TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 41
Chương 41: Ta Chơi Vẫn Chưa Đã

Đường Diệu Tâm linh hoạt né tránh rồi hỏi: "Lý ma ma đây là có ý gì?"

Lý ma ma nghiêm nghị nói: "Tần vương phi muốn học cách uống trà thì phải học một cách có hệ thống."

"Tần vương phi cần phải rèn luyện khả năng bình tĩnh cầm tách trà bất kể trong hoàn cảnh nào, và duy trì được sự đoan trang mà một vương phi nên có."

Đường Diệu Tâm hỏi: "Học tập có hệ thống là như thế nào?"

Lý ma ma sai người mang một tách trà và một ấm nước sôi đến, bà rót nước sôi vào tách trà, ra hiệu Đường Diệu Tâm đưa tay ra đón lấy.

Thông thường, tách trà sẽ đi kèm với khay đựng trà, nhưng lần này, tách trà được mang đến lại không có khay đựng trà.

Đường Diệu Tâm cảm thấy Lý ma ma đang làm khó mình, lại còn khó dễ một cách rõ ràng, đây không phải là khi dễ nàng lớn lên ở thôn trang, chưa từng nhìn thấy tách trà mà bắt nạt nàng sao?

Nàng bình tĩnh cầm lấy tách trà.

Lý ma ma thấy động tác của nàng không đúng, trong lòng vô cùng đắc ý, nhưng trên mặt lại hung dữ nói: "Động tác của vương phi sai rồi!"

"Người phải một tay cầm tách trà, một tay giữ nắp tách trà."

Nói xong, bà ta định chỉnh lại động tác của Đường Diệu Tâm, nhưng biên độ lại đặc biệt lớn, bà ta định trực tiếp hất đổ tách trà, hất nước sôi trong tách trà vào mặt Đường Diệu Tâm.

Loại động tác này đòi hỏi kỹ năng và khả năng kiểm soát lực ở mức độ cao, nhưng đây lại là sở trường của Lý ma ma.

Bà ta đã từng dùng hành động này để hủy đi dung mạo của một phi tần mà hoàng hậu không vừa mắt.

Những ma ma khác đều quen thuộc với cách làm của bà ta, bọn họ đều là lão nhân trong cung, nhìn thấy tình huống này, bọn họ biết bà ta định làm gì.

Bọn họ đều làm theo lệnh của hoàng hậu, dưới danh nghĩa dạy lễ nghi cho Đường Diệu Tâm mà dày vò nàng.

Bọn họ đều có kinh nghiệm trong việc này, biết rằng hôm nay phải dạy cho Đường Diệu Tâm một bài học để nàng hiểu rõ vị trí của mình, tiện để bọn họ về sau dễ dàng tra tấn nàng hơn.

Bọn họ đã đợi Đường Diệu Tâm kêu lên thảm thiết, để có thể lập tức bày ra biểu cảm tương ứng, đem việc đổ nước sôi đẩy lên người Đường Diệu Tâm.

Bọn họ không sợ Đường Diệu Tâm phản biện vì người của bọn họ đông hơn.

Sau sự việc này, chỉ cần bọn họ đều làm chứng là Đường Diệu Tâm vô tình tự làm đổ nước vào mặt mình thì bất kể sự việc có náo loạn đến đâu thì bọn họ đều có lý.

Chưa kể đến việc hoàng hậu sẽ đứng về phía bọn họ, bọn họ sẽ khiến Đường Diệu Tâm cảm nhận được sự bất lực vì không có nơi nào để dựa vào!

Ngay sau đó, bọn họ quả nhiên nghe thấy một tiếng hét thảm thiết, đang chuẩn bị hành động thì phát hiện tách nước sôi đã đổ lên người Lý ma ma!

Bọn họ sửng sốt một lúc, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi: "Chuyện gì xảy ra vậy?"

Lý ma ma ôm mặt, đau đớn lăn lộn trên mặt đất, Đường Diệu Tâm vẻ mặt vô tội nói: "Ta cũng không biết chuyện gì xảy ra!"

"Vừa rồi, Lý ma ma đến dạy ta cách châm trà, bà ta lại giật lấy tách trà trên tay ta rồi tự đổ lên mặt mình!"

"Cho dù Lý ma ma có cảm thấy tự ti vì gương mặt hoa nhường nguyệt thẹn này của ta thì cũng không cần phải tự hủy hoại nhan sắc của mình như thế chứ?"

Các ma ma: "..."

Điều này hoàn toàn khác với những gì họ nghĩ!

Lúc này bọn họ không có thời gian quan tâm đến Đường Diệu Tâm mà bận rộn giúp Lý ma ma xử lý vết bỏng.

Đường Diệu Tâm ưu nhã thong dong cầm lấy ấm trà, rót cho mình một tách trà, ngồi trên ghế, khoanh chân nhìn bọn họ bận rộn.

Lý ma ma cuối cùng cũng bình tĩnh lại một chút, chỉ tay vào Đường Diệu Tâm: "Cô đổ nước sôi vào người ta! Ta sẽ đi thỉnh hoàng hậu nương nương tới làm chủ cho ta!"

Những ma ma khác cũng cảm thấy có lý, nếu Lý ma ma bị bỏng, Đường Diệu Tâm nhất định sẽ bị phạt!

Đường Diệu Tâm hơi nhướng mày, bình tĩnh nói: "Nước sôi là bà sai người đem tới, tách trà cũng là bà đặt vào tay ta."

"Bà nói muốn mời mẫu hậu tới làm chủ, ta cũng muốn hỏi mẫu hậu, ma ma trong cung có phải đều dùng nước sôi để dạy lễ nghi cho vương phi hay không?"

Lý ma ma: “…”

Bà ta nắm chặt tay thành nắm đấm, mặc dù trong cung không có quy định rõ ràng nào về việc không được dùng nước sôi để học lễ nghi.

Nhưng nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, người khác khó tránh khỏi sẽ nói hoàng hậu ngược đãi Tần vương phi.

Hoàng hậu vẫn luôn được biết đến là một người người đức hạnh, tuyệt đối sẽ không để thanh danh của mình bị tổn hại, đến lúc đó có thể sẽ nghiêm khắc trừng phạt Lý ma ma.

Đường Diệu Tâm tao nhã nhấp một ngụm trà, mỉm cười nhìn Lý ma ma: "Đi thôi! Chúng ta cùng đi gặp mẫu hậu!"

Lý ma ma nhìn nàng với ánh mắt hung tợn, lần đầu tiên nhận ra rằng có lẽ Đường Diệu Tâm không đơn giản như bà ta tưởng tượng.

Người khác không nhìn thấy động tác của Đường Diệu Tâm, nhưng bà ta lại nhìn thấy rất rõ ràng, khi Đường Diệu Tâm tạt nước vào người bà ta, kỹ thuật và lực đạo của nàng đều chuẩn xác hơn cả bà ta.

Bà ta hít một hơi thật sâu, khom người hành lễ với Đường Diệu Tâm: "Là do lão nô bị trượt tay mới làm nước sôi bắn vào mặt, không liên quan đến Tần vương phi."

"Vừa rồi lão nô nhất thời nóng nảy nên đã ăn nói lung tung, xin vương phi đừng để bụng."

Đường Diệu Tâm có chút thất vọng nói: "Nhanh như vậy đã sợ rồi sao?"

Lý ma ma: “…”

Nàng có ý gì vậy?

Đường Diệu Tâm thở dài: "Khả năng chiến đấu của bà quá yếu! Ta còn chơi chưa đã mà!"

Các ma ma: "..."

Hoá ra nàng vừa rồi là cố ý?

Khả năng chiến đấu của nàng vượt quá mong đợi của bọn họ nên bọn họ cần phải thảo luận lại đối sách.

Đường Diệu Tâm hỏi bọn họ: "Hôm nay còn có buổi huấn luyện nào nữa không? Nếu không thì ta đi nghỉ trước đây, lăn lộn cả một ngày rồi, mệt quá!"

Các ma ma lại cần thời gian gấp để thương lượng đối sách, nên một người nói: "Hôm nay tới đây thôi, vương phi hãy nghỉ ngơi đi!"

Đường Diệu Tâm ngáp một cái, nâng gót sen trở về phòng, vừa đi vừa ngân nga một giai điệu nhỏ.

Các ma ma: "..."

Nàng quá kiêu ngạo!

Một khi đã bước vào cung thì đây chính là địa bàn của bọn họ!

Chưa từng có người nào vào cung để học lễ nghi mà dám khıêυ khí©h bọn họ như thế này!

Bọn họ phải dạy cho Đường Diệu Tâm một bài học nhớ đời!

Tin Đường Diệu Tâm hất nước sôi vào mặt Lý ma ma nhanh chóng truyền đến tai hoàng hậu.

Hoàng hậu cũng không để tâm lắm, dù sao Lý ma ma trong chuyện này quá lộ liễu, mà Đường Diệu Tâm là nha đầu thôn quê, có sức khoẻ để cướp tách trà cũng là chuyện bình thường.

Nếu Đường Diệu Tâm làm như vậy sẽ càng đắc tội với các ma ma, bọn họ sẽ càng vắt óc suy nghĩ cách đối phó với Đường Diệu Tâm.

Hoàng hậu bảo Thái Châu nói với các ma ma rằng mặc dù Đường Diệu Tâm là một thôn nữ không biết gì về thế giới bên ngoài, nhưng dùng thủ đoạn với nàng cũng không nên quá lộ liễu, không thể để nàng nắm được chuôi.

Tối hôm đó Thái Châu đã sang đánh tiếng cho các ma ma.

Sau khi Thái Châu rời đi, các ma ma bàn tán, cảm thấy hôm nay Lý ma ma quá nóng vội, giải quyết Đường Diệu Tâm vẫn là phải từ quy củ mà làm.

Ngày hôm sau, khi trời còn chưa sáng, có mấy vị ma ma đến gọi Đường Diệu Tâm dậy.

Nhưng cửa đã được khóa, mấy ma ma không thể vào được. Đường Diệu Tâm nhét bông vào tai, ngủ rất say.

Vài ma ma không thể mở cửa, cũng không dám gõ cửa nên chỉ có thể chờ ở bên ngoài.

Bọn họ đợi gần hai canh giờ, Đường Diệu Tâm mới tự nhiên tỉnh lại, mở cửa ra thì thấy mấy vị ma ma mặt đen kịt đang đứng ở bên ngoài.

Nàng cười tủm tỉm chào bọn họ: "Chào buổi sáng, các ma ma! Mọi người đến đây để hầu hạ ta rửa mặt sao? Vào hết đi!"

Các ma ma: "..."

1

0

3 tháng trước

2 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.