0 chữ
Chương 27
Thế giới 1 - Chương 27: Beta giả vạn người ghét
Ba cậu bạn cùng phòng thấy vậy thì sửng sốt, lật vài trang rồi cười lăn lộn trên ghế.
La Khắc giật lại mấy cuốn sách, xếp ngay ngắn lên bàn: “Cút, đừng có lật bậy, lật lung tung làm tao quên đã đọc tới đâu thì sao?”
Điện thoại rung lên, có tin nhắn mới.
Từ Tịnh Thành: [Không muốn nói chuyện.]
Rourke: [Làm ơn mà, nói gì cũng được, vài câu thôi cũng được.]
Chẳng lẽ vì quá mệt nên không muốn nhắn tin sao? Mà La Khắc cũng không biết nam thần làm thêm nghề gì.
Cậu ta thăm dò gửi tiếp: [Vậy… có thể gọi video không?]
Từ Tịnh Thành: [Không được.]
Rourke: [Tại sao? Gương mặt chó con khóc.JPG]
Từ Tịnh Thành: [Không muốn.]
Thật ra không chỉ vì mặt cậu bị thương, mà Từ Tịnh Thành vốn chưa từng gọi video với ai bao giờ, không quen chút nào.
Rourke: [Chúng ta không phải bạn bè sao?]
Rourke: [Nếu không muốn gặp mặt thì gọi video cũng không được sao?]
Bạn bè. Từ Tịnh Thành nhìn chằm chằm hai chữ này.
Bỗng dưng phát hiện, hình như bây giờ cậu chỉ có mỗi người bạn này thôi.
Bạn bè bình thường là phải như vậy sao? Phiền phức thật.
Thấy cậu mãi không trả lời, La Khắc cuống lên: [Xin lỗi, anh đừng giận, không gọi cũng không sao mà.]
Từ Tịnh Thành: [Gọi thoại.]
La Khắc ngẩn ra vài giây, mới hiểu ý cậu là gì.
Không gọi video, có thể gọi thoại.
La Khắc kích động đến mức lăn lộn trên giường, rồi lại luống cuống: “Gọi điện thì phải nói gì bây giờ?”
Ngay giây sau, cuộc gọi thoại đã hiện ra.
La Khắc hoảng hồn kêu toáng lên, suýt nữa ném luôn điện thoại, tay run run bấm nút nghe.
Đám bạn cùng phòng thấy vậy cũng dừng chơi game, tất cả xúm lại hóng chuyện. Bọn họ cũng giống La Khắc, không nhìn thấy mặt, chỉ nghe được giọng nói, thấy trên màn hình hiện một cái avatar đen thui.
“Cậu muốn nói gì với tôi?” Giọng nói có phần lành lạnh, rất thờ ơ, nhưng cực kỳ dễ nghe.
Vài cậu bạn cùng phòng lập tức hiểu ra vì sao La Khắc, người kén chọn đến mức ngay cả hoa khôi hay nam thần trong trường cũng không thèm để mắt, lại đâm ra si mê một beta như trẻ con dính kẹo thế này.
Chỉ nghe giọng thôi cũng biết chắc chắn là trai đẹp rồi.
Nghe thấy giọng nói ấy, La Khắc như bị điện giật, run bắn lên, mặt đỏ bừng, lí nhí nói vào điện thoại: “A, a… anh ăn tối chưa?”
Từ Tịnh Thành: “Chưa, không muốn ăn.”
La Khắc vẫn đỏ mặt nói tiếp: “Vậy à… cảm giác lâu lắm rồi không gặp…”
Từ Tịnh Thành: ?
Không phải mới gặp hôm qua sao?
La Khắc nghe Từ Tịnh Thành ừ một tiếng, giọng lười biếng pha chút giọng mũi, đầu cậu ta lập tức như bùng lên một đống bong bóng hồng phấn.
“Anh lớn tuổi hơn em đúng không? Em có thể gọi anh là anh không?”
“Anh.”
Không cho cũng vô ích đúng không, đã gọi trước rồi, thật khôn ranh.
Đám bạn cùng phòng chưa từng thấy La Khắc có bộ dạng này, cười ngặt nghẽo gập cả người.
Bọn họ học cùng La Khắc từ cấp ba, tất nhiên biết cậu ta có tính công tử, đối với người khác thì hoặc không kiên nhẫn, hoặc hờ hững, chỉ đối với người quen mới bình thường, ngày thường ngoài chơi bóng rổ thì suốt ngày dính lấy game.
Bây giờ lại vì chuyện yêu đương mà đi đọc mấy quyển sách như thần kinh, còn làm bộ e lệ gọi điện thoại.
La Khắc bịt điện thoại lại, đá cho mấy cậu bạn mỗi đứa một phát: “Cười cái gì mà cười! Biến!”
Sau đó cậu ta chui tọt vào chăn, giọng nhỏ xíu, như nũng nịu: “Anh lúc nào rảnh vậy? Hôm trước gặp nhau vội quá, lần này để em chọn chỗ nhé, em rất muốn mời anh ăn cơm…”
“Được, lúc nào có thời gian tôi sẽ liên lạc.”
“Tuyệt quá, cảm ơn anh.”
Nói thêm vài câu, Từ Tịnh Thành cúp máy, trong lòng dâng lên một cảm giác rất lạ.
Trí nhớ của cậu vốn không tốt, đối với con người hay sự việc đều hơi chậm chạp. Đến bây giờ, cậu vẫn chưa hiểu vì sao lại quen La Khắc, rồi lại thành bạn, cũng không rõ vì sao cậu ta cứ cố tình thân thiết với cậu như vậy.
À, hình như có nói là thích cậu thì phải?
Thôi, không quan trọng, lười nghĩ.
Từ Tịnh Thành kéo chăn phủ lên người, tìm tư thế nằm không đè lên vết thương sau lưng.
Ngủ thôi.
Học sinh cấp ba phải dậy sớm mà.
Lớp học của đám học sinh kém khác hẳn lớp chọn, quản lý không nghiêm, chủ yếu vì nhiều học sinh cá biệt, thầy cô cũng không quản nổi.
Ví dụ như tiết tự học buổi sáng, lúc mấy lớp khác đọc bài rộn ràng, thì lớp 17 chỗ trống lổn nhổn, người ngả nghiêng ngủ la liệt.
Đến cả thầy cô đi kiểm tra cũng thường chẳng buồn ghé qua.
Cô giáo tiếng Anh bước vào lớp đúng giờ: “Bạn trực nhật, thầy chủ nhiệm nhắn là ghi lại bạn Từ Tịnh Thành xin nghỉ ốm nửa buổi hôm nay.”
“OK, mọi người tự đọc bài nhé, lớp phó nhớ thu vở kiểm tra từ vựng.”
Cô giáo vừa đi, tiếng đọc bài trong lớp lập tức biến mất. Đứa thì nghịch điện thoại, đứa thì ngủ, đứa thì túm tụm nói chuyện phiếm.
La Khắc giật lại mấy cuốn sách, xếp ngay ngắn lên bàn: “Cút, đừng có lật bậy, lật lung tung làm tao quên đã đọc tới đâu thì sao?”
Điện thoại rung lên, có tin nhắn mới.
Từ Tịnh Thành: [Không muốn nói chuyện.]
Rourke: [Làm ơn mà, nói gì cũng được, vài câu thôi cũng được.]
Chẳng lẽ vì quá mệt nên không muốn nhắn tin sao? Mà La Khắc cũng không biết nam thần làm thêm nghề gì.
Cậu ta thăm dò gửi tiếp: [Vậy… có thể gọi video không?]
Từ Tịnh Thành: [Không được.]
Rourke: [Tại sao? Gương mặt chó con khóc.JPG]
Từ Tịnh Thành: [Không muốn.]
Thật ra không chỉ vì mặt cậu bị thương, mà Từ Tịnh Thành vốn chưa từng gọi video với ai bao giờ, không quen chút nào.
Rourke: [Chúng ta không phải bạn bè sao?]
Rourke: [Nếu không muốn gặp mặt thì gọi video cũng không được sao?]
Bỗng dưng phát hiện, hình như bây giờ cậu chỉ có mỗi người bạn này thôi.
Bạn bè bình thường là phải như vậy sao? Phiền phức thật.
Thấy cậu mãi không trả lời, La Khắc cuống lên: [Xin lỗi, anh đừng giận, không gọi cũng không sao mà.]
Từ Tịnh Thành: [Gọi thoại.]
La Khắc ngẩn ra vài giây, mới hiểu ý cậu là gì.
Không gọi video, có thể gọi thoại.
La Khắc kích động đến mức lăn lộn trên giường, rồi lại luống cuống: “Gọi điện thì phải nói gì bây giờ?”
Ngay giây sau, cuộc gọi thoại đã hiện ra.
La Khắc hoảng hồn kêu toáng lên, suýt nữa ném luôn điện thoại, tay run run bấm nút nghe.
Đám bạn cùng phòng thấy vậy cũng dừng chơi game, tất cả xúm lại hóng chuyện. Bọn họ cũng giống La Khắc, không nhìn thấy mặt, chỉ nghe được giọng nói, thấy trên màn hình hiện một cái avatar đen thui.
Vài cậu bạn cùng phòng lập tức hiểu ra vì sao La Khắc, người kén chọn đến mức ngay cả hoa khôi hay nam thần trong trường cũng không thèm để mắt, lại đâm ra si mê một beta như trẻ con dính kẹo thế này.
Chỉ nghe giọng thôi cũng biết chắc chắn là trai đẹp rồi.
Nghe thấy giọng nói ấy, La Khắc như bị điện giật, run bắn lên, mặt đỏ bừng, lí nhí nói vào điện thoại: “A, a… anh ăn tối chưa?”
Từ Tịnh Thành: “Chưa, không muốn ăn.”
La Khắc vẫn đỏ mặt nói tiếp: “Vậy à… cảm giác lâu lắm rồi không gặp…”
Từ Tịnh Thành: ?
Không phải mới gặp hôm qua sao?
La Khắc nghe Từ Tịnh Thành ừ một tiếng, giọng lười biếng pha chút giọng mũi, đầu cậu ta lập tức như bùng lên một đống bong bóng hồng phấn.
“Anh.”
Không cho cũng vô ích đúng không, đã gọi trước rồi, thật khôn ranh.
Đám bạn cùng phòng chưa từng thấy La Khắc có bộ dạng này, cười ngặt nghẽo gập cả người.
Bọn họ học cùng La Khắc từ cấp ba, tất nhiên biết cậu ta có tính công tử, đối với người khác thì hoặc không kiên nhẫn, hoặc hờ hững, chỉ đối với người quen mới bình thường, ngày thường ngoài chơi bóng rổ thì suốt ngày dính lấy game.
Bây giờ lại vì chuyện yêu đương mà đi đọc mấy quyển sách như thần kinh, còn làm bộ e lệ gọi điện thoại.
La Khắc bịt điện thoại lại, đá cho mấy cậu bạn mỗi đứa một phát: “Cười cái gì mà cười! Biến!”
Sau đó cậu ta chui tọt vào chăn, giọng nhỏ xíu, như nũng nịu: “Anh lúc nào rảnh vậy? Hôm trước gặp nhau vội quá, lần này để em chọn chỗ nhé, em rất muốn mời anh ăn cơm…”
“Được, lúc nào có thời gian tôi sẽ liên lạc.”
“Tuyệt quá, cảm ơn anh.”
Nói thêm vài câu, Từ Tịnh Thành cúp máy, trong lòng dâng lên một cảm giác rất lạ.
Trí nhớ của cậu vốn không tốt, đối với con người hay sự việc đều hơi chậm chạp. Đến bây giờ, cậu vẫn chưa hiểu vì sao lại quen La Khắc, rồi lại thành bạn, cũng không rõ vì sao cậu ta cứ cố tình thân thiết với cậu như vậy.
À, hình như có nói là thích cậu thì phải?
Thôi, không quan trọng, lười nghĩ.
Từ Tịnh Thành kéo chăn phủ lên người, tìm tư thế nằm không đè lên vết thương sau lưng.
Ngủ thôi.
Học sinh cấp ba phải dậy sớm mà.
Lớp học của đám học sinh kém khác hẳn lớp chọn, quản lý không nghiêm, chủ yếu vì nhiều học sinh cá biệt, thầy cô cũng không quản nổi.
Ví dụ như tiết tự học buổi sáng, lúc mấy lớp khác đọc bài rộn ràng, thì lớp 17 chỗ trống lổn nhổn, người ngả nghiêng ngủ la liệt.
Đến cả thầy cô đi kiểm tra cũng thường chẳng buồn ghé qua.
Cô giáo tiếng Anh bước vào lớp đúng giờ: “Bạn trực nhật, thầy chủ nhiệm nhắn là ghi lại bạn Từ Tịnh Thành xin nghỉ ốm nửa buổi hôm nay.”
“OK, mọi người tự đọc bài nhé, lớp phó nhớ thu vở kiểm tra từ vựng.”
Cô giáo vừa đi, tiếng đọc bài trong lớp lập tức biến mất. Đứa thì nghịch điện thoại, đứa thì ngủ, đứa thì túm tụm nói chuyện phiếm.
5
0
1 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
