TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 11
Chương 11

Tô Lạc không khách khí với anh ta mà trực tiếp gật đầu đồng ý. Cô không hỏi Trần Lăng Phong “Ai trả tiền”, dù sao thì tiền trong thẻ của nguyên chủ vẫn còn không ít. Cô không thể đem tiền rời khỏi thế giới này, nên không xài cũng phí.

Trần Lăng Phong rất vừa lòng với sự ngoan ngoãn của cô, vô cùng nể tình lại rất bủn xỉn mà tăng thêm chút hảo cảm: 41 điểm.

Trong lúc rửa chén, Tô Lạc đột nhiên ý thức được một vấn đề quan trọng.

[Hệ thống, hệ thống, có đó không?]

[Có.]

[Phân đoạn "bạch bạch" lúc sau thì phải làm sao bây giờ? Tôi có thể xin trợ giúp từ bên ngoài không?]

Không sai, Tô Lạc đột nhiên ý thức được, Trần Lăng Phong ở đây không chỉ nói chuyện yêu đương, mà anh ta còn ngủ nguyên chủ nữa!

Cô đồng ý làm liếʍ cẩu, nhưng không có nghĩa là đồng ý hầu ngủ! Đây vốn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Ngại quá, cô chỉ bán nghệ chứ không bán thân đâu!

Làm sao bây giờ? Hay bảo tới kỳ?

Không, Trần Lăng Phong biết rõ thời gian hành kinh của nguyên chủ, cho nên hôm nay mới tới.

Nói... Mang thai?

Không, Trần Lăng Phong sẽ vừa bị dọa sợ vừa vứt lại một đống tiền bảo cô đi phá thai. Người chạy mất rồi, cô còn liếʍ cái quỷ gì nữa?

[... Có thể.]

Rất nhanh, hệ thống đã đáp lại, hơn nữa còn vô cùng có nhân tính hóa.

[Cô có thể lựa chọn ủy trị, đương nhiên cũng có thể tự mình hưởng thụ.]

[Tôi chọn ủy trị, cảm ơn!]

Kết quả là...

Tô Lạc vừa mới rửa chén xong, tháo tạp dề đi tới phòng khách, đã bị Trần Lăng Phong sớm chờ sẵn giữ chặt. Hắn vô cùng nồng nhiệt mà trực tiếp ôm ngang cô bước vào phòng tắm.

Đương nhiên, trước khi bị ôm lên, Tô Lạc đã vô cùng quyết đoán mà lựa chọn ủy trị, hơn nữa còn chọn phong cách là “Ngoan ngoãn phục tùng”.

Giây tiếp theo, cô phát hiện ra mình không còn ở trong hiện thực nữa, mà xuất hiện trong một mảnh không gian có màu trắng tinh. Không gian rất lớn, trong tầm mắt không hề thấy được điểm cuối.

Sau khi nhìn quanh một hồi, Tô Lạc ngồi xếp bằng xuống tại chỗ, hỏi: “Hệ thống ơi, chán quá đi, có thể cho tôi cái điện thoại được không?”

Cái điện thoại của cô rơi từ trên trời xuống.

Ui chao, còn có cả wifi, đúng là rất nhân tính hóa mà!

Vì thế cô vô cùng vui sướиɠ mà bắt đầu xem tiểu thuyết, lướt mạng xã hội, xem phim. Trong lúc đó còn không quên hỏi thệ thống xin ít nước ngọt có ga và một phần gà rán siêu to khổng lồ. Hệ thống sảng khoái thỏa mãn yêu cầu của cô.

Ba tiếng sau.

Hệ thống thân thiện nhắc nhở: [Xong việc.]

Tô Lạc nhìn đồng hồ trên điện thoại, cảm khái từ tận đáy lòng: “Sức khỏe của người này khá tốt!”

Hệ thống giữ im lặng.

“Tôi có thể xem thử tình hình hiện tại của bọn họ không?” Tô Lạc hỏi.

Lỡ như cô vừa trở về, hai người xong việc thì xong việc nhưng lại cùng nhau tắm rửa... Như vậy thì xấu hổ lắm, cô sợ mình sẽ theo phản xạ có điều kiện mà cầm lấy vòi sen, trực tiếp đập chết Trần Lăng Phong mất!

Hệ thống vô cùng tri kỷ phát cảnh quay trong phòng ngủ cho cô.

Tô Lạc tập trung nhìn kỹ.

Tốt lắm, tuy hai người này đang nằm trên giường, nhưng đều đã mặc đồ ngủ, xem ra là thật sự muốn đi ngủ rồi.

Trần Lăng Phong đầy vẻ thỏa mãn vươn tay nâng cằm tiểu tình nhân lên, thấp giọng hỏi: “Sao hôm nay lại nghe lời như vậy? Anh muốn thế nào em liền làm thế ấy?”

[Xin mời trở về, ủy trị tạm thời giữ im lặng: Đang chờ.]

Không sai, ủy trị không có tự chủ ý thức nên không thể trả lời được.

6

0

2 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.