TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 15
Chương 15

Nhưng trước đó...

“Anh tới rồi.” Trần Lăng Phong vừa cởϊ áσ khoác treo lên giá treo ở gần cửa, vừa cao giọng hô.

“Tới đúng lúc lắm, tới bê đồ ăn giúp em đi nào!”

Tô Lạc đang ở trong phòng bếp, dùng giọng điệu “sai bảo” quen thuộc nói với anh.

Trần Lăng Phong cũng rất tự nhiên mà đi tới phòng bếp, bắt đầu bê các món ăn đã được làm xong ra bàn.

Tô Lạc xoay người, kéo áo anh rồi giơ đôi đũa trong tay lên, cười nói: “A...”

Trần Lăng Phong há miệng, cắn lấy miếng đồ ăn đang kẹp trên đũa, vừa nhấm nháp vừa gật đầu nói: “Mùi vị không tệ.”

“Vậy thì tốt rồi.” Tô Lạc cố ý liếc nhìn về phía khung hảo cảm trên đầu đối phương... 61 điểm.

Tuy vẫn còn bủn xỉn như cũ, nhưng trong mấy ngày người đàn ông này biến mất, “cái giới hạn kia” đã được vượt qua như trong dự liệu.

Không hề nghi ngờ, đây chính là thắng lợi của cô.

Trên bàn cơm, cuối cùng Trần Lăng Phong bắt đầu có ý dò hỏi những chuyện liên quan tới Thẩm Tĩnh. Tỷ như: gia đình của cô, quá khứ của cô, vì sao cô lại giỏi nấu nướng như vậy...

Tô Lạc dựa theo ký ức của nguyên chủ mà trả lời, cũng bịa đặt lung tung vài chỗ.

Cuối cùng, cô cũng mở lời: “Đúng rồi, Lăng Phong, gần đây em định đi tìm việc làm.”

Động tác nhai của Trần Lăng Phong hơi chậm lại, anh nghi hoặc nhìn cô gái đang ngồi đối diện mình: “Sao đột nhiên lại muốn đi làm?”

Chẳng lẽ là đang uyển chuyển nói “Tiền anh cho không đủ tiêu” à? Thật ra không cần phải thế, bởi anh đang định cho cô thêm “lương tháng” rồi.

“Ở nhà cả ngày rất chán. Hơn nữa... Lần trước lúc từ chức, em chỉ định nghỉ ngơi một đoạn thời gian rồi sẽ tiếp tục đi tìm việc mới.” Tô Lạc mỉm cười trả lời.

Muốn kéo được hảo cảm cao hơn, tiến thêm một bước liếʍ được Trần Lăng Phong thì đầu tiên, cô cần phải đứng ở vị trí ngang hàng với đối phương.

Đổi cách nói khác, cùng là một câu “Em thích anh!” nhưng do thiếu nữ bình dân ngưỡng mộ nói ra và công chúa rủ lòng thương là hai thái cực hoàn toàn khác nhau.

Địa vị càng cao, bản thân càng xuất sắc thì đối tượng bị liếʍ sẽ càng thấy khoái chí hơn. Điểm này chính là chân lý bất biến.

Cô cần phải khiến cho Trần Lăng Phong biết, Thẩm Tĩnh không phải là đối tượng anh ta bao nuôi. Ít nhất trong mắt cô, bọn họ là mối quan hệ yêu đương.

Cho nên, tuy cô không có tiền bằng anh ta, nhưng cũng không thể quá mức hèn mọn.

Dựa vào ký ức, Tô Lạc biết trước kia nguyên chủ làm việc trong công ty con của tập đoàn Trần thị, chức vụ là lễ tân.

Nhưng từ sau khi “yêu đương” với Trần Lăng Phong, cô đã từ chức, rồi yên lòng bắt đầu cuộc sống được “bạn trai nuôi”.

Nói dễ nghe thì là không có chí tiến thủ, nói khó nghe chính là hoàn toàn vì yêu đương mà từ bỏ quyền chủ động của đời mình.

Như vậy chắc chắn là không được!

Trần Lăng Phong im lặng rồi hỏi: “Em muốn về công ty con của tập đoàn Trần thị làm việc à?”

Anh biết bằng cấp của cô chỉ tạm được, năng lực làm việc thì tạm thời chưa rõ. Nếu cô một hai muốn anh hỗ trợ sắp xếp cho một công việc, thì cũng không phải là không được. Nhưng nhiều nhất chỉ có thể là một công việc rảnh rỗi có thể sa thải bất cứ lúc nào, còn cái khác thì đừng nghĩ.

Anh không phải là người sẽ lấy việc công làm chuyện tư, càng đừng nói là thằng em trai tốt của anh còn đang tìm kiếm lỗi sai của anh khắp nơi.

“Không.” Tô Lạc liếc mắt một cái đã nhìn thấu suy nghĩ của Trần Lăng Phong. Cô vô cùng quyết đoán mà lắc đầu, cười cười trả lời: “Lúc trước em từ chức là vì công việc kia không hợp với mình. Em muốn tìm thử xem có việc nào thích hợp với mình không. Dù sao anh cũng phải tan làm mới trở về, em có rất nhiều thời gian rảnh rỗi vào ban ngày.”

Trần Lăng Phong nghĩ ngợi rồi không ngăn cản, chỉ nói: “Vậy thì tùy em.”

5

0

2 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.