0 chữ
Chương 18
Chương 18
“Ra nước ngoài” trong miệng của Trần Lăng Phong đúng là nói dối như Tô Lạc đã nghĩ. Nguyên nhân thật sự chính là...
Vài tiếng trước khi Trần Lăng Phong đi tìm Tô Lạc.
Trần Kiều – ba của Trần Lăng Phong, người cầm quyền thật sự của tập đoàn Trần thị, ngồi trong văn phòng tổng bộ của tập đoàn, nghiêm túc và có chút bất mãn nhìn đứa con trai cả đầy vẻ bất cần đời của mình, trầm giọng nói: “Ba và chú Tạ đã quyết định xong chuyện đính hôn rồi, con có ý kiến gì không?”
Năng lự của thằng con cả này không tệ, chuyện gì giao tới tay nó cũng được xử lý gọn gàng ngăn nắp, nhưng nó cũng không tránh khỏi có chút ăn chơi. Trong mắt Trần Kiều, đàn ông có thể trăng hoa một chút, nhưng không thể chơi tới quá mức. Ít nhất, không thể làm cho mọi người biết là mình mê chơi, vì như vậy sẽ không tốt.
Nếu so sánh thì con trai nhỏ ôn tồn lễ độ lại có sinh hoạt cá nhân tương đối sạch sẽ (trong một lúc chỉ yêu đương với một người cố định), sẽ hợp mắt ông ấy hơn.
Nhưng về mặt làm ăn, con trai nhỏ Trần Lăng Hải lại kém hơn con trai cả. Cũng vì nguyên nhân này, nên dù vẫn luôn trách Trần Lăng Phong làm không tốt, nhưng trong lòng ông ấy vẫn coi anh là người thừa kế. Đương nhiên, ông ấy biết rõ suy nghĩ của con trai nhỏ và người vợ hiện tại. Gia sản lớn như vậy, họ không nảy lòng tham thì mới là lạ.
Nguyên nhân chính là, ông ấy hy vọng mối “liên hôn thương nghiệp” này sẽ giúp cho tập đoàn hai nhà gắn kết hơn, cũng như giúp ích được cho con trai cả.
Nghe ba mình nói xong, trong lòng Trần Lăng Phong nổi đầy trào phúng: [Ý kiến? Ông trực tiếp đính hôn luôn rồi chứ có từng suy xét qua ý kiến của tôi đâu? Bây giờ mới hỏi lời này thì còn ý nghĩa gì nữa?]
Thân là con trai ruột, trước nay Trần Lăng Phong luôn biết làm thế nào mới có thể chọc cho cha già giận mà không có chỗ phát. Anh lộ ra ý cười bất cần mà Trần Kiều ghét nhất, tùy ý gật đầu một cái: “Không có ý kiến, ba vui là được.”
Quả nhiên Trần Kiều lập tức cảm thấy bực bội, nhưng dù sao con trai cả cũng đã đồng ý, ông ấy chỉ có thể kiềm nén tức giận trong lòng, tiếp tục nói: “Ba và chú Tạ của con đã thương lượng xong rồi. Chờ thứ tư này Tạ Nghi về nước, hai đứa hãy gặp nhau một lần. Cuối tuần sau chính thức đính hôn, mọi chuyện đều đang được chuẩn bị rồi.”
“Ồ.” Trần Lăng Phong lại tùy ý gật đầu một cái.
“...” Trần Kiều nén giận nói tiếp: “Trong khoảng thời gian này phải thành thật một chút cho ba, đừng có đi tìm đám phụ nữ lộn xộn kia nữa. Chừa lại chút mặt mũi cho vị hôn thê tương lai của con và chú Tạ chút.”
“Được.” Trần Lăng Phong đáp.
“... Tốt nhất là con nên nhớ cho kỹ.” Trần Kiều nhắc nhở: “Chú Tạ và nhà chúng ta vẫn luôn là mối hợp tác quan trọng. Nếu con dám làm ra chuyện gì ảnh hưởng tới quan hệ hai nhà, con hiểu hậu quả rồi đấy.”
Trần Lăng Phong trả lời “Đã biết”, sau đó quyết đoán xoay người rời đi, trực tiếp bỏ lại cha già đang tức tới mức nổ phổi ở sau lưng.
Tuy nhìn thì có vẻ thờ ơ, nhưng thực ra anh cũng rất để ý tới chuyện này.
Bởi vì ông ba đã “tự mình làm mẫu”, nên trước giờ anh không có chút hy vọng lãng mạn nào với hôn nhân, cũng biết rõ hơn tám phần hôn nhân tương lai của mình sẽ là “liên hôn thương nghiệp”. Cô con gái cả nhà họ Tạ - Tạ Nghi cũng là người mà anh đã đoán có khả năng sẽ được chọn trúng. Coi như ông ba không nói thì anh cũng biết được tình huống của đối phương.
Không thể không thừa nhận, đây là một người được chọn không tệ.
Trước nay nhà họ Tạ là bên có quan hệ thân thiết nhất với họ. Tính tình của chú Tạ cũng không tệ - nhưng cáo già thì vẫn là cáo giá, ít ra không quá khó ưa mà thôi.
Vài tiếng trước khi Trần Lăng Phong đi tìm Tô Lạc.
Trần Kiều – ba của Trần Lăng Phong, người cầm quyền thật sự của tập đoàn Trần thị, ngồi trong văn phòng tổng bộ của tập đoàn, nghiêm túc và có chút bất mãn nhìn đứa con trai cả đầy vẻ bất cần đời của mình, trầm giọng nói: “Ba và chú Tạ đã quyết định xong chuyện đính hôn rồi, con có ý kiến gì không?”
Năng lự của thằng con cả này không tệ, chuyện gì giao tới tay nó cũng được xử lý gọn gàng ngăn nắp, nhưng nó cũng không tránh khỏi có chút ăn chơi. Trong mắt Trần Kiều, đàn ông có thể trăng hoa một chút, nhưng không thể chơi tới quá mức. Ít nhất, không thể làm cho mọi người biết là mình mê chơi, vì như vậy sẽ không tốt.
Nhưng về mặt làm ăn, con trai nhỏ Trần Lăng Hải lại kém hơn con trai cả. Cũng vì nguyên nhân này, nên dù vẫn luôn trách Trần Lăng Phong làm không tốt, nhưng trong lòng ông ấy vẫn coi anh là người thừa kế. Đương nhiên, ông ấy biết rõ suy nghĩ của con trai nhỏ và người vợ hiện tại. Gia sản lớn như vậy, họ không nảy lòng tham thì mới là lạ.
Nguyên nhân chính là, ông ấy hy vọng mối “liên hôn thương nghiệp” này sẽ giúp cho tập đoàn hai nhà gắn kết hơn, cũng như giúp ích được cho con trai cả.
Nghe ba mình nói xong, trong lòng Trần Lăng Phong nổi đầy trào phúng: [Ý kiến? Ông trực tiếp đính hôn luôn rồi chứ có từng suy xét qua ý kiến của tôi đâu? Bây giờ mới hỏi lời này thì còn ý nghĩa gì nữa?]
Quả nhiên Trần Kiều lập tức cảm thấy bực bội, nhưng dù sao con trai cả cũng đã đồng ý, ông ấy chỉ có thể kiềm nén tức giận trong lòng, tiếp tục nói: “Ba và chú Tạ của con đã thương lượng xong rồi. Chờ thứ tư này Tạ Nghi về nước, hai đứa hãy gặp nhau một lần. Cuối tuần sau chính thức đính hôn, mọi chuyện đều đang được chuẩn bị rồi.”
“Ồ.” Trần Lăng Phong lại tùy ý gật đầu một cái.
“...” Trần Kiều nén giận nói tiếp: “Trong khoảng thời gian này phải thành thật một chút cho ba, đừng có đi tìm đám phụ nữ lộn xộn kia nữa. Chừa lại chút mặt mũi cho vị hôn thê tương lai của con và chú Tạ chút.”
“... Tốt nhất là con nên nhớ cho kỹ.” Trần Kiều nhắc nhở: “Chú Tạ và nhà chúng ta vẫn luôn là mối hợp tác quan trọng. Nếu con dám làm ra chuyện gì ảnh hưởng tới quan hệ hai nhà, con hiểu hậu quả rồi đấy.”
Trần Lăng Phong trả lời “Đã biết”, sau đó quyết đoán xoay người rời đi, trực tiếp bỏ lại cha già đang tức tới mức nổ phổi ở sau lưng.
Tuy nhìn thì có vẻ thờ ơ, nhưng thực ra anh cũng rất để ý tới chuyện này.
Bởi vì ông ba đã “tự mình làm mẫu”, nên trước giờ anh không có chút hy vọng lãng mạn nào với hôn nhân, cũng biết rõ hơn tám phần hôn nhân tương lai của mình sẽ là “liên hôn thương nghiệp”. Cô con gái cả nhà họ Tạ - Tạ Nghi cũng là người mà anh đã đoán có khả năng sẽ được chọn trúng. Coi như ông ba không nói thì anh cũng biết được tình huống của đối phương.
Không thể không thừa nhận, đây là một người được chọn không tệ.
Trước nay nhà họ Tạ là bên có quan hệ thân thiết nhất với họ. Tính tình của chú Tạ cũng không tệ - nhưng cáo già thì vẫn là cáo giá, ít ra không quá khó ưa mà thôi.
6
0
2 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
