0 chữ
Chương 42
Chương 42: Cho Các Ngươi Nhớ Đời
Những người khác vào cung học quy củ đều nơm nớp lo sợ, nhưng nàng thì hay rồi, đây là đem hoàng cung biến thành nhà của mình rồi sao?
Nhìn thấy bọn họ đứng bất động, Đường Diệu Tâm khó hiểu hỏi: "Các ngươi đang đứng đó để phân công hầu hạ ta sao?"
"Ai da, ta rất dễ hầu hạ, các ngươi tuỳ tiện phân hai người tới giúp ta mặc đồ, hai người trang điểm, hai người đi lấy nước, hai người chuẩn bị bữa sáng và hai người dọn phòng là được rồi."
Các ma ma: "..."
Sao nàng dám tự nhiên ra lệnh cho bọn họ như thế này!
Một ma ma muốn nổi giận nhưng bị ma ma điềm tĩnh hơn bên cạnh ngăn lại.
Bọn họ nhớ tới lời dặn dò của hoàng hậu nên đành phải đè nén sự bất mãn, hiện tại dù sao cũng phải để Đường Diệu Tâm mặc y phục chỉnh tề, nếu không làm sao có thể dạy lễ nghi cho nàng được?
Cho nên, mấy ma ma ngày thường chỉ nhận lệnh của hoàng hậu, miễn cưỡng hầu hạ Đường Diệu Tâm.
Mặc dù không tình nguyện, nhưng dù sao bọn họ cũng là những lão ma ma đã ở trong cung nhiều năm nên kĩ năng hầu hạ người khác cũng không tồi.
Đường Diệu Tâm chưa từng được hầu hạ như thế này, lần đầu tiên nghĩ đến việc có nên mua vài tỳ nữ sau khi trở về vương phủ hay không.
Sau khi Đường Diệu Tâm chuẩn bị thoả đáng, bọn họ liền đến dạy lễ nghi cho nàng, tất cả mọi người đều phấn chấn, mong đợi chuyện tiếp theo sẽ xảy ra.
Trong lễ nghi nếu muốn hành lễ đúng tiêu chuẩn thì cần phải duy trì cùng một tư thế trong một thời gian dài, điều này vô cùng hành hạ người khác.
Các ma ma đã quyết định sẽ dùng việc này mà hành hạ Đường Diệu Tâm.
Nhưng nếu muốn dạy Đường Diệu Tâm, trước tiên bọn họ phải thị phạm trước. Sau khi thị phạm xong mới để Đường Miêu Tâm làm theo, nhưng bọn họ lại phát hiện bụng đau đến mức không đứng vững được.
Ma ma đang thị phạm đều bị như vậy thì làm sao có thời gian quan tâm đến Đường Diệu Tâm nữa?
Họ nói với ma ma bên cạnh: "Ta đau bụng quá, ta đi vệ sinh trước, bà trông chừng Tần vương phi nhé."
Ngay khi họ rời đi, mấy ma ma còn lại cũng đều cảm thấy đau bụng dữ dội và chạy vào nhà xí.
Nhưng nhà xí tổng cộng chỉ có ba cái, trong khi ma ma lại có mười người nên không đủ cho tất cả mọi người cùng ngồi.
Vì vậy các ma ma bình thường rất chú trọng đến quy củ cùng lễ nghĩa, đứng ngoài ôm bụng nhảy cẫng lên vì đau, hoàn toàn mất đi hình tượng.
Một trong những ma ma bực bội đến nỗi đá tung cửa nhà xí và kéo ma ma đã chiếm giữ bệ xí gần một canh giờ ra ngoài.
Ma ma bị lôi ra còn chưa kịp kéo quần lên, bụng đau dữ dội, tức giận sôi máu.
Hai người bắt đầu cãi nhau, khi cuộc cãi vã không thỏa mãn được nhu cầu, họ bắt đầu thượng cẳng tay hạ cẳng chân đánh nhau.
Có mấy ma ma ở gần đó đang chờ vào nhà xí, thấy bọn họ đánh nhau liền đẩy bọn họ ra ngoài, có người vội vã chạy vào.
Vừa thấy có ma ma chạy vào, hai ma ma đang đánh nhau ở bên ngoài liền không vui, chạy đến kéo người lại.
Một số ma ma gần đó một bên cố gắng thuyết phục, một bên cũng vào cãi nhau, cảnh tượng trở nên vô cùng hỗn loạn.
Mà nhà xí không được xây dựng chắc chắn, khi mấy ma ma đánh nhau đã vô tình đạp trượt bàn đạp gỗ.
Một người trong số họ vô tình ngã xuống, khi vừa ngã thì thuận tay kéo theo một người khác, rồi một người nữa, và thế là ba ma ma lần lượt ngã xuống.
Ma ma thứ tư đã nhịn rất lâu, sau khi bị bọn họ dọa sợ, liền trực tiếp đi luôn ở trong quần...
Chỉ còn vài ma ma muốn đến kéo người lên, nhưng bụng bọn họ đau đến mức không còn sức để kéo nữa.
Đường Diệu Tâm đứng một bên xem vở kịch lớn này, tặc lưỡi hai tiếng.
Nàng còn chưa kịp làm gì mà mấy ma ma đã trở nên thế này rồi!
Nàng luôn lấy việc giúp người làm niềm vui, phát sinh loại chuyện như vậy, nàng chắc chắn sẽ tìm người giúp đỡ, lỡ như ma ma chết đuối dưới hố phân thì không hay lắm.
Nàng đứng ở cửa hét lớn: "Người đâu! Cứu mạng! Ma ma rơi xuống hố phân không lên được rồi!"
Nơi này tuy là nội cung, nhưng lại có rất nhiều thái giám và cung nữ, tiếng ồn ào ở bên này lại rất lớn nên lập tức có người chạy đến xem náo nhiệt.
Khi chứng kiến cảnh tượng bên trong, nhiều người cảm thấy ghê tởm đến mức nôn hết cả thức ăn từ đêm qua.
Hoàng cung vẫn luôn yên tĩnh, tiếng động ở đây lại lớn như vậy, tự nhiên sẽ kinh động đến chủ tử của các cung.
Các vị chủ tử trong cung đều biết Đường Diệu Tâm vào cung học lễ nghi, lúc này xảy ra chuyện như vậy, các vị chủ tử đều biết sắp có trò hay để xem rồi.
Trong nhiều năm qua, hoàng hậu vẫn luôn dùng thủ đoạn tàn nhẫn ở trong cung nên có vô số phi tần muốn hạ bệ bà ta.
Người dạy người khác quy củ lại trở thành người không có quy củ. Đây quả thực là một vở kịch lớn trong hậu cung!
Các phi tần trong cung đương nhiên sẽ không bỏ qua một cơ hội tốt như vậy.
Ngay lập tức, một phi tần nháy mắt với thái giám bên cạnh và bảo hắn báo tin này cho Thành Minh Đế.
Đến khi hoàng hậu biết được chuyện xảy ra, muốn ngăn chặn thì đã quá muộn, chuyện này đã được truyền khắp nơi trong cung rồi!
Ngay cả Thành Minh Đế cũng nghe được tin tức này, vội vã chạy đến Phượng Tê cung của hoàng hậu: "Có chuyện gì vậy?"
Hoàng hậu thấy Đường Diệu Tâm rụt cổ lại, vẻ mặt sợ hãi liền cảm thấy đau đầu, bà cũng muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
Bà hít một hơi thật sâu rồi nói với Đường Diệu Tâm: "Tần vương phi ban nãy cũng ở đó, con nói xem đã xảy ra chuyện gì."
Đường Diệu Tâm có vẻ sợ hãi, nhẹ giọng nói: "Con...con cũng không biết đã xảy ra chuyện gì."
"Sau khi các ma ma thị phạm lễ nghi cho con, bọn họ đều nói rằng bị đau bụng, con nghĩ họ lười biếng nên cũng không để bụng, tiếp tục ở bên trong luyện tập các động tác bọn họ dạy."
"Con đang luyện tập thì nghe thấy tiếng động phát ra từ phía nhà xí, khi con đi tới thì thấy có một số người đã rơi xuống nhà xí rồi."
Sau khi kéo các ma ma hôi thối ngất trời lên, lúc này tất cả đều đang quỳ, một ma ma không nhịn được đã đánh rắm một hơi thật dài.
Thành Minh Đế: “…”
Hoàng hậu: "!!!!"
Các phi tử đến xem náo nhiệt bên cạnh đều lùi lại mấy bước.
Lý ma ma biết nếu bọn họ gây ra chuyện như vậy, nhất định sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc, cho nên bằng mọi giá phải kéo Đường Diệu Tâm xuống nước.
Bà ta dập đầu xuống đất: "Hồi bẩm hoàng thượng hoàng hậu, tất cả những chuyện này đều do Đường Diệu Tâm làm! Chính cô ấy đã đầu độc chúng lão nô!"
Đường Diệu Tâm khóc lóc nói: "Những lời này ma ma tuyệt đối không được nói bừa! Ma ma nói ta hạ độc bà, vậy bà có bằng chứng không?"
Lý ma ma lặng người một lát, Đường Diệu Tâm ủy khuất nói với hoàng hậu: "Lúc con vào cung, mọi thứ trên người đều đã được kiểm tra rồi."
"Nếu con mang theo thuốc độc vào cung, thị vệ không thể không phát hiện ra!"
"Đây là lần thứ hai con vào cung, trong cung cũng không quen biết bất kỳ người nào. Lần này sau khi vào cung, con chỉ ở trong cung điện kia, không có gặp bất kỳ ai."
"Xin hỏi Lý ma ma, độc dược của ta lấy ở đâu ra?"
Lý ma ma hoàn toàn bối rối trước câu hỏi của nàng, nhất thời không trả lời được, chỉ có thể gân cổ nói: "Ta làm sao biết được độc dược của Tần vương phi được lấy từ đâu?"
"Bọn ta có mười người, trước đó đều không việc gì, tại sao lúc dạy cô quy tắc lễ nghi lại xảy ra chuyện?"
Đường Diệu Tâm bĩu môi nói: "Bà hỏi ta chuyện này thì ta làm sao biết được? Bà hung dữ như vậy, có khi là đã đắc tội với ai rồi."
"Có lẽ người kia thấy ta dễ bắt nạt nên muốn đổ tội cho ta để tránh bị trách phạt!"
Nhìn thấy bọn họ đứng bất động, Đường Diệu Tâm khó hiểu hỏi: "Các ngươi đang đứng đó để phân công hầu hạ ta sao?"
"Ai da, ta rất dễ hầu hạ, các ngươi tuỳ tiện phân hai người tới giúp ta mặc đồ, hai người trang điểm, hai người đi lấy nước, hai người chuẩn bị bữa sáng và hai người dọn phòng là được rồi."
Các ma ma: "..."
Sao nàng dám tự nhiên ra lệnh cho bọn họ như thế này!
Một ma ma muốn nổi giận nhưng bị ma ma điềm tĩnh hơn bên cạnh ngăn lại.
Bọn họ nhớ tới lời dặn dò của hoàng hậu nên đành phải đè nén sự bất mãn, hiện tại dù sao cũng phải để Đường Diệu Tâm mặc y phục chỉnh tề, nếu không làm sao có thể dạy lễ nghi cho nàng được?
Mặc dù không tình nguyện, nhưng dù sao bọn họ cũng là những lão ma ma đã ở trong cung nhiều năm nên kĩ năng hầu hạ người khác cũng không tồi.
Đường Diệu Tâm chưa từng được hầu hạ như thế này, lần đầu tiên nghĩ đến việc có nên mua vài tỳ nữ sau khi trở về vương phủ hay không.
Sau khi Đường Diệu Tâm chuẩn bị thoả đáng, bọn họ liền đến dạy lễ nghi cho nàng, tất cả mọi người đều phấn chấn, mong đợi chuyện tiếp theo sẽ xảy ra.
Trong lễ nghi nếu muốn hành lễ đúng tiêu chuẩn thì cần phải duy trì cùng một tư thế trong một thời gian dài, điều này vô cùng hành hạ người khác.
Các ma ma đã quyết định sẽ dùng việc này mà hành hạ Đường Diệu Tâm.
Nhưng nếu muốn dạy Đường Diệu Tâm, trước tiên bọn họ phải thị phạm trước. Sau khi thị phạm xong mới để Đường Miêu Tâm làm theo, nhưng bọn họ lại phát hiện bụng đau đến mức không đứng vững được.
Họ nói với ma ma bên cạnh: "Ta đau bụng quá, ta đi vệ sinh trước, bà trông chừng Tần vương phi nhé."
Ngay khi họ rời đi, mấy ma ma còn lại cũng đều cảm thấy đau bụng dữ dội và chạy vào nhà xí.
Nhưng nhà xí tổng cộng chỉ có ba cái, trong khi ma ma lại có mười người nên không đủ cho tất cả mọi người cùng ngồi.
Vì vậy các ma ma bình thường rất chú trọng đến quy củ cùng lễ nghĩa, đứng ngoài ôm bụng nhảy cẫng lên vì đau, hoàn toàn mất đi hình tượng.
Một trong những ma ma bực bội đến nỗi đá tung cửa nhà xí và kéo ma ma đã chiếm giữ bệ xí gần một canh giờ ra ngoài.
Ma ma bị lôi ra còn chưa kịp kéo quần lên, bụng đau dữ dội, tức giận sôi máu.
Hai người bắt đầu cãi nhau, khi cuộc cãi vã không thỏa mãn được nhu cầu, họ bắt đầu thượng cẳng tay hạ cẳng chân đánh nhau.
Vừa thấy có ma ma chạy vào, hai ma ma đang đánh nhau ở bên ngoài liền không vui, chạy đến kéo người lại.
Một số ma ma gần đó một bên cố gắng thuyết phục, một bên cũng vào cãi nhau, cảnh tượng trở nên vô cùng hỗn loạn.
Mà nhà xí không được xây dựng chắc chắn, khi mấy ma ma đánh nhau đã vô tình đạp trượt bàn đạp gỗ.
Một người trong số họ vô tình ngã xuống, khi vừa ngã thì thuận tay kéo theo một người khác, rồi một người nữa, và thế là ba ma ma lần lượt ngã xuống.
Ma ma thứ tư đã nhịn rất lâu, sau khi bị bọn họ dọa sợ, liền trực tiếp đi luôn ở trong quần...
Chỉ còn vài ma ma muốn đến kéo người lên, nhưng bụng bọn họ đau đến mức không còn sức để kéo nữa.
Đường Diệu Tâm đứng một bên xem vở kịch lớn này, tặc lưỡi hai tiếng.
Nàng còn chưa kịp làm gì mà mấy ma ma đã trở nên thế này rồi!
Nàng luôn lấy việc giúp người làm niềm vui, phát sinh loại chuyện như vậy, nàng chắc chắn sẽ tìm người giúp đỡ, lỡ như ma ma chết đuối dưới hố phân thì không hay lắm.
Nàng đứng ở cửa hét lớn: "Người đâu! Cứu mạng! Ma ma rơi xuống hố phân không lên được rồi!"
Nơi này tuy là nội cung, nhưng lại có rất nhiều thái giám và cung nữ, tiếng ồn ào ở bên này lại rất lớn nên lập tức có người chạy đến xem náo nhiệt.
Khi chứng kiến cảnh tượng bên trong, nhiều người cảm thấy ghê tởm đến mức nôn hết cả thức ăn từ đêm qua.
Hoàng cung vẫn luôn yên tĩnh, tiếng động ở đây lại lớn như vậy, tự nhiên sẽ kinh động đến chủ tử của các cung.
Các vị chủ tử trong cung đều biết Đường Diệu Tâm vào cung học lễ nghi, lúc này xảy ra chuyện như vậy, các vị chủ tử đều biết sắp có trò hay để xem rồi.
Trong nhiều năm qua, hoàng hậu vẫn luôn dùng thủ đoạn tàn nhẫn ở trong cung nên có vô số phi tần muốn hạ bệ bà ta.
Người dạy người khác quy củ lại trở thành người không có quy củ. Đây quả thực là một vở kịch lớn trong hậu cung!
Các phi tần trong cung đương nhiên sẽ không bỏ qua một cơ hội tốt như vậy.
Ngay lập tức, một phi tần nháy mắt với thái giám bên cạnh và bảo hắn báo tin này cho Thành Minh Đế.
Đến khi hoàng hậu biết được chuyện xảy ra, muốn ngăn chặn thì đã quá muộn, chuyện này đã được truyền khắp nơi trong cung rồi!
Ngay cả Thành Minh Đế cũng nghe được tin tức này, vội vã chạy đến Phượng Tê cung của hoàng hậu: "Có chuyện gì vậy?"
Hoàng hậu thấy Đường Diệu Tâm rụt cổ lại, vẻ mặt sợ hãi liền cảm thấy đau đầu, bà cũng muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!
Bà hít một hơi thật sâu rồi nói với Đường Diệu Tâm: "Tần vương phi ban nãy cũng ở đó, con nói xem đã xảy ra chuyện gì."
Đường Diệu Tâm có vẻ sợ hãi, nhẹ giọng nói: "Con...con cũng không biết đã xảy ra chuyện gì."
"Sau khi các ma ma thị phạm lễ nghi cho con, bọn họ đều nói rằng bị đau bụng, con nghĩ họ lười biếng nên cũng không để bụng, tiếp tục ở bên trong luyện tập các động tác bọn họ dạy."
"Con đang luyện tập thì nghe thấy tiếng động phát ra từ phía nhà xí, khi con đi tới thì thấy có một số người đã rơi xuống nhà xí rồi."
Sau khi kéo các ma ma hôi thối ngất trời lên, lúc này tất cả đều đang quỳ, một ma ma không nhịn được đã đánh rắm một hơi thật dài.
Thành Minh Đế: “…”
Hoàng hậu: "!!!!"
Các phi tử đến xem náo nhiệt bên cạnh đều lùi lại mấy bước.
Lý ma ma biết nếu bọn họ gây ra chuyện như vậy, nhất định sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc, cho nên bằng mọi giá phải kéo Đường Diệu Tâm xuống nước.
Bà ta dập đầu xuống đất: "Hồi bẩm hoàng thượng hoàng hậu, tất cả những chuyện này đều do Đường Diệu Tâm làm! Chính cô ấy đã đầu độc chúng lão nô!"
Đường Diệu Tâm khóc lóc nói: "Những lời này ma ma tuyệt đối không được nói bừa! Ma ma nói ta hạ độc bà, vậy bà có bằng chứng không?"
Lý ma ma lặng người một lát, Đường Diệu Tâm ủy khuất nói với hoàng hậu: "Lúc con vào cung, mọi thứ trên người đều đã được kiểm tra rồi."
"Nếu con mang theo thuốc độc vào cung, thị vệ không thể không phát hiện ra!"
"Đây là lần thứ hai con vào cung, trong cung cũng không quen biết bất kỳ người nào. Lần này sau khi vào cung, con chỉ ở trong cung điện kia, không có gặp bất kỳ ai."
"Xin hỏi Lý ma ma, độc dược của ta lấy ở đâu ra?"
Lý ma ma hoàn toàn bối rối trước câu hỏi của nàng, nhất thời không trả lời được, chỉ có thể gân cổ nói: "Ta làm sao biết được độc dược của Tần vương phi được lấy từ đâu?"
"Bọn ta có mười người, trước đó đều không việc gì, tại sao lúc dạy cô quy tắc lễ nghi lại xảy ra chuyện?"
Đường Diệu Tâm bĩu môi nói: "Bà hỏi ta chuyện này thì ta làm sao biết được? Bà hung dữ như vậy, có khi là đã đắc tội với ai rồi."
"Có lẽ người kia thấy ta dễ bắt nạt nên muốn đổ tội cho ta để tránh bị trách phạt!"
1
0
3 tháng trước
2 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
