0 chữ
Chương 3
Chương 3
Yến Học Văn: “Trưa nay con ra ngoài ăn, Hứa Bách về từ Tây Tạng rồi, con đi ăn mừng cậu ấy về.”
Bố Yến: “Ối, cậu Bách về rồi à, mời cậu ấy về nhà ăn cơm đi?”
“Thôi ạ, nấu nướng cũng mệt lắm, cậu ấy bảo chỉ ăn đơn giản thôi, đợi khi nào rảnh rỗi sẽ đến thăm nhà sau.”
Sở Tình cười nói: “Cậu Bách công tác ở Tây Tạng một năm chắc chắn rất vất vả, hôm nào đợi cậu ấy đến nhà, để bố con hầm canh cho cậu ấy tẩm bổ.”
Trong lúc nói chuyện, Yến Chu đã ăn hết một bát cháo lớn, và một quả trứng ốp la.
Yến Học Văn tiện miệng nói: “Tất nhiên rồi, cậu ấy bây giờ một thân một mình, không ai chăm sóc, thì càng phải để cậu ấy về nhà mình thưởng thức món canh gà hầm tuyệt ngon của bố chứ?”
Yến Chu đang cầm bắp ngô gặm dở thì khựng lại.
Sở Tình ngạc nhiên: “Cậu Bách chia tay bạn trai rồi à?”
“Đúng vậy ạ, năm ngoái... không, hôm nay là Tết Dương lịch. Chia tay từ năm kia rồi ạ.”
Yến Chu hỏi: “Sao anh biết?”
“Là anh hóng được trong lúc họp lớp.” Yến Học Văn nhún vai: “Ban đầu anh không tin, sau phải đi hỏi Hứa Bách, cậu ấy mới thừa nhận là đã chia tay rồi.”
Yến Chu đặt bắp ngô xuống: “Sao anh không nói sớm?”
Yến Học Văn khó hiểu: “Mắc gì anh phải nói sớm với mày chuyện này?”
Yến Học Văn và Hứa Bách là bạn học cấp ba, sau đó trở thành bạn bè thân thiết. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, cả hai đều thi đậu Đại học Trường Ninh, một người học tài chính, một người học nha khoa.
Họ có nhiều bạn chung, thêm vào đó Hứa Bách lại là tâm điểm của nhóm, những năm qua bạn trai của anh ấy cũng chỉ có một người duy nhất – là bạn trai từ thời đại học, Khâu Mịnh. Cả hai có tình cảm bền chặt, sự nghiệp thành công, tài sắc vẹn toàn, vốn dĩ là một cặp đôi đẹp, nhưng cuối cùng vẫn chia tay.
Tin tức cứ thế tam sao thất bản, cuối cùng mới đến tai Yến Học Văn, một người vừa bận rộn vừa chậm cập nhật tin tức.
Yến Chu ăn xong bữa sáng, mang bát đũa vào bếp, rồi đi ra đứng cạnh Yến Học Văn: “Trưa nay em cũng đi với anh.”
Yến Học Văn: “Tối qua mày còn bảo không đi mà?”
Bố Yến: “Không muốn ăn trưa với bố già à?”
Yến Chu thản nhiên đáp: “Lâu rồi em không gặp anh Bách, muốn gặp lại anh ấy thôi mà.”
Yến Học Văn: “Ài, tối qua mày đâu có nói thế...”
Yến Chu đã quay về phòng ngủ của mình, lát sau đi ra, đã thay một bộ đồ để đi chơi. Sở Tình thấy vậy liền khen: “Bộ này đẹp đấy, Yến nhà mình thật đẹp trai! Chỉ là tóc hơi dài rồi.”
Bố Yến: “Ối, cậu Bách về rồi à, mời cậu ấy về nhà ăn cơm đi?”
“Thôi ạ, nấu nướng cũng mệt lắm, cậu ấy bảo chỉ ăn đơn giản thôi, đợi khi nào rảnh rỗi sẽ đến thăm nhà sau.”
Sở Tình cười nói: “Cậu Bách công tác ở Tây Tạng một năm chắc chắn rất vất vả, hôm nào đợi cậu ấy đến nhà, để bố con hầm canh cho cậu ấy tẩm bổ.”
Trong lúc nói chuyện, Yến Chu đã ăn hết một bát cháo lớn, và một quả trứng ốp la.
Yến Học Văn tiện miệng nói: “Tất nhiên rồi, cậu ấy bây giờ một thân một mình, không ai chăm sóc, thì càng phải để cậu ấy về nhà mình thưởng thức món canh gà hầm tuyệt ngon của bố chứ?”
Yến Chu đang cầm bắp ngô gặm dở thì khựng lại.
“Đúng vậy ạ, năm ngoái... không, hôm nay là Tết Dương lịch. Chia tay từ năm kia rồi ạ.”
Yến Chu hỏi: “Sao anh biết?”
“Là anh hóng được trong lúc họp lớp.” Yến Học Văn nhún vai: “Ban đầu anh không tin, sau phải đi hỏi Hứa Bách, cậu ấy mới thừa nhận là đã chia tay rồi.”
Yến Chu đặt bắp ngô xuống: “Sao anh không nói sớm?”
Yến Học Văn khó hiểu: “Mắc gì anh phải nói sớm với mày chuyện này?”
Yến Học Văn và Hứa Bách là bạn học cấp ba, sau đó trở thành bạn bè thân thiết. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, cả hai đều thi đậu Đại học Trường Ninh, một người học tài chính, một người học nha khoa.
Họ có nhiều bạn chung, thêm vào đó Hứa Bách lại là tâm điểm của nhóm, những năm qua bạn trai của anh ấy cũng chỉ có một người duy nhất – là bạn trai từ thời đại học, Khâu Mịnh. Cả hai có tình cảm bền chặt, sự nghiệp thành công, tài sắc vẹn toàn, vốn dĩ là một cặp đôi đẹp, nhưng cuối cùng vẫn chia tay.
Yến Chu ăn xong bữa sáng, mang bát đũa vào bếp, rồi đi ra đứng cạnh Yến Học Văn: “Trưa nay em cũng đi với anh.”
Yến Học Văn: “Tối qua mày còn bảo không đi mà?”
Bố Yến: “Không muốn ăn trưa với bố già à?”
Yến Chu thản nhiên đáp: “Lâu rồi em không gặp anh Bách, muốn gặp lại anh ấy thôi mà.”
Yến Học Văn: “Ài, tối qua mày đâu có nói thế...”
Yến Chu đã quay về phòng ngủ của mình, lát sau đi ra, đã thay một bộ đồ để đi chơi. Sở Tình thấy vậy liền khen: “Bộ này đẹp đấy, Yến nhà mình thật đẹp trai! Chỉ là tóc hơi dài rồi.”
2
0
1 tuần trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
