TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 4
Chương 4

Yến Chu đến cửa ra vào thay giày: “Vâng, con đi cắt tóc đây. Anh Văn lát nữa đến đón con.”

Nhìn bóng lưng em trai thay đổi thái độ 180 độ rồi lao đi như một cơn gió, Yến Học Văn không tài nào hiểu nổi: "Thằng này lại lên cơn gì thế không biết?"

Một giờ sau, Yến Học Văn lái xe đến đón cậu em ở cửa trung tâm thương mại. Yến Chu xách một cái túi, kéo cửa ghế phụ lái đặt ba lô và túi lên ghế, đóng cửa lại, rồi quay người mở cửa sau bước vào xe.

Yến Học Văn: “?”

Anh ta quay người lại: “Ý gì đấy, muốn làm sếp của anh đấy à?”

Yến Chu đáp qua loa: “Ghế trước em để đồ rồi.”

“Sao không cho vào cốp sau? Với lại mày chỉ có một cái túi với một cái ba lô thôi mà.”

“Thôi anh mau lái đi, đằng sau tắc đường hết rồi kìa.”

“Anh thấy mày hôm nay đúng là có bệnh thật.” Yến Học Văn liếc nhìn cậu em trai mình đầy nghi hoặc qua gương chiếu hậu, chợt ngạc nhiên: “Ối, chưng diện quả đầu này làm gì? Tối nay có hẹn hò à?”

Yến Chu cúi đầu nghịch điện thoại: “Chỉ cắt ngắn một chút thôi, tại mặt em vốn đẹp trai sẵn rồi.”

Yến Chu dựa vào cửa xe, mở WeChat, tìm rồi mở khung chat với Hứa Bách.

Lần trò chuyện gần đây nhất của họ là vào sinh nhật Yến Chu năm ngoái, Hứa Bách gửi tin nhắn chúc mừng sinh nhật, kèm theo một phong bao lì xì. Yến Chu đã nhận, trả lời cảm ơn anh Bách.

Lùi về trước đó là một năm trước khi Hứa Bách đi công tác ở Tây Tạng, Yến Chu gửi tin nhắn chúc anh ấy lên đường bình an, công việc thuận lợi, Hứa Bách chỉ trả lời hai chữ “cảm ơn”.

Lịch sử trò chuyện giữa cậu và Hứa Bách lèo tèo vài dòng, ngắn gọn và khách sáo, ngoài những lời chúc lễ Tết và sinh nhật ra thì hầu như không có gì. Yến Chu lướt mãi cũng chẳng tìm được gì mới, lại bấm vào xem trang cá nhân của anh ấy, hầu hết là những bài đăng liên quan đến công việc, vừa ít ỏi vừa không có gì đặc sắc. Yến Chu xem một hồi lâu rồi thoát ra.

Xe chạy đến Vịnh Ánh Thủy, từ xa đã thấy một người đứng bên đường, mặc áo khoác dài màu đen, áo len cổ cao màu xám, quần tây thẳng thớm, vóc người cao ráo, thon gọn. Càng đến gần, gương mặt người đó càng hiện rõ những đường nét tuấn tú, sắc sảo.

Xe từ từ tấp vào lề, Yến Chu hạ cửa kính xe xuống, chào Hứa Bách: “Anh Bách, chúc mừng năm mới.”

Hứa Bách cúi người: “Chúc mừng năm mới, Yến Chu.”

“Anh Bách ngồi phía sau đi, ghế trước để đồ rồi.”

“Được thôi.”

2

0

1 tuần trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.