0 chữ
Chương 10
Chương 10
Trở lại chuyện chính, bởi vì đã rất nhiều năm không được ăn cơm nhà, nên Trần Lăng Phong vừa ăn đã nếm ra mấy món trên bàn đều là do Thẩm Tĩnh tự làm.
Lúc trước đám tình nhân kia cũng có chủ động nói muốn nấu cơm cho anh, nhưng hoặc là dùng cơm hộp lừa dối, hoặc là món nào cũng giống món nào, hoặc là chỉ thích làm mấy món cơm Tây màu mè... Nói thật, tuy trong lúc hẹn hò anh rất thích đưa các cô ấy tới nhà hàng Tây, vì nơi ấy rất có không khí. Nhưng thật ra anh thích ăn đồ Trung hơn nhiều.
“Mùi vị thế nào?” Tô Lạc gắp một miếng sườn cho vào chén của Trần Lăng Phong, cười hỏi.
Dựa theo ký ức của nguyên chủ, cô biết người đàn ông trước mắt này rất thích ăn thịt, cho nên đồ ăn trên bàn hôm nay là bảy phần thịt ba phần rau.
Trần Lăng Phong gắp miếng sườn cho vào miệng, nhả xương ra, nhấm nháp một lát rồi thành thật trả lời: “Mùi vị không tệ.”
Kỹ năng nấu nướng của Thẩm Tĩnh đúng là không tệ, rất ngoài ý muốn.
“Thật sao?” Tô Lạc vô cùng phối hợp mà đôi mắt sáng lên, mỉm cười nói: “Vậy sau này em sẽ thường xuyên nấu cho anh ăn.”
“... Sao trước đó không thấy em nấu?” Trần Lăng Phong im lặng một lúc rồi hỏi.
“Bởi vì anh luôn dẫn em ra ngoài ăn mà.” Tô Lạc chớp chớp mắt, có chút ngượng ngùng trả lời: “Đồ bên ngoài ngon hơn đồ do em nấu nhiều.”
“Vậy sao hôm nay lại đột nhiên muốn nấu?”
“Là vì...” Cô cúi đầu, nhỏ giọng trả lời: “Không phải mấy hôm trước khi cùng nhau ra ngoài ăn, anh nói gần đây không có khẩu vị gì sao? Em nghĩ có khi nào là anh ăn chán đồ bên ngoài rồi, nên mới muốn làm chút cơm nhà cho anh thay đổi khẩu vị.”
Cô đang nói dối đó, Trần Lăng Phong chưa từng nói lời này. Nhưng cô cược là tên này không biết được đâu, bởi vì chắc chắn anh ta còn có ít nhất một tình nhân khác. Anh ta có thể nhớ rõ được mấy lời đã nói với nguyên chủ thì mới là lạ.
Quả nhiên Trần Lăng Phong không nhớ rõ mình đã từng nói qua lời này hay không, nhưng đồng thời cũng cảm thấy tiểu tình nhân Thẩm Tĩnh này rất ngoan, vừa hiểu chuyện còn tri kỷ. Xem ra có thể tăng thêm chút “lương tháng” cho cô ấy.
Cùng lúc đó, độ hảo cảm trên đầu anh cũng rất nể tình mà tăng lên.
40 điểm.
Một bàn đồ ăn chỉ đổi được 5 điểm?
Chị đây cười với người ta một cái là đã được giá ấy rồi!
Tô Lạc thầm bĩu môi, nghĩ thầm tình cảm của tra nam đúng là không dễ lừa. Nhưng cũng không sao, đây chỉ mới là ngày đầu tiên thôi, cô còn có rất nhiều kiên nhẫn.
Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng lời cô nói ra lại là: “Nếu như anh không thích... Hay là sau này em không nấu nữa nhé?”
“Không, nấu đi.” Trần Lăng Phong đáp: “Nếu em tiện.”
Anh cũng không cưỡng cầu, bởi vì anh rất hiểu mấy cô gái này. Nấu ăn cũng chỉ là đột nhiên hứng thú dâng trào, chỉ cần nấu thêm mấy lần thì bọn họ sẽ thấy phiền ngay. Ngại dầu mỡ, ngại chất tẩy rửa làm hư da.
“Vâng ạ!” Tô Lạc dùng sức gật đầu, cười nói: “Vậy sau này chỉ cần anh tới, em đều sẽ nấu cho anh ăn.”
Trần Lăng Phong cười một cái, không tỏ ý kiến, bởi vì anh vốn không tin.
Lời của phụ nữ, hệt như lời của loại đàn ông như anh, trước nay đều không đáng tin.
Sau khi cơm nước xong, Tô Lạc vô cùng ngoan ngoãn đi dọn dẹp chén đũa. Trần Lăng Phong theo tới phòng bếp nhìn thử, không hỗ trợ mà chỉ nói: “Nếu sau này thường xuyên nấu cơm thì mua cái máy rửa chén đi, miễn cho rửa nhiều hư tay.”
Lúc trước đám tình nhân kia cũng có chủ động nói muốn nấu cơm cho anh, nhưng hoặc là dùng cơm hộp lừa dối, hoặc là món nào cũng giống món nào, hoặc là chỉ thích làm mấy món cơm Tây màu mè... Nói thật, tuy trong lúc hẹn hò anh rất thích đưa các cô ấy tới nhà hàng Tây, vì nơi ấy rất có không khí. Nhưng thật ra anh thích ăn đồ Trung hơn nhiều.
“Mùi vị thế nào?” Tô Lạc gắp một miếng sườn cho vào chén của Trần Lăng Phong, cười hỏi.
Dựa theo ký ức của nguyên chủ, cô biết người đàn ông trước mắt này rất thích ăn thịt, cho nên đồ ăn trên bàn hôm nay là bảy phần thịt ba phần rau.
Trần Lăng Phong gắp miếng sườn cho vào miệng, nhả xương ra, nhấm nháp một lát rồi thành thật trả lời: “Mùi vị không tệ.”
“Thật sao?” Tô Lạc vô cùng phối hợp mà đôi mắt sáng lên, mỉm cười nói: “Vậy sau này em sẽ thường xuyên nấu cho anh ăn.”
“... Sao trước đó không thấy em nấu?” Trần Lăng Phong im lặng một lúc rồi hỏi.
“Bởi vì anh luôn dẫn em ra ngoài ăn mà.” Tô Lạc chớp chớp mắt, có chút ngượng ngùng trả lời: “Đồ bên ngoài ngon hơn đồ do em nấu nhiều.”
“Vậy sao hôm nay lại đột nhiên muốn nấu?”
“Là vì...” Cô cúi đầu, nhỏ giọng trả lời: “Không phải mấy hôm trước khi cùng nhau ra ngoài ăn, anh nói gần đây không có khẩu vị gì sao? Em nghĩ có khi nào là anh ăn chán đồ bên ngoài rồi, nên mới muốn làm chút cơm nhà cho anh thay đổi khẩu vị.”
Cô đang nói dối đó, Trần Lăng Phong chưa từng nói lời này. Nhưng cô cược là tên này không biết được đâu, bởi vì chắc chắn anh ta còn có ít nhất một tình nhân khác. Anh ta có thể nhớ rõ được mấy lời đã nói với nguyên chủ thì mới là lạ.
Cùng lúc đó, độ hảo cảm trên đầu anh cũng rất nể tình mà tăng lên.
40 điểm.
Một bàn đồ ăn chỉ đổi được 5 điểm?
Chị đây cười với người ta một cái là đã được giá ấy rồi!
Tô Lạc thầm bĩu môi, nghĩ thầm tình cảm của tra nam đúng là không dễ lừa. Nhưng cũng không sao, đây chỉ mới là ngày đầu tiên thôi, cô còn có rất nhiều kiên nhẫn.
Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng lời cô nói ra lại là: “Nếu như anh không thích... Hay là sau này em không nấu nữa nhé?”
“Không, nấu đi.” Trần Lăng Phong đáp: “Nếu em tiện.”
Anh cũng không cưỡng cầu, bởi vì anh rất hiểu mấy cô gái này. Nấu ăn cũng chỉ là đột nhiên hứng thú dâng trào, chỉ cần nấu thêm mấy lần thì bọn họ sẽ thấy phiền ngay. Ngại dầu mỡ, ngại chất tẩy rửa làm hư da.
Trần Lăng Phong cười một cái, không tỏ ý kiến, bởi vì anh vốn không tin.
Lời của phụ nữ, hệt như lời của loại đàn ông như anh, trước nay đều không đáng tin.
Sau khi cơm nước xong, Tô Lạc vô cùng ngoan ngoãn đi dọn dẹp chén đũa. Trần Lăng Phong theo tới phòng bếp nhìn thử, không hỗ trợ mà chỉ nói: “Nếu sau này thường xuyên nấu cơm thì mua cái máy rửa chén đi, miễn cho rửa nhiều hư tay.”
6
0
2 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
