0 chữ
Chương 14
Chương 14
Đám phụ nữ thường tụ tập bên cạnh anh và nhóm “bạn bè”, thật ra cũng không khác gái làng chơi là bao, chỉ là bọn họ tự cho mình cao quý, khinh thường việc bán thân cho người thường mà thôi.
Bởi vậy, hàng năm hoặc là đơn lẻ, hoặc là đi theo đoàn, bọn họ lượn lờ quanh các quán bar xa hoa, chỉ chờ mấy kẻ như các anh vào phòng VIP, sau đó nói với người phục vụ: “Tìm một vài người bồi rượu tới đây.”
Người phục vụ sẽ ngầm hiểu mà tới nơi mấy người phụ nữ này tụ tập, dựa theo nhan sắc và yêu cầu cá nhân của người gọi mà “phát vé vào cửa” cho các cô.
Người may mắn thì có thể trở thành “bạn gái tạm thời” của một trong số các anh. Người kém may, chỉ cần có thể khiến cho các anh vui vẻ, cũng có thể kiếm được một số tiền boa xa xỉ.
Trần Lăng Phong đã từng chơi qua loại phụ nữ này, nhưng không có hứng thú chơi lâu, bởi vì anh là người rất coi trọng sức khỏe và an toàn.
“... Dạ.” Cô gái trang điểm đậm trong lòng anh do dự một lát rồi gật nhẹ đầu.
“Sao lại tới đây?”
“... Thiếu tiền.” Cô gái lại do dự một hồi rồi chọn ăn ngay nói thật.
“Chỉ thế thôi à?”
“Như vậy còn chưa đủ sao?” Cô gái hỏi lại, rồi không biết nghĩ tới cái gì mà cười khẽ, nói: “Chắc loại người như Trần thiếu sẽ không hiểu được cảm giác này đâu. Một khi đã thiếu tiền, con người ta có thể làm ra bất cứ chuyện gì. Những điểm mấu chốt vẫn luôn kiêng dè lúc trước, tới lúc ấy cũng dần trở nên không còn đáng nhắc tới.”
Trần Lăng Phong gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Thật sự, anh hiểu được, cũng có thể chấp nhận, hơn nữa còn không hề kỳ thị. Suy cho cùng, có cung ắt có cầu. Chính bởi vì những người như bọn họ có nhu cầu, nên các cô gái như vậy mới tồn tại.
Nghĩ tới đây, anh đột nhiên thông suốt một đạo lý – Anh là người mua!
Anh trả tiền cho Thẩm Tĩnh, chính là để được hưởng sự phục vụ vừa lòng từ cô.
Hiện tại, cô cho anh sự phục vụ vừa lòng nhất, vậy thì anh có gì mà phải rối rắm chứ? Cứ trực tiếp đánh giá năm sao rồi tiện đà cho thêm chút tiền boa là được.
Chờ tới khi dùng chán loại dịch vụ này rồi, anh sẽ chia tay cô. Đương nhiên, dựa theo biểu hiện gần đây của cô, anh sẽ cho cô số “phí chia tay” phong phú hơn những người khác. Như thế cũng sẽ không khiến cô thất vọng.
Vừa suy nghĩ cẩn thận điểm này, Trì Lăng Phong liền cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Anh bế cô gái đang nâng ly rượu bên cạnh lên, nhanh chóng gia nhập cuộc vui đêm nay.
Đương nhiên, sau khi xong việc, anh cũng không quên cho cô gái kia số tiền bao xa hoa, bởi vì anh nghĩ thoáng được như vậy phần nào là nhờ cô ta dẫn dắt.
Tuy đã nghĩ thông rồi, nhưng tạm thời anh sẽ không tới chỗ của Thẩm Tĩnh nữa. Dù sao hiện tại cũng đang trong khoảng thời gian đặc biệt của cô, tới đó sẽ không hợp với nguyên tắc của anh. Cho nên anh luân phiên đến nơi của hai tiểu tình nhân khác, cũng đưa ra yêu cầu “Muốn ăn đồ ăn em nấu”.
Tình nhân số một làm theo, sau đó làm món bò bít tết và salad cho anh, phối với khăn trải bàn xinh đẹp, bình hoa và ánh nến. Trước khi ăn cơm, cô ta còn thay một chiếc váy lễ phục rất xinh đẹp, đứng bên cạnh bàn chụp ảnh hết mười mấy phút.
Sau đó, Trần Lăng Phong vô cảm nhai miếng bò bít tết dai nhách và lá cải không có tí mùi vị gì. Anh thầm thề rằng nếu còn yêu cầu cô ta nấu cơm thì anh chính là kẻ ngốc. Quá khó ăn!
Tình nhân số hai nũng nịu từ chối yêu cầu của anh, lý do là: “Nấu cơm sẽ làm hỏng tay, với em cũng không biết nấu.”
Rồi nói anh cũng không thiếu chút tiền để tới nhà hàng ăn cơm, nên cần gì phải tự làm.
Trần Lăng Phong cảm thấy có lý, cũng cảm thấy đúng là mình không thiếu chút tiền tới nhà hàng ăn cơm, nhưng lại đột nhiên không muốn đi cùng cô ta nữa. Nói trắng ra là, anh tiêu tiền này là để mua sự phục vụ từ cô ta. Nếu cô ta từ chối yêu cầu của khách là anh, vậy thì dịch vụ này có thể bỏ đi được rồi.
Cho nên, tính thêm cả Thẩm Tĩnh, hiện giờ anh chỉ còn lại hai tình nhân.
Đã tới lúc tìm người thứ ba rồi.
Bởi vậy, hàng năm hoặc là đơn lẻ, hoặc là đi theo đoàn, bọn họ lượn lờ quanh các quán bar xa hoa, chỉ chờ mấy kẻ như các anh vào phòng VIP, sau đó nói với người phục vụ: “Tìm một vài người bồi rượu tới đây.”
Người phục vụ sẽ ngầm hiểu mà tới nơi mấy người phụ nữ này tụ tập, dựa theo nhan sắc và yêu cầu cá nhân của người gọi mà “phát vé vào cửa” cho các cô.
Người may mắn thì có thể trở thành “bạn gái tạm thời” của một trong số các anh. Người kém may, chỉ cần có thể khiến cho các anh vui vẻ, cũng có thể kiếm được một số tiền boa xa xỉ.
Trần Lăng Phong đã từng chơi qua loại phụ nữ này, nhưng không có hứng thú chơi lâu, bởi vì anh là người rất coi trọng sức khỏe và an toàn.
“Sao lại tới đây?”
“... Thiếu tiền.” Cô gái lại do dự một hồi rồi chọn ăn ngay nói thật.
“Chỉ thế thôi à?”
“Như vậy còn chưa đủ sao?” Cô gái hỏi lại, rồi không biết nghĩ tới cái gì mà cười khẽ, nói: “Chắc loại người như Trần thiếu sẽ không hiểu được cảm giác này đâu. Một khi đã thiếu tiền, con người ta có thể làm ra bất cứ chuyện gì. Những điểm mấu chốt vẫn luôn kiêng dè lúc trước, tới lúc ấy cũng dần trở nên không còn đáng nhắc tới.”
Trần Lăng Phong gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Thật sự, anh hiểu được, cũng có thể chấp nhận, hơn nữa còn không hề kỳ thị. Suy cho cùng, có cung ắt có cầu. Chính bởi vì những người như bọn họ có nhu cầu, nên các cô gái như vậy mới tồn tại.
Anh trả tiền cho Thẩm Tĩnh, chính là để được hưởng sự phục vụ vừa lòng từ cô.
Hiện tại, cô cho anh sự phục vụ vừa lòng nhất, vậy thì anh có gì mà phải rối rắm chứ? Cứ trực tiếp đánh giá năm sao rồi tiện đà cho thêm chút tiền boa là được.
Chờ tới khi dùng chán loại dịch vụ này rồi, anh sẽ chia tay cô. Đương nhiên, dựa theo biểu hiện gần đây của cô, anh sẽ cho cô số “phí chia tay” phong phú hơn những người khác. Như thế cũng sẽ không khiến cô thất vọng.
Vừa suy nghĩ cẩn thận điểm này, Trì Lăng Phong liền cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Anh bế cô gái đang nâng ly rượu bên cạnh lên, nhanh chóng gia nhập cuộc vui đêm nay.
Đương nhiên, sau khi xong việc, anh cũng không quên cho cô gái kia số tiền bao xa hoa, bởi vì anh nghĩ thoáng được như vậy phần nào là nhờ cô ta dẫn dắt.
Tình nhân số một làm theo, sau đó làm món bò bít tết và salad cho anh, phối với khăn trải bàn xinh đẹp, bình hoa và ánh nến. Trước khi ăn cơm, cô ta còn thay một chiếc váy lễ phục rất xinh đẹp, đứng bên cạnh bàn chụp ảnh hết mười mấy phút.
Sau đó, Trần Lăng Phong vô cảm nhai miếng bò bít tết dai nhách và lá cải không có tí mùi vị gì. Anh thầm thề rằng nếu còn yêu cầu cô ta nấu cơm thì anh chính là kẻ ngốc. Quá khó ăn!
Tình nhân số hai nũng nịu từ chối yêu cầu của anh, lý do là: “Nấu cơm sẽ làm hỏng tay, với em cũng không biết nấu.”
Rồi nói anh cũng không thiếu chút tiền để tới nhà hàng ăn cơm, nên cần gì phải tự làm.
Trần Lăng Phong cảm thấy có lý, cũng cảm thấy đúng là mình không thiếu chút tiền tới nhà hàng ăn cơm, nhưng lại đột nhiên không muốn đi cùng cô ta nữa. Nói trắng ra là, anh tiêu tiền này là để mua sự phục vụ từ cô ta. Nếu cô ta từ chối yêu cầu của khách là anh, vậy thì dịch vụ này có thể bỏ đi được rồi.
Cho nên, tính thêm cả Thẩm Tĩnh, hiện giờ anh chỉ còn lại hai tình nhân.
Đã tới lúc tìm người thứ ba rồi.
6
0
2 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
