằng sự thất bại của cô.
Sau đó cô nghiêng đầu nhìn Tạ Du đang mỉm cười nhìn mình chăm chú, tỏ vẻ rối rắm nói: “Anh lợi hại quá rồi đó... Vậy mà cũng tính được sao?”
“Đã chơi thì phải chịu.” Tạ Du mỉm cười: “Cho nên, tôi có thể tùy tiện chọn các loại cà phê trên thực đơn, đúng không?”
“... Làm ơn hãy nương tay!”
Tạ Du chỉ cười không nói.
Tô Lạc vì thế mà làm ra vẻ rối rắm, sau đó đứng lên đi “tiếp khách”. Tới khi cô trở lại, Tạ Du đã chọn xong. Tuy vừa rồi anh ấy tỏ vẻ “Phải làm cô ra chút máu”, nhưng cuối cùng vẫn rất nương tay mà chọn một loại cà phê có giá tầm trung.
“Cảm ơn anh Tạ, anh Tạ tốt nhất thiên hạ!” Tô Lạc lộ vẻ vui mừng nói cảm ơn.
“He he!” Tô Lạc giơ ngón tay cái, ý bảo mình hoàn toàn có thể vì năm đấu gạo mà khom lưng, hơn nữa không hề thấy thẹn chút nào.
Tạ Du: “...”
Lúc sau, hai người chọn khoảng thời gian rảnh rỗi mà bắt đầu thực hiện theo những gì đã đánh cược.
Tô Lạc ngồi xổm dưới tủ ly tách, bắt đầu lục lọi mấy túi cà phê mà Tạ Du đã rang. Cô lôi từng túi ra xem, vừa xem vừa thì thầm than vãn: “Sao anh không viết tiếng Trung, viết toàn tiếng Anh không à, nhìn thôi đã thấy mệt rồi!”
“Cần hỗ trợ không?” Tạ Du cũng ngồi xổm xuống, rất có hứng thú mà nhìn động tác của cô.
“Không cần!” Tô Lạc nghiêm túc nhìn lại cẩn thận, cuối cùng lấy một cái túi từ trong đó ra: “Cái này đúng không?”
Tạ Du nhìn lướt qua, gật đầu: “Đúng rồi.”
Tạ Du nhìn, nhìn rồi sau đó nhướng mày. Anh có thể nhìn ra được, động tác của cô còn hơi lóng ngóng, đúng là lần đầu tiên làm chuyện này. Nhưng lạ thật, vậy mà cô lại làm không tệ. Ít nhất ở những bước then chốt, cô cũng không phạm phải sai sót gì đáng kể.
Cà phê được nghiền nát vừa phải.
Nhiệt độ và lượng nước được cân chỉnh chính xác.
Thời gian chiết xuất cũng vừa đúng.
Ba bước quan trọng và khó nhất này, cô làm không sai bước nào.
Có thể thấy được, bình thường đúng là có cẩn thận quan sát động tác của anh.
Cuối cùng, Tô Lạc cũng làm ra được một cốc cà phê, tuy không quá hoàn mỹ, nhưng lại nhỉnh hơn một chút so với người mới làm lần đầu.
Tạ Du bưng cốc lên, hơi lay nhẹ một chút, rồi nhấp một hớp.
“Thế nào?” Tô Lạc nhìn anh với đôi mắt sáng lấp lánh.
Tạ Du nhấm nháp hương vị trong miệng, cuối cùng chậm rãi gật đầu: “Đạt.”
“Tốt quá rồi!” Tô Lạc lập tức mỉm cười: “Vậy thì tôi có thể yên tâm pha cho bạn trai uống rồi.”
Động tác cầm cốc của Tạ Du hơi khựng lại, nghiêng đầu hỏi: “Cô có bạn trai à?”
6
0
2 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
