TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 5
Chương 5

Hứa Bách đặt đồ trong tay vào cốp sau, rồi mở cửa ghế sau bước vào xe. Yến Học Văn hỏi: “Mang được đặc sản gì về thế?”

Hứa Bách nói: “Thịt bò khô, váng sữa và phô mai khô, tôi mang về cho cả nhà nếm thử, ăn cũng khá hay.”

Yến Học Văn trêu chọc anh ấy: “Thế nào rồi hả tiến sĩ, sống ở Tây Tạng một năm có quen không?”

Hứa Bách thả lỏng người dựa vào ghế, nghe vậy đáp: “Cũng tạm, chỉ là ăn uống không hợp nên hơi bị nóng trong người.”

“Nhìn xem anh đen thui đi rồi kìa, gương mặt hotboy trường ngày nào giờ rám nắng hết cả rồi.”

Yến Chu nói: “Anh Bách dù có đen đi thì vẫn đẹp trai.”

Yến Học Văn: “Vậy là anh Bách mày đen đi vẫn đẹp trai, còn anh mày thì là thằng béo, đúng không?”

Yến Chu hỏi Hứa Bách: “Anh Bách bây giờ nặng bao nhiêu cân ạ?”

Hứa Bách nghe hai anh em họ đấu khẩu, cười đáp: “Khoảng bảy mươi lăm cân.”

“Anh Bách cao hơn anh mà anh còn nặng hơn anh ấy cả chục cân!”

Yến Học Văn tức giận: “Đã bảo là anh không có tám mươi lăm cân!”

“Anh có biết mười cân thịt nó dày cỡ nào không? Tảng thịt lợn mà mẹ mang từ nhà bà nội về hai hôm trước cũng chỉ mới năm cân thôi đấy.”

“Tao thật sự bó tay với mày rồi.” Yến Học Văn nói: “Hứa Bách cậu xem, đấy, nhà có hai thằng con trai là thế đấy, toàn chí chóe thôi.”

Hứa Bách bật cười: “Yến Chu làm phóng viên nên nói chuyện sắc sảo thật. Cậu cũng đi làm được một năm rồi đúng không, công việc có thuận lợi không?”

Yến Chu đáp: “Cũng tàm tạm thôi ạ, đi làm thì ở đâu cũng thế.”

Xe đến nhà hàng. Yến Học Văn đã đặt một phòng riêng. Hứa Bách và Yến Học Văn thích ăn nhạt, còn Yến Chu thì thích ăn đậm vị. Hai người anh nhường thực đơn cho cậu em, Yến Chu gọi mấy món thanh đạm đặc trưng, Hứa Bách nhận lại thực đơn, gọi thêm hai món xào đậm đà hơn.

Yến Học Văn huých nhẹ Hứa Bách: “Này, cậu với Khâu Mịnh thật sự chia tay rồi à?”

Yến Chu đang rót nước cho họ, liếc xéo anh trai: “Sao anh lắm chuyện thế?”

Yến Học Văn: “Anh em tốt với nhau có gì mà không nói được? Lúc trước hỏi qua điện thoại nói chẳng được mấy câu, bây giờ gặp mặt rồi thì phải hỏi cho ra nhẽ chứ.”

Trong phòng riêng ấm áp, Hứa Bách đứng dậy cởϊ áσ khoác dài treo lên móc áo bên cạnh, rồi ngồi xuống giữa hai anh em.

“Đúng là đã chia tay rồi.” Hứa Bách nói câu này rất bình thản, còn quay sang đùa với Yến Học Văn: “Chẳng phải trong điện thoại tôi đã nói với cậu rồi sao? Cậu còn muốn hóng chuyện gì nữa?”

2

0

1 tuần trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.