0 chữ
Chương 6
Chương 6
“Trời ơi, hai cậu hẹn hò từ hồi học cao học, đã mấy năm rồi, thế mà cũng chia tay được à?”
“Vợ chồng kết hôn mấy chục năm còn ly hôn nữa là, có gì mà lạ đâu.”
Yến Chu: “Đúng đó, có gì mà làm ầm ĩ thế.”
“Đi đi, người lớn nói chuyện trẻ con đừng có xen vào.” Yến Học Văn xua tay về phía Yến Chu, rồi lại hỏi Hứa Bách: “Vì sao chia tay?”
“Công việc của chúng tôi đều quá bận, không hợp.”
Hứa Bách trả lời đơn giản, Yến Học Văn ngẫm nghĩ: “Cũng đúng, Khâu Mịnh bây giờ là một nhà thiết kế khá nổi tiếng, đồng nghiệp của tôi đều từng nghe tên cậu ấy. Nghe nói cậu ấy bây giờ đã bước chân vào giới giải trí, chắc là ngày nào cũng bay khắp thế giới không thấy tăm hơi. Cậu bây giờ cũng đang trong giai đoạn sự nghiệp thăng tiến, hai người khó mà sắp xếp thời gian, yêu đương quả thực rất mệt mỏi.”
Hứa Bách còn chưa kịp nói gì, Yến Học Văn lại hỏi: “Thế cậu về Tây Tạng có tìm được cậu em trai nào đẹp trai dị quốc không?”
“Khiến cậu thất vọng rồi, không có.”
Yến Chu: “Anh cứ nghĩ ai cũng như anh, rảnh rỗi là lại muốn yêu đương chơi bời à.”
Yến Học Văn: “Điều kiện của Hứa Bách tốt như vậy, không yêu đương thì lãng phí quá! Nhớ hồi đó người như Khâu Mịnh còn phải theo đuổi ngược cậu, từ đại học đến cao học mới theo đuổi được cậu, được coi là người đẹp trai khó theo đuổi nhất Đại học Ninh, vậy mà vẫn có cả đống người xếp hàng muốn xen vào giữa hai người...”
Hứa Bách: “Cậu cứ ăn đi, cái miệng cậu thế này, trách gì Yến Chu ghét cậu.”
Yến Học Văn im lặng nhìn hai người họ, Yến Chu liếc anh ta một cái đầy chán ghét, Hứa Bách tiện tay gói một cuốn thịt vịt, chấm chút nước sốt, đặt vào đĩa của Yến Chu.
Yến Chu nói: “Cảm ơn anh Bách.”
Hứa Bách cười: “Một năm không gặp, sao lại khách sáo thế?”
Yến Chu kẹp cuốn thịt vịt đưa vào miệng cắn một miếng, vỏ bánh mỏng dai, thịt vịt mềm kẹp cùng dưa chuột giòn giòn, thơm ngon hấp dẫn. Yến Chu ăn hết cuốn chỉ trong mấy miếng.
“Anh Bách, chúng ta gần ba năm rồi không gặp nhau.” Yến Chu không kìm được sửa lại.
Hứa Bách ngẩn người một lát, nghĩ kỹ lại, đúng là như vậy: “Đúng vậy. Thời gian trôi nhanh thật.”
Yến Học Văn ở bên cạnh nói: “Anh Bách cậu trước đây bận quá, vừa phải đến bệnh viện, lại vừa phải đến trường dạy học, đến tôi còn khó mà gặp được mặt cậu ấy.”
Yến Chu cười nói: “Đúng vậy, hồi em học cao học cũng ngày nào cũng đau đầu với luận văn, ít khi về nhà, cũng không có thời gian đi chơi.”
“Hứa Bách, nói thật đấy, cậu dắt thằng em tôi đi chơi đi, thằng nhóc này ngày nào cũng ngoài đi làm thì ru rú ở nhà ngủ, sắp mọc nấm đến nơi rồi. Tôi rủ nó đi chơi nó lại không chịu, cậu là nam thần của nó, cậu mà rủ nó đi chơi thì nó chắc chắn đồng ý!”
Yến Chu thật sự muốn lấy chỉ khâu cái miệng lớn của anh trai mình lại: “Nam thần cái gì mà nam thần, anh có thể đừng nói bừa được không!”
Hứa Bách từ cấp ba đã quen nhìn hai anh em này cãi cọ, đến giờ vẫn thấy thú vị. Anh cười một lúc, nói: “Đúng lúc cuối tuần này tôi phải đi siêu thị mua ít đồ, một năm không về nhà, trong nhà trống rỗng cả rồi. Yến Chu có rảnh không?”
Yến Chu không chút do dự: “Có ạ.”
Ăn cơm xong Hứa Bách còn phải về nhà tiếp tục viết báo cáo, Yến Học Văn lái xe đưa anh về Vịnh Ánh Thủy. Yến Chu lấy cái túi ở ghế trước đưa cho Hứa Bách: “Anh Bách, em mua cho anh một ít đồ, hôm qua em mới biết anh về, chuẩn bị hơi gấp, anh đừng chê nhé.”
“Vợ chồng kết hôn mấy chục năm còn ly hôn nữa là, có gì mà lạ đâu.”
Yến Chu: “Đúng đó, có gì mà làm ầm ĩ thế.”
“Đi đi, người lớn nói chuyện trẻ con đừng có xen vào.” Yến Học Văn xua tay về phía Yến Chu, rồi lại hỏi Hứa Bách: “Vì sao chia tay?”
“Công việc của chúng tôi đều quá bận, không hợp.”
Hứa Bách trả lời đơn giản, Yến Học Văn ngẫm nghĩ: “Cũng đúng, Khâu Mịnh bây giờ là một nhà thiết kế khá nổi tiếng, đồng nghiệp của tôi đều từng nghe tên cậu ấy. Nghe nói cậu ấy bây giờ đã bước chân vào giới giải trí, chắc là ngày nào cũng bay khắp thế giới không thấy tăm hơi. Cậu bây giờ cũng đang trong giai đoạn sự nghiệp thăng tiến, hai người khó mà sắp xếp thời gian, yêu đương quả thực rất mệt mỏi.”
“Khiến cậu thất vọng rồi, không có.”
Yến Chu: “Anh cứ nghĩ ai cũng như anh, rảnh rỗi là lại muốn yêu đương chơi bời à.”
Yến Học Văn: “Điều kiện của Hứa Bách tốt như vậy, không yêu đương thì lãng phí quá! Nhớ hồi đó người như Khâu Mịnh còn phải theo đuổi ngược cậu, từ đại học đến cao học mới theo đuổi được cậu, được coi là người đẹp trai khó theo đuổi nhất Đại học Ninh, vậy mà vẫn có cả đống người xếp hàng muốn xen vào giữa hai người...”
Hứa Bách: “Cậu cứ ăn đi, cái miệng cậu thế này, trách gì Yến Chu ghét cậu.”
Yến Học Văn im lặng nhìn hai người họ, Yến Chu liếc anh ta một cái đầy chán ghét, Hứa Bách tiện tay gói một cuốn thịt vịt, chấm chút nước sốt, đặt vào đĩa của Yến Chu.
Hứa Bách cười: “Một năm không gặp, sao lại khách sáo thế?”
Yến Chu kẹp cuốn thịt vịt đưa vào miệng cắn một miếng, vỏ bánh mỏng dai, thịt vịt mềm kẹp cùng dưa chuột giòn giòn, thơm ngon hấp dẫn. Yến Chu ăn hết cuốn chỉ trong mấy miếng.
“Anh Bách, chúng ta gần ba năm rồi không gặp nhau.” Yến Chu không kìm được sửa lại.
Hứa Bách ngẩn người một lát, nghĩ kỹ lại, đúng là như vậy: “Đúng vậy. Thời gian trôi nhanh thật.”
Yến Học Văn ở bên cạnh nói: “Anh Bách cậu trước đây bận quá, vừa phải đến bệnh viện, lại vừa phải đến trường dạy học, đến tôi còn khó mà gặp được mặt cậu ấy.”
Yến Chu cười nói: “Đúng vậy, hồi em học cao học cũng ngày nào cũng đau đầu với luận văn, ít khi về nhà, cũng không có thời gian đi chơi.”
Yến Chu thật sự muốn lấy chỉ khâu cái miệng lớn của anh trai mình lại: “Nam thần cái gì mà nam thần, anh có thể đừng nói bừa được không!”
Hứa Bách từ cấp ba đã quen nhìn hai anh em này cãi cọ, đến giờ vẫn thấy thú vị. Anh cười một lúc, nói: “Đúng lúc cuối tuần này tôi phải đi siêu thị mua ít đồ, một năm không về nhà, trong nhà trống rỗng cả rồi. Yến Chu có rảnh không?”
Yến Chu không chút do dự: “Có ạ.”
Ăn cơm xong Hứa Bách còn phải về nhà tiếp tục viết báo cáo, Yến Học Văn lái xe đưa anh về Vịnh Ánh Thủy. Yến Chu lấy cái túi ở ghế trước đưa cho Hứa Bách: “Anh Bách, em mua cho anh một ít đồ, hôm qua em mới biết anh về, chuẩn bị hơi gấp, anh đừng chê nhé.”
2
0
1 tuần trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
