0 chữ
Chương 13
Chương 13
Trải qua khoảng thời gian ở chung này, cô đã hoàn toàn nhìn thấu bản chất thật sự ẩn sau vẻ ngoài công tử đào hoa của Trần Lăng Phong.
Nói ngắn gọn là, anh ta thiếu tình thương!
Nếu như cô có thể cho anh ta đủ tình thương, thì mặc kệ có rời đi bao xa, chắc chắn anh ta cũng sẽ trở về. Bởi vì trong lòng anh ta khát vọng cái này.
Mà lần rời đi này của anh ta cũng sẽ trở thành một cơ hội khiến cho giá trị hảo cảm xảy ra thay đổi.
Anh chạy không thoát được đâu!
Vì thế Tô Lạc thả lỏng, thoải mái đi ngủ.
Từ sau khi Trần Lăng Phong tới đây, đêm nào cô cũng chui vào trong không gian trắng tinh kia để ngủ. Tuy hệ thống vô cùng tri kỷ chuẩn bị chăn đệm và bịt mắt cho cô, nhưng sao có thể so được với lúc nằm trên giường thật? Xem ra tối nay có thể ngủ ngon rồi!
Vào lúc Tô Lạc nhắm mắt ngủ, như cô đã đoán, Trần Lăng Phong đang rất rối rắm.
Phòng VIP trong quán bar vẫn luôn xa hoa và náo nhiệt như vậy, trước sau đều ngập trong mùi rượu nồng nặc và hương nước hoa.
Đám “bạn bè” đang lớn tiếng cười đùa, nhóm mỹ nữ bên cạnh cũng yêu kiều cười nói... Mọi thứ không hề khác gì so với lúc trước. Nếu như nói có gì đó đã thay đổi, thì chắc hẳn chính là anh.
Trần Lăng Phong cảm thấy buồn cười: [Vừa trở thành “người đàn ông đàng hoàng” được mấy ngày xong thì lại có chút không quen với trường hợp này. Mình đúng là thích ra vẻ!]
Đương nhiên, anh không cảm thấy mình thích Thẩm Tĩnh bao nhiêu. Cái anh thích, chỉ là bầu không khí gần đây Thẩm Tĩnh tạo ra. Bầu không khí giống như “nhà”.
Anh không phủ nhận việc mình khát vọng nó, nhưng khi lún sâu vào trong, nó lại khiến anh cảm thấy bị nguy hiểm.
Suy cho cùng, Thẩm Tĩnh chỉ là một món đồ chơi của anh. Chỉ thế mà thôi.
“Lăng Phong, đang nghĩ gì vậy?” Người thanh niên tóc đỏ ngồi ở đối diện cười nói: “Tới, làm một ly nào!” Anh ta vừa nói vừa giơ ly rượu trong tay lên.
Trần Lăng Phong nhíu mày, cũng cầm ly lên đáp lễ đối phương. Đây là người có quan hệ tốt nhất với anh trong đám bạn ăn chơi, tên là Hứa Kha.
“Thất thần làm gì? Mau rót rượu cho Trần thiếu đi.” Hứa Kha hếch cằm với cô gái đang được Trần Lăng Phong ôm trong lòng: “Có tí mắt nhìn nào hay không hả?”
“Xin lỗi, xin lỗi...” Cô gái bị răn dạy liên tục gật đầu xin lỗi, sau đó hoảng hốt rót rượu vào cái ly trước mặt cho Trần Lăng Phong. Rót xong, cô ấy lộ ra một nụ cười quyến rũ: “Trần thiếu, mời!”
Trần Lăng Phong gật đầu, đột nhiên hỏi: “Lần đầu tiên tới đây à?”
Nói ngắn gọn là, anh ta thiếu tình thương!
Nếu như cô có thể cho anh ta đủ tình thương, thì mặc kệ có rời đi bao xa, chắc chắn anh ta cũng sẽ trở về. Bởi vì trong lòng anh ta khát vọng cái này.
Mà lần rời đi này của anh ta cũng sẽ trở thành một cơ hội khiến cho giá trị hảo cảm xảy ra thay đổi.
Anh chạy không thoát được đâu!
Vì thế Tô Lạc thả lỏng, thoải mái đi ngủ.
Từ sau khi Trần Lăng Phong tới đây, đêm nào cô cũng chui vào trong không gian trắng tinh kia để ngủ. Tuy hệ thống vô cùng tri kỷ chuẩn bị chăn đệm và bịt mắt cho cô, nhưng sao có thể so được với lúc nằm trên giường thật? Xem ra tối nay có thể ngủ ngon rồi!
Vào lúc Tô Lạc nhắm mắt ngủ, như cô đã đoán, Trần Lăng Phong đang rất rối rắm.
Đám “bạn bè” đang lớn tiếng cười đùa, nhóm mỹ nữ bên cạnh cũng yêu kiều cười nói... Mọi thứ không hề khác gì so với lúc trước. Nếu như nói có gì đó đã thay đổi, thì chắc hẳn chính là anh.
Trần Lăng Phong cảm thấy buồn cười: [Vừa trở thành “người đàn ông đàng hoàng” được mấy ngày xong thì lại có chút không quen với trường hợp này. Mình đúng là thích ra vẻ!]
Đương nhiên, anh không cảm thấy mình thích Thẩm Tĩnh bao nhiêu. Cái anh thích, chỉ là bầu không khí gần đây Thẩm Tĩnh tạo ra. Bầu không khí giống như “nhà”.
Anh không phủ nhận việc mình khát vọng nó, nhưng khi lún sâu vào trong, nó lại khiến anh cảm thấy bị nguy hiểm.
Suy cho cùng, Thẩm Tĩnh chỉ là một món đồ chơi của anh. Chỉ thế mà thôi.
Trần Lăng Phong nhíu mày, cũng cầm ly lên đáp lễ đối phương. Đây là người có quan hệ tốt nhất với anh trong đám bạn ăn chơi, tên là Hứa Kha.
“Thất thần làm gì? Mau rót rượu cho Trần thiếu đi.” Hứa Kha hếch cằm với cô gái đang được Trần Lăng Phong ôm trong lòng: “Có tí mắt nhìn nào hay không hả?”
“Xin lỗi, xin lỗi...” Cô gái bị răn dạy liên tục gật đầu xin lỗi, sau đó hoảng hốt rót rượu vào cái ly trước mặt cho Trần Lăng Phong. Rót xong, cô ấy lộ ra một nụ cười quyến rũ: “Trần thiếu, mời!”
Trần Lăng Phong gật đầu, đột nhiên hỏi: “Lần đầu tiên tới đây à?”
6
0
2 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
