0 chữ
Chương 17
Chương 17
Hai nhân viên duy nhất trong tiệm – pha chế và phục vụ liếc nhìn nhau một cái. Người trước ôn tồn lễ độ, người sau mỉm cười dịu dàng động lòng người. Hai người chỉ liếc nhau một cái, đã có quyết định.
“Xin chào, Thẩm Tĩnh.” Người thanh niên tuấn tú cao ráo nhưng không hề gầy yếu chủ động vươn tay với Tô Lạc.
“Xin chào, Tạ Du.” Tô Lạc mỉm cười nắm lại.
Về phần “Tiểu xxx” gì đó thì thôi bỏ đi, bọn họ còn chưa thân tới mức ấy.
Tô Lạc cũng không vội vàng lôi kéo làm quen. Khỏi nghĩ cũng biết, kiểu người “soái ca” như này chắc chắn trước giờ luôn có không ít người tới gần. Cho dù muốn kéo hảo cảm thì cũng không thể “nhạt nhòa trong biển người” được.
Càng miễn bàn, trước nay thứ càng dễ có được thì sẽ càng không được quý trọng.
Từ nay về sau còn có rất nhiều thời gian, cô cứ từ từ là được.
Người công cụ “được liếʍ chính” – Trần Lăng Phong, độ hảo cảm đã tăng lên tới 75 điểm, thành quả hệt như “dựng sào thấy bóng”. Vậy mà anh ta lại chủ động hỏi han ân cần, tuy cách hỏi thăm rất là... Khó tả.
(Dựng sào thấy bóng: Hiệu giả nhanh chóng, kết quả rõ rệt.)
“Gần đây còn đủ tiền tiêu không?”
“Đủ.” Tô Lạc gật đầu rồi nói: “Thật ra anh không cần tháng nào cũng chuyển cho em nhiều tiền như vậy đâu, anh nên chừa lại cho mình một chút đi. Bây giờ em đã bắt đầu đi làm rồi, bởi vì vẫn luôn ở trong nhà anh nên không mất tiền thuê nhà. Em có lương tháng là đã hoàn toàn đủ dùng rồi.”
Trần Lăng Phong: “...”
Trong lúc nhất thời, anh không hiểu được đối phương đang muốn chơi trò gì. Khoảng thời gian trước, anh vô cùng hào phóng tăng thêm tiền lương cho cô, nhưng cô lại không nói gì, cũng không dùng hành động thực tế để cảm ơn anh như các tình nhân khác.
Cho nên sau khi chờ được mấy ngày, anh đã chủ động dò hỏi. Nếu như cô cảm thấy thiếu, anh sẽ rủa thầm trong lòng là cô tham lam, nhưng không phải là không thể hào phóng tăng thêm một chút.
Nhưng mà... Câu trả lời của cô hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của anh.
Cuối cùng, anh chỉ nói: “Anh đưa em thì em cứ nhận lấy.”
Dưới ánh nhìn chăm chú của Trần Lăng Phong, Tô Lạc gật đầu.
Đây chính là một cái “bẫy” cô để lại trong mối quan hệ này, cũng coi như là chuẩn bị trước cho tương lai. Nhưng cũng không vội, hiện tại chưa tới lúc để vạch trần mọi chuyện.
Ngay sau đó, Trần Lăng Phong lại nói: “Trong khoảng thời gian tới, đại khái là tầm một tháng, anh sẽ không tới đây.”
Đôi đũa trong tay Tô Lạc thoáng dừng lại, cô ngẩng đầu hỏi: “Anh bận chuyện gì à?”
“Ừm, đi công tác.” Trần Lăng Phong thuận miệng trả lời: “Tập đoàn có việc, anh phải ra nước ngoài một chuyến.”
Tô Lạc nghĩ thầm: [Tôi mà tin anh thì mới là lạ! Ra nước ngoài? Sao anh không nói là tới nước Mỹ cắn hạt dưa coi kể chuyện luôn đi?]
Nói thật, chuyện này nằm ngoài dự kiến của cô, nhưng cô tin chắc là hiện tại mối quan hệ này vẫn còn đang nằm trong tầm kiểm soát của mình. Tức là giữa bọn họ không hề xảy ra bất cứ vấn đề nào.
Cho nên, hẳn là bên phía Trần Lăng Phong có việc thật.
Trước mặt “tình nhân”, anh ta là người rất gia trưởng, lại thêm cái suy nghĩ... Ông đây tiêu tiền, các người chỉ cần ngoan ngoãn biết điều làm ông đây vui là được.
Nếu anh ta đã nói như vậy, thì bây giờ phản ứng của cô nên là...
Nghĩ tới đây, Tô Lạc rất ngoan ngoãn hiểu chuyện mà gật đầu, mỉm cười trả lời: “Vậy em sẽ ngoan ngoãn ở nhà chờ anh về.”
Sau đó, cô lại lộ ra vẻ không nỡ, nhỏ giọng nói: “Vậy... Anh sẽ thường xuyên gọi cho em chứ?”
Trần Lăng Phong: “...”
Trước kia cô chưa từng nói ra yêu cầu như vậy, mà bọn họ cũng rất ít khi gọi điện nhắn tin với nhau. Cơ bản là khi nào muốn tới đây, anh mới làm thế.
“Không, không gọi điện thì cũng không sao.” Cô cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Nhắn tin thôi cũng được.”
“Sao đột nhiên lại nhắc tới chuyện này?”
“Bởi vì anh phải ra nước ngoài mà.” Tô Lạc nhìn anh với vẻ cẩn thận, trả lời: “Nước ngoài không an toàn bằng trong nước, nên em rất lo cho anh. Em sẽ không làm phiền anh đâu, chỉ cần thi thoảng gửi một tin “bình an” cho em biết, để em an tâm là được.”
Trần Lăng Phong nghe thấy lời nói ngây thơ này của cô thì không khỏi bật cười: “Em cho là anh định tới chỗ nào? Khu chiến loạn à? Nào có nguy hiểm như vậy chứ!”
“... Ò.” Cô có hơi mất mát mà cúi đầu.
Trần Lăng Phong nhìn chăm chú vào cái đầu đang cúi gằm của cô gái đang ngồi ở đối diện, mái tóc đen nhánh của cô cũng theo đó mà rũ xuống...
Anh im lặng một lúc rồi nói: “Được, cứ cách ngày anh sẽ gửi tin nhắn cho em.”
“Thật ư?” Tô Lạc lập tức vui mừng ngẩng đầu.
“... Ừ.” Trần Lăng Phong gật đầu, không tiếp tục nói thêm gì nữa.
Trên thực tế, anh có hơi ngoài ý muốn vì mình lại dễ dàng nhượng bộ như vậy. Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ vui mừng của đối phương, anh liền cảm thấy làm vậy cũng không sao. Dù sao cũng chỉ là cách ngày gửi một tin nhắn mà thôi, không tốn bao nhiêu thời gian cả.
Ngoài mặt thì Tô Lạc đang cười tươi, nhưng trong lòng lại nghĩ:
[Chậc, không gặp một tháng cơ à?]
[Thay vì lãng phí thời gian, chi bằng tìm thêm một người công cụ cố định mới để kéo hảo cảm vậy!]
“Xin chào, Thẩm Tĩnh.” Người thanh niên tuấn tú cao ráo nhưng không hề gầy yếu chủ động vươn tay với Tô Lạc.
“Xin chào, Tạ Du.” Tô Lạc mỉm cười nắm lại.
Về phần “Tiểu xxx” gì đó thì thôi bỏ đi, bọn họ còn chưa thân tới mức ấy.
Tô Lạc cũng không vội vàng lôi kéo làm quen. Khỏi nghĩ cũng biết, kiểu người “soái ca” như này chắc chắn trước giờ luôn có không ít người tới gần. Cho dù muốn kéo hảo cảm thì cũng không thể “nhạt nhòa trong biển người” được.
Càng miễn bàn, trước nay thứ càng dễ có được thì sẽ càng không được quý trọng.
Từ nay về sau còn có rất nhiều thời gian, cô cứ từ từ là được.
(Dựng sào thấy bóng: Hiệu giả nhanh chóng, kết quả rõ rệt.)
“Gần đây còn đủ tiền tiêu không?”
“Đủ.” Tô Lạc gật đầu rồi nói: “Thật ra anh không cần tháng nào cũng chuyển cho em nhiều tiền như vậy đâu, anh nên chừa lại cho mình một chút đi. Bây giờ em đã bắt đầu đi làm rồi, bởi vì vẫn luôn ở trong nhà anh nên không mất tiền thuê nhà. Em có lương tháng là đã hoàn toàn đủ dùng rồi.”
Trần Lăng Phong: “...”
Trong lúc nhất thời, anh không hiểu được đối phương đang muốn chơi trò gì. Khoảng thời gian trước, anh vô cùng hào phóng tăng thêm tiền lương cho cô, nhưng cô lại không nói gì, cũng không dùng hành động thực tế để cảm ơn anh như các tình nhân khác.
Nhưng mà... Câu trả lời của cô hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của anh.
Cuối cùng, anh chỉ nói: “Anh đưa em thì em cứ nhận lấy.”
Dưới ánh nhìn chăm chú của Trần Lăng Phong, Tô Lạc gật đầu.
Đây chính là một cái “bẫy” cô để lại trong mối quan hệ này, cũng coi như là chuẩn bị trước cho tương lai. Nhưng cũng không vội, hiện tại chưa tới lúc để vạch trần mọi chuyện.
Ngay sau đó, Trần Lăng Phong lại nói: “Trong khoảng thời gian tới, đại khái là tầm một tháng, anh sẽ không tới đây.”
Đôi đũa trong tay Tô Lạc thoáng dừng lại, cô ngẩng đầu hỏi: “Anh bận chuyện gì à?”
“Ừm, đi công tác.” Trần Lăng Phong thuận miệng trả lời: “Tập đoàn có việc, anh phải ra nước ngoài một chuyến.”
Nói thật, chuyện này nằm ngoài dự kiến của cô, nhưng cô tin chắc là hiện tại mối quan hệ này vẫn còn đang nằm trong tầm kiểm soát của mình. Tức là giữa bọn họ không hề xảy ra bất cứ vấn đề nào.
Cho nên, hẳn là bên phía Trần Lăng Phong có việc thật.
Trước mặt “tình nhân”, anh ta là người rất gia trưởng, lại thêm cái suy nghĩ... Ông đây tiêu tiền, các người chỉ cần ngoan ngoãn biết điều làm ông đây vui là được.
Nếu anh ta đã nói như vậy, thì bây giờ phản ứng của cô nên là...
Nghĩ tới đây, Tô Lạc rất ngoan ngoãn hiểu chuyện mà gật đầu, mỉm cười trả lời: “Vậy em sẽ ngoan ngoãn ở nhà chờ anh về.”
Sau đó, cô lại lộ ra vẻ không nỡ, nhỏ giọng nói: “Vậy... Anh sẽ thường xuyên gọi cho em chứ?”
Trần Lăng Phong: “...”
Trước kia cô chưa từng nói ra yêu cầu như vậy, mà bọn họ cũng rất ít khi gọi điện nhắn tin với nhau. Cơ bản là khi nào muốn tới đây, anh mới làm thế.
“Không, không gọi điện thì cũng không sao.” Cô cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Nhắn tin thôi cũng được.”
“Sao đột nhiên lại nhắc tới chuyện này?”
“Bởi vì anh phải ra nước ngoài mà.” Tô Lạc nhìn anh với vẻ cẩn thận, trả lời: “Nước ngoài không an toàn bằng trong nước, nên em rất lo cho anh. Em sẽ không làm phiền anh đâu, chỉ cần thi thoảng gửi một tin “bình an” cho em biết, để em an tâm là được.”
Trần Lăng Phong nghe thấy lời nói ngây thơ này của cô thì không khỏi bật cười: “Em cho là anh định tới chỗ nào? Khu chiến loạn à? Nào có nguy hiểm như vậy chứ!”
“... Ò.” Cô có hơi mất mát mà cúi đầu.
Trần Lăng Phong nhìn chăm chú vào cái đầu đang cúi gằm của cô gái đang ngồi ở đối diện, mái tóc đen nhánh của cô cũng theo đó mà rũ xuống...
Anh im lặng một lúc rồi nói: “Được, cứ cách ngày anh sẽ gửi tin nhắn cho em.”
“Thật ư?” Tô Lạc lập tức vui mừng ngẩng đầu.
“... Ừ.” Trần Lăng Phong gật đầu, không tiếp tục nói thêm gì nữa.
Trên thực tế, anh có hơi ngoài ý muốn vì mình lại dễ dàng nhượng bộ như vậy. Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ vui mừng của đối phương, anh liền cảm thấy làm vậy cũng không sao. Dù sao cũng chỉ là cách ngày gửi một tin nhắn mà thôi, không tốn bao nhiêu thời gian cả.
Ngoài mặt thì Tô Lạc đang cười tươi, nhưng trong lòng lại nghĩ:
[Chậc, không gặp một tháng cơ à?]
[Thay vì lãng phí thời gian, chi bằng tìm thêm một người công cụ cố định mới để kéo hảo cảm vậy!]
5
0
2 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
